Xuyên Thành Ngốc Bạch Ngọt Thập Niên 70

Chương 8: Xem mắt




Khương Điềm Điềm xin nghỉ cỡ năm ngày, cuối cùng cũng phải lết thân đi làm
Đương nhiên bản thân cô không có cảm giác đó, dù gì cô xuyên tới đây vẫn chưa đủ năm ngày mà
Công việc của Khương Điềm Điềm khá nhẹ nhàng, nhưng nhẹ nhàng có điểm tốt mà cũng có điểm không tốt
Tuy công việc này không mệt, nhưng một ngày chỉ được 5 điểm công, ngoài đám con nít choai choai ra thì đây là việc có điểm công thấp nhất trong thôn
Nhưng nhìn thế thôi chứ trong ngày đầu tiên làm việc, Khương Điềm Điềm mệt đến mức suýt nữa khóc chút chít
Cô cứ tưởng đào hang giấu đồ là mệt lắm rồi; cô cứ tưởng xách nước nhặt củi là mỏi lắm rồi; nhưng đến lúc thật sự bắt tay vào làm việc thì cô mới thấm một điều, chẳng trách ai cũng nói lao động là vinh quang
Thiệt là nhọc lắm luôn
Cô băm thức ăn cho heo "cạch cạch", ủ rũ cúi đầu
Bỗng có tiếng bước chân ồn ào truyền đến, Khương Điềm Điềm lập tức xốc lại tinh thần, ra vẻ cố gắng: "Hây dô hây dô
"Đừng giả vờ nữa, số thức ăn cho heo em xắt vẫn chưa đủ đâu
Giọng nữ trung niên vang lên, Khương Điềm Điềm ngoái đầu nhìn rồi lại lập tức ủ rũ, đây là chị Vương phụ trách chuồng heo với cô mà
Thôn của bọn họ vốn gọi là "thôn họ Vương", vì thế người mang họ Vương rất nhiều
Nhưng về sau vì hưởng ứng lời kêu gọi, đa số bọn họ đã sửa lại lên, từ "thôn họ Vương" biến thành "đại đội Bội Thu"
Tuy thời gian Khương Điềm Điềm xuyên qua đến rất ngắn, nhưng cô cũng biết quá nửa người trong thôn đều mang họ Vương
"Được rồi được rồi, nhìn em yếu chưa kìa, xắt thức ăn cho heo mà cũng lâu đến thế, để chị làm cho, em đi nhổ ít rau về đây đi
Chị Vương là một người mạnh mẽ, không nhìn nổi Khương Điềm Điềm như thế nữa nên chị khoát tay, đẩy Khương Điềm Điềm ra
Thật ra công việc của Điềm Điềm nhẹ nhàng hơn so với chị Vương nhiều
Trong công việc chăn nuôi heo này thì chị Vương là chủ lực, còn cô chỉ được xem như trợ lý
Xắt thức ăn, cho heo ăn, dọn chuồng heo, thậm chí có mấy con heo bị bệnh cũng đều do một tay chị Vương xử lý, cũng vì thế nên chị ấy được 10 điểm công nhiều nhất trong đại đội; Khương Điềm Điềm là trợ lý, nhưng chỉ xắt rau củ băm thức ăn, thỉnh thoảng mới cho heo ăn
Hai mắt long lanh, Khương Điềm Điềm cảm động nói: "Chị Vương, chị tốt quá
Chị Vương trợn mắt: "Nếu không phải vì đã nhận khối vải đỏ của Từ Thúy Hoa thì giờ chị cũng không muốn lo cho em đâu
Đi đi đi
Khương Điềm Điềm: "..
??
Cô xách giỏ đi vào rừng, ngơ ngác không hiểu
Từ Thúy Hoa..
cũng cho chị Vương một tấm vải đỏ hả
Khương Điềm Điềm cảm thấy mình là một cô gái thông minh lanh lợi, nhưng bây giờ lại không hiểu nổi con người Từ Thúy Hoa này
Cô tìm phiến đá rồi ngồi xuống, nghĩ xem rốt cuộc mẹ kế Từ Thúy Hoa là người thế nào
"Điềm Điềm ơi
Một giọng nữ gấp gáp vang lên
Khương Điềm Điềm ngoái đầu nhìn, là thím Vương hàng xóm của cô đây mà
Cảm thấy hai người rất thân thiết, Khương Điềm Điềm cũng híp mắt cmao hỏi: "Thím Vương, sao thím lại đến đây
Bà Vương vui vẻ nói: "Còn không phải là tìm cháu sao
Bà Vương cảm thấy mình đúng là bà mai được mùa nhất trong đại đội, không ai sánh kịp
Bà kéo bàn tay nhỏ bé của Khương Điềm Điềm lại, quan sát cô thật kỹ từ trên xuống dưới từ trái qua phải, vô cùng hài lòng gật đầu: "Quả là trông cháu đẹp lắm
Khương Điềm Điềm: "??
Cô gãi đầu: "Chuyện cháu đẹp là đương nhiên mà
Khóe miệng bà Vương giật giật, không tiếp lời nổi
Có điều như nghĩ đến chuyện gì đó, bà lại vui vẻ nói: "Mấy việc khác không nói, chứ riêng tính cách hơi giống rồi
Đều tự cho rằng mình rất đẹp
Khương Điềm Điềm phồng má, hỏi: "Thím à, có chuyện gì thế
Cứ thần thần bí bí
Bà Vương vừa thần bí lại đắc ý bật cười, nói: "Nhóc Điềm à, không phải lúc mẹ kế cháu đi có nhờ thím tìm chồng giúp cháu sao
Thím vẫn để tâm lưu ý chuyện này đây
Mấy hôm nay thím cứ nghĩ mãi, không biết ai có thể hợp với cháu
Con bé nhà cháu xinh xắn đến thế, đâu thể nhẫn tâm để bông hoa như cháu cắm bãi phân trâu được
Khương Điềm Điềm lập tức nói luôn: "Nếu xấu là cháu không cần đâu
Loại sinh vật như đàn ông á, lòng dạ đen tối nhiều nhất, tuy cha cô khá thư sinh song không phải diện anh tuấn phóng khoáng, bù lại lại có một gương mặt khá hiền lành
Nhưng thế thì sao, đã có ý xấu thì kiểu gì cũng là kẻ có tâm tư xấu xa thôi
Không bằng tìm quách người đẹp trai luôn
Chí ít là cảnh đẹp ý vui, nếu có một ngày rạn nứt thì cũng không lỗ lã gì
Bà Vương lại nghẹn giọng, nhưng cũng may là tuy mới tiếp xúc được vài hôm, bà cũng hơi hiểu được tính cách của Khương Điềm Điềm nên không để bụng, còn nói: "Đẹp chứ đẹp chứ, nó là thằng đẹp trai nhất trong thôn ta đấy
Không chỉ đẹp trai mà còn tốt nghiệp cấp hai rồi
Là người có ăn có học, điều kiện gia đình cũng tốt
Cha nó là nhân viên kế toán trong đại đội ta, mẹ nó quán xuyến việc trong nhà ngoài nhà giỏi lắm, không thiệt thòi đâu
Nhà có sáu đứa con, nó là Tiểu Lục
Trên có một chị cả, từ hai đến năm đều là các anh, cũng đã thành hôn cả rồi
Cuộc sống trong nhà tốt lắm
Hai mắt Khương Điềm Điềm cong lên, hỏi: "Chuyện tốt như thế sao lại đến lượt một đứa mồ côi như cháu ạ
Vẫn còn tự biết mình à nha
Bà Vương: "..
Bà lúng túng, nói: "Nhà nó chỗ nào cũng tốt, anh em cũng hòa thuận, chỉ có điều..
Tên nhóc này, có hơi lười
Bà Vương cũng hiểu, cùng một thôn, chuyện như vậy không cách nào giấu được, thế là dứt khoát nói thẳng: "Nó đọc sách nhiều quá, không khác gì người trong thành phố, mỗi tội suốt ngày chỉ thích lông bông
Nó cũng hơi lười, không thích làm việc
Có điều cháu đừng cho là thím lừa cháu, nếu thím đã đồng ý giúp cháu xem mắt thì không thể lừa bịp được
Tuy cậu ta hơi lười, nhưng nhà bọn họ không ở riêng
Nó lại là con út, nếu cháu gả cho nó thì cũng không thiệt thòi đâu
Khương Điềm Điềm bừng tỉnh, nói: "Ý thím nói là cái anh bị đánh ở đại đội hôm đó hả
Bà Vương vỗ đùi, gật đầu: "Chính là nó đấy
Bà rất sợ Khương Điềm Điềm không đồng ý, thế là lại khuyên: "Chị cả nó đã gả vào trong trấn, anh rể làm cán bộ ở công xã, chị nó là nhân viên bán hàng ở Cung Tiêu Xã
Anh hai ba tư đều ở trong đội, ai ai cũng tài giỏi
Thằng năm nhà họ Trần đi lính, cũng được lắm
Với điều kiện nhà bọn họ, dù nó có lười thì trong thôn vẫn có nhiều người chủ động đến kết thân
Có điều tên nhóc này cũng lắm chuyện, nó muốn tìm người xinh xắn nên mới lần lữa mãi đến bây giờ
À đúng rồi, năm nay nó 19, hơn cháu 2 tuổi
Khương Điềm Điềm đã thấy quá nhiều tình yêu tự do, nhưng chưa từng đi xem mắt lần nào
Tuy bà Vương nói chuyện như kiểu ép người, song cô vẫn khá phấn khích
Hía ra, gia đình hai bên sẽ nói cặn kẽ tình hình với nhau như vậy
Cô vui vẻ đáp: "Vậy được ạ, thím sắp xếp đi
Bà Vương nghe thế thì vui vẻ ra mặt,"Được, vậy mai luôn nhé
Khương Điềm Điềm gật đầu thật mạnh: "Được ạ
Cô cũng được đi xem mặt đó
"Nhớ ăn mặc đẹp đẹp chút
Bác Vương lại dặn dò
Khương Điềm Điềm phụ họa: "Vâng ạ
Có điều lại bổ sung: "Cháu vốn đẹp rồi mà, không cần mặc đẹp thì vẫn đẹp đó
Bà Vương: "..
Nếu muốn hỏi vì sao và Vương lại gấp như thế, thật ra chuyện này không phải là bà Vương gấp mà là nhà họ Trần gấp
Đừng nói là thôn bọn họ, ngay tới trong trấn cũng không có nhiều nam thanh niên đến 19 tuổi mà chưa quyết định hôn sự đâu
Nhà họ Trần có điều kiện tốt, dáng dấp Trần Tiểu Lục lại không tệ, cũng không phải không có người giới thiệu
Từ năm anh 16 tuổi, số người giới thiệu cho Trần Tiểu Lục cực kỳ nhiều
Nhưng ngặt nỗi, không thành
Không một mối nào thành công cả
Cũng không phải người ta không ưng, mặt mũi Trần Tiểu Lục điển trai thế mà
Mà vấn đề là do cậu ta
Người ta cần mẫn, cậu ta không thèm
Người ta hào phóng, cậu ta không ưa
Người ta có điều kiện tốt, cậu ta cũng không cần
Cuối cùng lại còn muốn tìm một người xinh xắn lại hợp ý nữa
Cậu ta muốn tìm người xinh xắn cũng được thôi
Nhưng vấn đề ở chỗ, ánh mắt của cậu ta khác hẳn người thường
Người ở thời đại này đều thích con gái mắt to mày rậm nở nang, cho rằng như vậy mới là đẹp
Nhưng cậu ta khăng khăng chê xấu!!
Cậu ta không thích mắt to mày rậm
Vừa phải "xinh xắn" hợp thẩm mỹ của cậu ta, mà lại còn phải "hợp ý", bà nó chứ sao khó quá vậy trời
Một đi hai tới, cuối cùng cậu ta trở thành "thanh niên quá lứa", giữ trong nhà
Sự kén chọn của cậu ta đã truyền khắp mười dặm tám thôn, nếu chỉ kén chọn thôi thì còn đỡ, đằng này cậu ta lại còn lười nữa
Mình đã lười mà còn đòi chê người khác, sống lâu ngày ai mà chịu nổi
Không khoa trương đâu, đừng nói đại đội Bội Thu bọn họ, thậm chí cả công xã Tiến Lên cũng không ai dám giới thiệu đối tượng cho cậu ta nữa
Đây không phải là giới thiệu đối tượng, mà rõ là kết thù
Hễ con gái nhà ai nhìn cậu ta lâu một chút là sẽ bị mẹ mình nhéo lỗ tai
Có ai muốn kết hôn với cậu ta chứ
Hiếm có ai chịu giới thiệu đối tượng cho cậu ta, bà Trần ngay lập tức như bắt được cọng rơm cứu mạng
Tuy điều kiện gia đình Khương Điềm Điềm không tốt, nhưng!!
Không quan trọng
Không hề quan trọng chút nào!!!
Bọn họ đã không có khả năng bắt bẻ nhiều nữa rồi
Nên khi nhà họ Trần đang thật sự quá nhiệt tình, bà Vương quyết định sắp xếp cho xem mắt với Khương Điềm Điềm
Dù sao thì đúng là Khương Điềm Điềm đẹp thật, hơn nữa con bé không phải là kiểu đẹp mắt to mày rậm
Vì thế nên bà Trần rất kích động rất gấp gáp, chỉ sợ bỏ mất cơ hội này thì sẽ không còn cơ hội thứ hai
Hai nhà xem mắt, địa điểm là ở nhà họ Trần
Khương Điềm Điềm lại xin nghỉ, có điều lần này không ai trong đội phàn nàn, dẫu sao thì xem mắt cũng là chuyện lớn một lần trong đời
Khương Điềm Điềm không có quần áo đẹp, chỉ có hai chiếc áo bông và hai chiếc áo mỏng, mà bộ nào cũng có chỗ vá
Cô tắm rửa qua loa, mặc chiếc áo mỏng ít chỗ vá nhất rồi bôi kem dưỡng lên
Bà Vương đến đón cô, gật gù tấm tắc, bà cảm thấy, với sự đáng yêu trong sáng tươi trẻ của Khương Điềm Điềm, nếu Trần Tiểu Lục còn không nhìn trúng thì nó mù rồi
Mù hai mắt luôn
Nhà họ Trần cách nhà Khương Điềm Điềm không xa, có điều có tiền hay không thì chỉ nhìn lướt qua là rõ ngay
Đương nhiên ở thời đại này, nói "tốt hơn một chút" thì đúng là chỉ khác biệt có chút thôi, chứ không có chuyện khác nhau một trời một vực
"Chị Trần có ở nhà không
Bà Vương không đẩy cửa đi vào ngay mà đứng ngoài kêu
Vừa dứt lời, một người phụ nữ chừng 50 tuổi rảo bước chạy ra, mặt mày tươi tắn: "Đây đây
Nhà tôi chờ chị từ sáng đến giờ
Tầm mắt bà rơi lên người Khương Điềm Điềm
Cô có gương mặt nhỏ bé trắng muốt, tóc ngắn tuy hơi rối nhưng khá xinh xắn, không phải là đại mỹ nhân nức tiếng gần xa, song vẫn xứng với mấy chữ giai nhân nhỏ thanh tú
Có hơi gầy, không phải dạng nở nang dễ sinh
Nhưng hiện tại thì có gầy cũng bình thường
Con gái bây giờ không khó mập lắm
Bà nhìn qua rồi lập tức nói: "Mau vào nhà đi
Bà dẫn hai người vào cửa, kế toán Trần đang ngồi trên giường đất, thấy Khương Điềm Điềm đến thì thoáng bối rối
Nhưng ông nhanh chóng bình tĩnh trở lại, tựa như không có chuyện gì xảy ra
Về phần Khương Điềm Điềm, cô rất thoải mái ngồi xuống
Bà Trần: "Nào, hai người ăn kẹo đi
Mấy thứ này do ông nhà bà chuẩn bị, thấy con trai chưa ra, bà lập tức đánh mắt nhìn ông nhà
Kế toán Trần lập tức xuống giường, nói: "Để tôi đi xem thằng nhóc này sao vẫn chưa..
Chữ "tới" còn chưa ra khỏi miệng thì rèm cửa được vén lên, một giây sau, anh đẹp trai kiêm anh bánh hạch đào mặc áo sơ mi trắng khoan thai bước vào
Đúng lúc Khương Điềm Điềm ngoái đầu lại, hai người bốn mắt chạm nhau
Chân mày Khương Điềm Điềm khẽ động, hai mắt cong cong, khóe miệng vểnh lên, thân thiện mỉm cười
Cô, siêu lễ phép luôn
Anh bánh hạch đào nhìn nét mặt vui vẻ của cô, gương mặt trắng nõn từ từ ửng đỏ, hai mắt cũng sáng lên
Hai vợ chồng già nhà họ Trần: "??
Nó mà cũng có ngày hôm nay à
Chàng trai đỏ mặt cứ như quả táo mùa thu
Có ai nhìn mà không biết cậu đang nghĩ gì
Dùng đầu ngón chân cũng nhận ra được
Vợ chồng già nhà họ Trần kinh ngạc nhìn thằng con ruột nhà mình, lại còn sửng sốt một hồi
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Suy cho cùng, bọn họ biết rất rõ nó là đứa có phẩm hạnh như thế nào
Thằng ranh da mặt dày thế kia lại còn đỏ mặt được, quả thật hai vị cha mẹ già được phen mở rộng tầm mắt
Cả buổi lâu thế mà hai người vẫn chưa bình tĩnh nổi
May mà còn bà Vương lặng lẽ kéo vạt áo bà Trần
Bà Trần cứ như mới tỉnh giấc khỏi cơn mơ, nhìn lại Khương Điềm Điềm, cứ có cảm giác càng nhìn càng vừa mắt
Dù sao thì đây cũng là nhân vật quan trọng có khả năng thay đổi trạng thái độc thân của con trai bà mà
Bà lập tức cười tươi như hoa, ngồi chen vào chỗ bên cạnh bà Vương, kéo tay Khương Điềm Điềm, thân thiết như bà ngoại sói bảo: "Điềm Điềm à, lại đây để thím giới thiệu cho cháu thằng nhóc nhà thím
Một tay bà kéo con trai qua khiến cậu đẹp trai mém té, có điều cũng vừa đúng kiểu hai bên trái phải bà Trần mỗi tay nắm một đứa
Bà Vương hết hồn trước động tác bất ngờ này của bà chị già, lặng lẽ nhích qua bên một tý, chừa chỗ cho Trần Tiểu Lục
Bà Trần: "Đây là Thanh Phong nhà thím, năm nay mười chín tuổi, tốt nghiệp trung học cơ sở
Thật ra nó cũng đã là học sinh cấp ba rồi, mấy năm trước từng học một năm phổ thông trong huyện, xui một nỗi trúng dịp huyện náo loạn, thành ra trường của chúng nó cũng ngừng dạy
Khương Điềm Điềm chớp mắt, lòng tự nhủ, hóa ra anh Bánh hạch đào tên là Trần Thanh Phong
Mà không ngờ trình độ hai người lại giống nhau nha
Cô xuyên qua khi đang học lớp 11, cũng không có chứng nhận tốt nghiệp phổ thông
Cô đã đọc rất nhiều tiểu thuyết, cả mấy truyện niên đại cũng đọc không ít
Cô biết thời đại này mà có thể học tới cấp ba thì rất khó khăn, vô cùng lợi hại
Dù sao đây cũng không phải cái thời trước khi cô xuyên qua
Khương Điềm Điềm thật lòng đáp: "Đúng là giỏi quá ạ
Vừa nghe cô nói vậy, bà Trần lập tức cười tươi như hoa, đừng thấy bà mắng thằng ranh con nhà mình cả ngày mà lầm, dù sao cũng là con ruột mà
Có người khen, người làm mẹ như bà cũng thiệt là vui vẻ
Thật ra bà Trần cũng chẳng cảm thấy con trai mình không tốt, chỉ là thời vận xấu thôi, nếu không gặp phải chính sách thay đổi, chỉ sợ nhiều hơn một năm nữa là nó đã thuận lợi tốt nghiệp cấp ba, không chừng còn tìm được công việc cho ra dáng trong huyện
Nhưng giờ đây bọn họ cũng chẳng có biện pháp nào, chỉ có thể ở nhà làm nông
Có điều ông nhà bà cũng nói, giờ ở huyện chưa chắc đã là chuyện tốt, huyên náo ầm ĩ, ngược lại trong thôn vẫn còn ổn thỏa
Bà Trần đảo nhanh suy nghĩ trong đầu, mau chóng nói: "Điềm Điềm à, giờ cháu ở một mình có quen không
Bình thường con nhóc cháu cũng chẳng mấy khi ra cửa, nhớ cái lần cuối thím gặp cháu cũng phải lâu lắm rồi
Khương Điềm Điềm cười tủm tỉm: "Đâu có đâu, hôm trước thím với cháu từng thấy nhau rồi, thím đuổi theo đánh anh ấy đó
Bà Trần: "..
Bà Vương: "..
Cũng may bà Vương hiểu Khương Điềm Điềm không biết cách tán gẫu, vội nói: "Điềm Điềm vẫn còn nhỏ tuổi, cũng ít khi ra cửa, không có bụng dạ gì đâu, có cái gì thì nói thẳng
Em bảo chứ, kiểu tính tình này là tốt nhất rồi
Không như mấy người bụng dạ khó lường, chuyên môn quấy phá gia đình
Bà Trần mỉm cười gật đầu: "Còn không phải sao
Bà vỗ bàn tay nhỏ bé của Khương Điềm Điềm, thấy tay con bé mềm mại thì hỏi: "Cháu ở nhà nấu cơm thế nào
Nhìn tay này nè, chẳng giống một người biết nấu cơm chút nào
Khương Điềm Điềm hếch khuôn mặt nhỏ có hơi đắc ý,"Cháu có tài năng bẩm sinh đó
Nấu cực kỳ tốt luôn!!
Bà Trần ngạc nhiên, sau đó càng vui mừng, nụ cười cũng xán lạn hơn,"Chao ôi hóa ra là thế, tài nấu nướng giỏi này có thể tốt đến mấy cũng là một loại tay nghề đó
Không ngờ cháu còn nhỏ tuổi thế mà đã lợi hại vậy rồi
Bà Trần đúng là càng nhìn Khương Điềm Điềm càng thấy thích mà
Trước chưa kể việc thằng con mình nhìn trúng người ta, chỉ riêng chuyện Khương Điềm Điềm dáng dấp được, tính cách tốt, tay nghề giỏi, nhìn vào bộ dạng nhẹ nhàng thoải mái này thôi cũng biết được là một người ưa sạch sẽ rồi
Mặc dù không có cha mẹ vợ hỗ trợ, nhưng mà cũng không có thông gia gây trở ngại, ngay đến nhà cũng đã có
Bà Trần cảm thấy đúng là nhờ đốt nhang ở mộ phần tổ tiên nên mới gặp được một cô bé tốt như thế
Bà vừa mắt vừa lòng với Khương Điềm Điềm lắm, lại liếc nhìn con trai mình, Trần Thanh Phong hiếm khi được một lần không cười đùa cợt nhả miệng ngáp ngáp như mọi khi, tương đối giống người bình thường
Mà thằng này lúc không nói tiếng nào, chỉ dựa vào khuôn mặt thôi cũng hù được khối người
Cậu ta ngồi bên cạnh mẹ, đặt tay trên đầu gối, động tác cũng giống như Khương Điềm Điềm, rồi như nghĩ đến điều gì đấy mà liếc mắt nhìn cô
Khương Điềm Điềm cảm nhận được ánh mắt ấy, cũng nhìn về phía anh
Hai người mắt đối mắt, Trần Thanh Phong lập tức nhếch khóe miệng lên
Dù đã mười chín, nhưng cũng được gọi là thiếu niên à nha
Thiếu niên mười chín tuổi mặc áo trắng tinh tươm không vương dầu mỡ, nụ cười tựa làn gió mát hây hây trong ngày xuân, mang đến cho người ta cảm giác thoải mái
Dù Khương Điềm Điềm đã nhìn thấy rất nhiều trai đẹp nhưng vẫn cứ bị nụ cười của anh ta mê hoặc, cô ngẩn ngơ nhìn Trần Thanh Phong, mặt nhanh chóng ửng đỏ
Suy nghĩ của thiếu nam thiếu nữ luôn rất dễ hiểu, mấy người lớn đều là người từng trải, liếc mắt một cái là nhìn ra được
Trao đổi ánh mắt với nhau, tràn ngập sự vui sướng —— có hi vọng
Cái chuyện coi mắt ở thời đại chất phác thế này thì cũng không rắc rối phiền phức gì đâu
Về cơ bản, chỉ cần không ghét là chuyện sẽ thành công
Nếu có thể thích nhau thì đây chính là duyên phận trời ban
Mà bây giờ, Khương Điềm Điềm với Trần Thanh Phong đang là kiểu vừa mắt say mê "xác nhận qua ánh mắt, con người đối phương không tệ"
Bà Trần mỉm cười liếc bà Vương, bà ta hiểu ý ngay, nói: "A đúng rồi, chị này, ruộng nhà chị bắt đầu xới đất rồi nhỉ
Năm nay đất có hơi mềm, nhà mình xới đất sâu bao nhiêu
Đi xem thử cho em học hỏi chút kinh nghiệm với
Bà Trần: "Được đó, đi thôi
Lúc ra ngoài bà còn thuận tay kéo theo kế toán Trần
Ba người không đi ngay mà trái lại đứng ngoài phòng, lặng lẽ như chim vểnh tai lên nghe tình hình trong phòng
Chỉ là lắng nghe một hồi cũng không thấy hai người nói chuyện
Ngay lúc hai cụ đang buồn bực thì rèm cửa đột ngột bị xốc lên
Bà Trần dán tai lên quá gần, xém tý ngã chổng vó
"Không phải mọi người đi xem ruộng nhà mình à
Mau đi đi
Trần Thanh Phong treo nụ cười trên môi, lại nói: "Mẹ, mẹ để đường đỏ ở đâu vậy
Con rót cho em ấy cốc nước
Mẹ Trần vỗ đầu, tại bà hết, thấy chuyện suôn sẻ quá nên hứng chí tới mức hồ đồ rồi
Bà nói: "Đã chuẩn bị sẵn đây rồi
Sáng sớm bà đã chuẩn bị nước đường đỏ, có điều xoay qua xoay lại xong cũng quên khuấy mất chuyện này
Mẹ Trần bình thường tiết kiệm nhưng mà lúc này không hề keo kiệt chút nào đâu
Giờ bà còn đang ngóng trông có thể cho thằng con út nhanh nhanh lập gia đình, có người quản nó thì sẽ không còn lông bông nữa
"Con hỏi Điềm Điềm thử xem nó đã ăn sáng chưa, nếu chưa thì chần cho con bé một quả trứng gà
Bà Trần đúng là bỏ vốn lớn
"Chắc chắn chưa ăn rồi
Mẹ, con cũng chưa ăn sáng đâu, hay chần hai quả ha
Trần Thanh Phong vừa rời khỏi Khương Điềm Điềm là y hệt thoát khỏi "ma chú ngượng ngùng", trở lại như trước kia
Mẹ Trần xém tý nữa là cho cậu một cái bạt tai vào mặt để dạy cách làm người
Có điều bà vẫn còn chút lý trí, trợn mắt trừng thằng con mình một cái, cẩn thận lấy một quả trứng gà ở trong chạn chén ra, không thèm nhìn con trai mà nhanh chóng cho trứng vào nồi, được một hai phút thì múc ra, sau đó bà cho thêm ít đường đỏ vào trong rồi nói: "Bưng qua cho con bé đi
Lại nghĩ đến điều gì đó, bà lập tức cảnh cáo con trai: "Không được ăn vụng
Trần Thanh Phong dõng dạc phản bác: "Mẹ, con là loại người đó à
Chỉ nhìn mặt thôi thì đúng là không phải
Nhưng không ai hiểu con bằng mẹ, bà Trần lạnh lùng: "Mày là cái loại đó chứ còn gì nữa, mẹ mà thấy mày ăn vụng là đánh gãy chân chó của mày ngay đấy
Trần Thanh Phong: "..
Thật ác độc
Dù nói thế nhưng cậu vẫn bưng chén vào phòng, mẹ Trần hít một hơi thật sâu, thấp giọng nói: "Hy vọng lần này sẽ thuận lợi
Bà Vương mỉm cười vỗ tay bà chị, nói: "Em thấy sẽ thành công đấy
"Nội, nội ơi!!
Có tiếng hô to vang lên, một thằng nhóc cỡ 6,7 tuổi gào khóc ào vào sân: "Nội, thím năm đánh nhau với người ta, nội mau đi xem kìa
"Cái gì
Vừa nghe thấy vậy, bà Trần lập tức trừng mắt: "Chuyện gì vậy
Nói đoạn, bà cấp tốc chạy ra ngoài, thằng bé nói: "Hình như là vì chuyện nhà kho
Vừa nghe nói thế, bà Trần ngay tức khắc xông ra ngoài, mấy người vội vã đuổi theo
Lúc này Trần Thanh Phong cũng nghe được tình hình bên ngoài, cậu thoáng liếc ra ngoài cửa sổ, không mấy để tâm mà ngược lại nói: "Tới ăn trứng gà đi, mẹ anh chần một quả cho em đấy
Khương Điềm Điềm ngửi mùi thơm của trứng gà, hơi ngượng vì muốn chảy cả nước miếng
Nhớ năm xưa cô cũng là một Điềm-Điềm-giàu-sang, từ lúc nào mà chỉ vì một quả trứng gà đã thèm chảy nước miếng vậy nè
Tuyệt đối không ngờ rằng, mới xuyên qua có mấy ngày thôi mà cô đã hết chịu nổi rồi
Đúng là người không biết trân trọng đều do cuộc sống trôi qua quá êm đềm
Cô chớp đôi mắt to, làn mi rung nhẹ: "Ăn trứng gà rồi thì sẽ phải làm con dâu nhà anh sao
Trần Thanh Phong sửng sốt, mặt lại hơi ửng hồng, anh cúi xuống nhìn cô với đôi mắt trong veo, nói: "Cũng không phải
Tạm dừng một tý rồi lộ ra hàm răng trắng, cậu khẽ cười: "Cũng có thể đưa anh tới nhà em ở rể mà
"Phụt
Khương Điềm Điềm bật cười, cô cất chất giọng ngọt ngào đáng yêu trả lời: "Anh lại nói bậy rồi, muốn bị đánh nữa à
Trần Thanh Phong: "Không sao, anh chạy trốn nhanh lắm
Vậy mà cậu còn khá dương dương tự đắc nữa chứ
Khương Điềm Điềm: "..
"Đợi tý nữa là nguội mất, em ăn đi, nếu không ăn anh nhìn thèm chết, ăn mau ăn mau
Trần Thanh Phong ngồi đối diện cô, thị lực cậu khá tốt nên gần như có thể thấy được những cọng lông tơ bé nhỏ trên gương mặt vẫn còn nét ngây thơ của cô
Vài cọng tóc xõa xuống càng làm nổi bật khuôn mặt nhỏ như trứng ngỗng, trông thật đáng yêu
Trần Thanh Phong cảm thấy, Khương Điềm Điềm đúng là đáng yêu xinh đẹp đệ nhất thiên hạ luôn
Khương Điềm Điềm cúi đầu bưng chén lên, cũng không từ chối nữa, cô cắn một miếng, ui ui
Trứng chần nước đường
Trứng chần nước đường thôi mà sao lại ngon vậy chứ
Khương Điềm Điềm bị viên đạn bọc đường đánh bại trong một giây, hí ha hí hửng ăn sạch trứng chần nước đường
Thật là thỏa mãn
"Đây là ảnh gia đình nhà anh à
Vừa nãy Khương Điềm Điềm mới thấy một bức ảnh chụp chung treo trên tường, bây giờ đã ăn uống no đủ cô mới tò mò hỏi
Trần Thanh Phong nhìn theo tầm mắt của cô, gật đầu: "Ừ, chụp hai năm trước khi anh năm nhập ngũ, cả nhà anh mới vào trong trấn chụp một tấm hình chung
"Nhà anh nhiều người thật
Khương Điềm Điềm chân thành cảm khái
Trần Thanh Phong: "Đúng là không ít người, nhưng dễ nhớ lắm, chị cả anh tên là Trần Hồng, theo thứ tự anh hai, anh ba, anh tư, anh năm là Thanh Đông, Thanh Nam, Thanh Tây, Thanh Bắc, anh thì là Thanh Phong
Đông Nam Tây Bắc Phong
Khương Điềm Điềm gật đầu: "Ồ ồ ồ
Đúng là rất dễ nhớ
Có điều, mấy cái tên này..
Sao mà hơi hơi, có phần, quen tai ấy nhỉ
Cô từng nghe thấy ở đâu rồi ta
Hai người Trần Thanh Phong và Khương Điềm Điềm ngồi song song bên mép giường, đứa nào đứa nấy nắm chặt tay đặt trên đùi, đúng là NGOAN NGOÃN
Trần Thanh Phong: "Em, em cảm thấy, anh như thế nào
Khương Điềm Điềm đảo mắt lúng liếng, đáp khẽ: "Rất tốt ạ
Rồi cô hỏi ngược lại: "Thế anh cảm thấy, em thế nào
Trần Thanh Phong lập tức trả lời: "Rất ngọt ngào
Khương Điềm Điềm khẽ nghiêng đầu, nhanh chóng liếc nhìn lỗ tai đỏ ửng của anh rồi lập tức nhìn thẳng
Bàn tay bé nhỏ của cô siết thành đấm, nói: "Thế, thế..
Trần Thanh Phong vội tiếp lời: "Thế chúng ta hẹn hò với nhau có được không
Những chuyện như vậy sao có thể để con gái người ta mở miệng được
Thân là đàn ông hàng thật giá thật, phải dũng cảm theo đuổi tình yêu
Rốt cuộc anh cũng nghiêng đầu, nhìn thật kỹ gương mặt và lông mi của cô
Tựa như phiến quạt dày vậy
Anh trịnh trọng lấy lòng cô: "Sau này anh sẽ làm việc hộ em
Khương Điềm Điềm bật cười, vạch trần anh: "Anh nói dối, anh vốn không thích động tay động chân mà
Đừng tưởng cô không biết nhá
Anh làm biếng nổi tiếng trong thôn đấy
Trần Thanh Phong cũng chẳng vì thế mà xấu hổ, trái lại còn thẳng thắn: "Làm nhiều hay ít thì anh cũng được gì đâu, miễn cưỡng mang tiếng tốt chỉ tổ thêm mệt cho mình, đâu đáng
Cơ thể là của mình, lúc còn trẻ thì phải chơi cho đã, chứ không về già lại nuối tiếc
Khương Điềm Điềm ngoẹo cổ: "Nói thế nghe cũng có lý đó
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Trần Thanh Phong bắt đầu nói liên thanh: "Em nhìn đi, một ngày anh được 7 điểm công, tuy không thấm gì trong hàng ngũ đàn ông, nhưng dù thỉnh thoảng xin nghỉ, đến cuối năm quyết toán vẫn đủ ăn
Có nhiều hơn thì mẹ cũng đâu cho chúng ta ăn thêm
Thế thì việc gì anh phải liều mạng để làm cực mình
Hơn nữa mỗi năm muốn đổi điểm chấm công cũng có giới hạn, mấy năm rồi nhà anh chưa được đổi đây nè
Mà cũng không thiệt đâu, có ghi sổ cả
Nhưng ai biết đến lúc nào mới được quyết toán
Cha anh làm kế toán trong đại đội, tính tình hào sảng công tâm, dù có cơ hội đổi lương thực thì chắc chắn nhà anh cũng xếp cuối cùng
Ai biết tới lúc nào đây
Nhà anh vất vả làm việc mà đến cuối cùng trong đội lại nợ nhà anh, thế thì còn làm để làm gì nữa
Chẳng thà nghỉ ngơi nhiều hơn
Khương Điềm Điềm gần như mù tịt về tình hình của đại đội sản xuất những năm 60, nhưng khi nghe Trần Thanh Phong nói thế thì cũng vỡ lẽ
Cô nghiêm túc nói: "Anh nói siêu có lý á
Trần Thanh Phong đáp: "Thanh danh cũng không thể làm cơm được, bản thân thoải mái mới là quan trọng
Khương Điềm Điềm lại gật đầu, cô ngẩng đầu nhìn Trần Thanh Phong, nói: "Anh thông minh lắm
Trần Thanh Phong sửng sốt, sau đó bật cười
Anh không ngờ cô không hề chê mình, mà còn cảm thấy anh vừa thông minh vừa có lý
Sáu, bảy năm trước khi Trần Thanh Phong vẫn còn là cậu nhóc choai choai, anh cũng đã từng nói lời này với cả nhà, kết quả là người cha cương trực công chính của anh đã cầm gậy khơi lửa đuổi thưo anh nguyên một con phố, muốn uốn nắn lại tư tưởng không chính xác của anh
Nhưng bây giờ..
Anh nhìn Khương Điềm Điềm, hai mắt cô sáng bừng long lanh
Quả nhiên bọn họ là người có duyên phận
Trần Thanh Phong được cô khen, sắc mặt lại dần đỏ bừng,"Anh vốn không làm là vì không cần thiết, nhưng nếu chúng ta sống với nhau thì anh sẽ làm việc phụ em
Khương Điềm Điềm cười tít mắt, mừng rỡ đáp: "Tốt quá rồi, em không thích xắt thức ăn cho heo tí nào hết á
Có điều dừng lại một lúc, cô thấp giọng nói: "Chúng ta phải lười nhiều hơn nữa
Hai mắt Trần Thanh Phong sáng lên, vội gật đầu
Hai con người có tư tưởng giác ngộ không cao nhanh chóng ăn nhịp với nhau
Khương Điềm Điềm ngồi bên mép giường, lắc lư đôi chân bé nhỏ, lại nói: "Anh làm việc phụ em, em sẽ cho anh ăn ngon
Cô hùng hồn nói: "Em siêu cấp có thiên phú nấu cơm luôn nhé, mới nấu lần đầu mà đã quen việc rồi đó
Đợi em làm cực nhiều cực nhiều đồ ngon cho anh nha
Trần Thanh Phong không cảm thấy lời cô nói có vấn đề gì, vui vẻ đáp: "Được
Anh cười híp mắt: "Anh sẽ làm trợ thủ giúp em
Khương Điềm Điềm: "Được được
Tuy đây chỉ mới là lần gặp mặt thứ ba, là lần đầu tiên trò chuyện chính thức, nhưng cả hai đã thân thiết tới mức như đã quen biết từ lâu
Khương Điềm Điềm cảm thấy, quan hệ của bọn họ có thể dùng một cụm từ để hình dung, vô cùng ăn nhịp
Trần Thanh Phong cũng cảm thấy có thể dùng một cụm từ để mô tả bọn họ, nhất kiến chung tình
Tóm lại là cả hai đứa đều vui vui vẻ vẻ
Nhưng cuộc vui không kéo dài được lâu, chẳng mấy chốc bên ngoài đã truyền đến tiếng mắng chửi, âm thanh bén nhọn nhất, là của bà Trần mới vừa nãy còn điềm đạm hiền lành
Bác Trần: "Này bà Tô, bà đừng có giở trò chèn ép người ta, có câu lấy chồng theo chồng lấy chó theo chó, con gái nhà bà đã gả đến nhà họ Trần tôi, mà bà còn muốn tác oai tác quái hả
Tôi thấy rất nhiều người không biết xấu hổ rồi, nhưng chưa thấy cái đồ bỉ ổi nào hơn bà
"Sao, sao bà..
Tôi không phải..
Một bà thím khác yếu đuối phản kháng
Bà Trần: "Tôi nhổ vào
Bà đừng làm bộ trước mặt tôi nữa
Đã biết nhau mấy chục năm, có ai không biết ai hả?
Hồi trẻ bà dựa vào trò này để lừa gạt mọi người, không ít chị em trong thôn từng bị bà lừa, giờ đã chừng ấy tuổi rồi mà còn giở ngón cũ
Còn không nhìn xem cái bản mặt xui xẻo già nua nhăn nheo của mình đi
Nhìn mà buồn nôn
"Không phải tôi, chúng, chúng ta là thông gia mà..
"Bà bớt bớt cho tôi nhờ, tôi nói cho bà biết, bà gả con gái đến nhà chúng tôi thì nó sinh là người nhà chúng tôi, chết cũng là ma nhà chúng tôi
Năm xưa bà đòi 100 đồng tiền sính lễ, trong thôn có ai đòi cao như vậy không
Rồi bà đã nói gì hả, bà nói không trả tiền thì đừng mơ rước dâu, giờ tiền đã trao người đã nhận, nhà bà không còn cô con gái này nữa
Bà bán con gái đi thì đừng mơ chúng tôi coi bà là thông gia
Bây giờ còn đòi nó trả ơn nhà họ Tô các người
Hừ
Nằm mơ đi
Nếu còn để tôi thấy bà xúi vợ thằng năm đổi việc với ả con dâu mắt toét nhà bà, thì đừng trách người nhà họ Trần chúng tôi không khách khí
Nhà bà vì thất đức tám đời nên mới có được mỗi thằng con độc đinh, còn nhà chúng tôi có rất nhiều con trai
Nếu bà còn dám tái phạm, tôi thì có thể bỏ qua, nhưng con tôi thì không chắc
Thằng năm không có ở nhà, anh em nó cũng không thể chuyện đứng nhìn em dâu bị ức hiếp đâu
"Bà nói đủ rồi đấy
Cô con dâu nhà họ Tô hét lớn
Bà Trần bất chấp lao đến vả hai phát *bôm bốp* vào miệng, làm cô ta té ngửa trên đất
"Tôi không ra tay với cô mà con tiện nhân cô còn dám lấn tới à
Tôi nói cho cô biết
Cú tát này là tát thay vợ thằng năm
Cô là cái thá gì mà dám đánh con dâu nhà họ Trần hả?
Đừng tưởng cô có bà tú bà kia chống lưng thì có thể quyết định
Bà ta chả là cái rắm gì hết
Con dâu nhà họ Tô ban nãy hùng hổ đánh chị chồng không ngờ bà Trần đột nhiên ra tay, lập tức bị đánh choáng váng
"Ối giời ơi mọi người đến mà xem, mẹ chồng con dâu nhà họ Tô đúng là không biết xấu hổ, ức hiếp con gái đã xuất giá, ức hiếp đến trên đầu người họ Trần chúng tôi rồi đây này
Nhưng tôi nói cho mà biết, bây giờ vợ thằng năm vẫn đang còn ở trung tâm y tế, nếu người lành lặn thì chúng tôi còn có thể bỏ qua cho, nhưng nhỡ mà xảy ra việc gì, cô tưởng tôi chỉ tát cô hai cái là xong chuyện hả?
Nằm mơ đi
Tôi sẽ đến công xã kiện các người, để nhà các người chỉ có nước ăn đạn
Bên ngoài cãi nhau vô cùng dữ dội, Trần Thanh Phong và Khương Điềm Điềm cũng đi ra, nhưng vừa bước ra, Khương Điềm Điềm lập tức thấy cảnh bà Trần hùng hổ lao đến đánh người
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Khương Điềm Điềm thầm nuốt nước bọt, lùi về sau một bước, cô hơi sợ rồi đó
Có lẽ vì hồi nhỏ từng trải qua những chuyện không vui, nên Khương Điềm Điềm luôn sợ hãi trước chuyện đánh người như vậy
Trần Thanh Phong cũng tức khắc nhận ra sự bất an của cô, thế là anh ho khan, nói: "Mẹ, nhà ta còn đang có khách mà
Anh vừa dứt lời, bà Trần cũng sực nhớ ra bản thân mới hùng hổ đánh người
Chuyện như vậy..
có cô gái nào mà không sợ
Quả nhiên, bà đánh mắt nhìn sang thì thấy khuôn mặt bé nhỏ của Khương Điềm Điềm co rúm lại vì khiếp sợ
Nhìn là biết cô bé này đơn giản ngây thơ, chuyện gì cũng thể hiện ra mặt
Không che giấu chút nào
Tuy là người đơn giản, nhưng công bằng mà nói thì bà Trần chẳng mấy khi gặp ai có tính cách như vậy, con dâu nhà bà hả, không mưu mô đa tâm thì cũng miệng kín như bưng, ai cũng có khiếm khuyết
Nên bà Trần thật sự rất rất thích kiểu người vừa đơn giản vừa dễ nhìn thấu như thế này
Có điều bà đã quên một chuyện, vì chưa tiếp xúc nhiều nên mới cảm thấy tốt, chứ đến khi sống chung với nhau thật thì e sẽ thấy phiền phức
Nhưng hiện tại, bà ấy vẫn rất hài lòng Khương Điềm Điềm
Bà không màng đến cặp mẹ chồng nàng dâu không biết xấu hổ kia nữa, vội đi tới kéo tay Khương Điềm Điềm, nói: "Điềm Điềm vào nhà ngồi đi, trưa nay ở lại ăn cơm nhé, thím làm thịt cho cháu ăn
Khương Điềm Điềm: "!!
Cô nhoẻn miệng cười, có cảm giác như ngửi thấy mùi thịt tới nơi rồi
Kể ra á hả, hồi còn ở hiện đại cái gì cô cũng ăn cả rồi, nên về mặt tâm lý thì không có thèm ăn gì đâu
Nhưng sự thật đã chứng minh, không biết tâm lý thế nào chứ cơ thể đã làm ra phản ứng rất thành thật —— muốn ăn
Khương Điềm Điềm đáp sang sảng: "Vâng ạ
Bà Trần cười tươi tới nỗi nếp nhăn nhíu lại, thoải mái rời đi
Thời đại này ấy, dù có là họ hàng cũng không có chuyện đến nhà người ta ăn chùa ăn chực đâu, đến con nít ba tuổi cũng hiểu, thế mà Khương Điềm Điềm lại đáp quả quyết như vậy
Có thể thấy là con bé đồng ý hôn sự này rồi
Tâm trạng vốn thấp thỏm nay đã được thả lỏng, tuy vừa rồi còn đang khó chịu, nhưng bây giờ đã là mùa xuân ấm áp hoa nở đến nơi rồi
"Vậy được, Tiểu Lục đâu, lại đây chờ chút
Bà Trần nhanh chóng đi vào phòng, lúc đi ra cầm thêm hai đồng tiền: "Con đến trung tâm y tế đóng tiền đi, Điềm Điềm cũng đi cùng nhé
Xem chừng bà còn muốn ở lại đại chiến với mẹ chồng con dâu nhà họ Tô ba trăm hiệp
Trần Thanh Phong: "Vâng ạ
Đoạn, tầm mắt anh rơi lên người bà mẹ chồng họ Tô, cười nhạt nói: "Mẹ, mẹ nói lý với nhà họ làm gì
Nếu bọn họ hiểu đạo lý thì đã không chà đạp con gái mình như vậy rồi
Dừng một lúc rồi anh nói tiếp: "Mẹ thương người nhà mình, muốn bảo vệ người nhà, không muốn mọi người bị ức hiếp
Nhưng con thấy không cần thiết phải ra tay, đánh người còn làm tay mình đau
Có ai mà không biết Tô Tiểu Vệ nhà họ cứ dăm ba hôm lại đến đại đội Đại Liễu đánh bạc
Nếu nhà họ dám dây vào nhà ta nữa thì để con để mắt đến Tô Tiểu Vệ, chỉ cần nó đến đại đội Đại Liễu thì mẹ tới thẳng công xã tố cáo đi
Chúng ta tố giác phần tử xấu, để chị dâu năm được vì nghĩa diệt thân
"Mày mày mày
Mày nói nhăng nói cuội gì đó hả, Tiểu Vệ nhà tao không phải là hạng như vậy
Bà già vừa nãy còn yếu đuối giờ lại như gà mẹ xù lông bảo vệ con
Trần Thanh Phong hừ lạnh: "Ờ thì không phải, bà nói không phải thì không phải thôi
Cú đấm của bà Tô như đánh vào bông, nhất thời không biết phản bác thế nào
Càng như thế lại càng khiến bà ta hoảng hốt
Trần Thanh Phong vẫn nở nụ cười nhã nhặn trên môi, xoay người sang nói với Khương Điềm Điềm: "Điềm Điềm, chúng ta đi thôi
Tuy Khương Điềm Điềm rất muốn ở lại hóng chuyện, nhưng người trẻ tuổi nhất kiến chung tình, bây giờ chỉ muốn dính với nhau thôi
Cô tung tăng đi tới cạnh Trần Thanh Phong, cười đáp: "Vâng ạ
Hai người trẻ tuổi cùng nhau ra khỏi cửa, Trần Thanh Phong tranh thủ không có ai thì vội vàng giải thích: "Tuy mẹ anh hơi dữ nhưng không đánh người nhà đâu
Khương Điềm Điềm lại lần nữa vạch trần anh: "Hôm trước còn đuổi theo đánh anh mà
Trần Thanh Phong xấu hổ gãi đầu, nói: "Không tính anh
Khương Điềm Điềm: "..
Cô dừng bước nhìn anh: "Anh thảm thật đó
Trần Thanh Phong lập tức bật cười, thuận thế đẩy thuyền: "Nếu em thích anh thì anh không còn thảm nữa
Đuôi mắt Khương Điềm Điềm cong lên, âm thanh dịu êm lại còn kéo dài âm cuối: "Vậy thì, bất kể là ai bắt nạt em đi nữa, anh cũng phải bảo vệ em đó nha
Trần Thanh Phong nghiêm túc đáp: "Được
Khương Điềm Điềm nhoẻn miệng cười, vui quá đi
Đôi nam nữ trẻ tuổi cùng đến trung tâm y tế, Trần Thanh Phong thấy không có ai thì to gan lớn mật, lén lút nắm tay cô
Khương Điềm Điềm ngẩng đầu lên nhìn, anh lập tức buông tay, mắt nhìn thẳng
Có điều lỗ tai đã bán đứng anh, lại đỏ ửng rồi..
!

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.