Xuyên Thành Niên Đại Văn Thiên Mệnh Nữ Chủ

Chương 30: Đánh nhau




Trong phòng, Vạn Mẫn vẫn luôn ở bên cửa sổ nhìn ra, thấy Cố Quân đang làm việc thì rất bất mãn
"Ngươi xem, ngươi xem, mẹ ngươi thật là quá thiên vị, xác định là trợ cấp cho Cố Diệp rồi, cái thằng ma ốm kia cầm tiền mồ hôi nước mắt của cả nhà đi lấy lòng cái con quỷ hút máu kia, chẳng có lý gì cả
Ta đây trong bụng còn đang mang thai con của nhà ngươi đấy, cũng không biết mà tiết kiệm cho ta chút ít, ta đây là tạo cái nghiệp gì mà gả vào nhà Cố ngươi, đã không được ngày nào tử tế cả
Cố Quân bất đắc dĩ, vợ mình cứ hễ chuyện gì liên quan đến Cố Diệp là lại trở nên điên cuồng, rất là quỷ quái
"Đó là tiền của mẹ, mẹ có quyền định đoạt
Của Cố đại thẩm thì không ai dám mơ đến, bà ấy cho Cố Diệp thì có sao, đều là người một nhà mà
Vạn Mẫn không đồng ý, càng thêm cảm thấy Cố Quân hèn nhát: "Thì cũng có phần của ngươi ở trỏng, ta cũng đã lâu không ăn trứng gà rồi, khổ mình thì không nói làm gì, chứ không thể làm khổ con được
Ngươi ngày mai đi nói với mẹ, ngươi muốn ăn thịt, chứ cứ không có chút dinh dưỡng gì như thế thì sao sau này ta sinh con được
Trong nhà này cứ có chút đồ ăn mặn nào thì đều là Cố Diệp một mình chén hết, lão bà bà đúng là quá thiên vị
Cố Quân nhíu mày: "Mẹ trước giờ có bao giờ đụng đến tiền chung đâu, ngươi có thể đừng có kiểu nói bóng nói gió được không
Mẹ cho thì đó cũng là Tiểu Tứ đáng được nhận, mẹ có chừng mực của mình
Nếu không phải vì chuyện nàng làm hỏng thanh danh của Cố Quân, thì anh đã không cưới loại người này về rồi
Lúc đầu còn chút thích, giờ thì đúng là phát điên lên rồi, cứ dòm ngó mấy cái thứ ít ỏi của người ta
Hai cô con dâu ai chẳng lo cho con mình, vậy mà chỉ có nàng là cứ có chút gì ngon lại gửi về nhà mẹ đẻ, nhà ai mà muốn thế được
Vạn Mẫn mặc kệ, nàng muốn ăn thịt: "Ngày mai ngươi phải đi nói, nếu không nói, ta sẽ đi phá cái thai trong bụng
Đến nước này thì trực tiếp uy hiếp luôn, đàn ông nhà họ Cố ăn mềm không ăn cứng, Cố Quân cũng nổi nóng:
"Đó cũng là con của ngươi, ngươi nếu đã không thích nó đến thế, thì ngày mai cứ đi phá nó đi, cũng đỡ cho ngươi ngày nào cũng rên rỉ, mượn cớ con để đem đồ về nhà mẹ đẻ
Đến Cố Quân còn chẳng đủ ăn, nếu không nhờ có mẹ anh, chắc đã đói meo rồi
Nhưng trong tay không có một đồng, nhắc đến thì thấy nóng cả mặt, mấy anh em nhà này, chỉ có anh là sống kém cỏi nhất
Vạn Mẫn thấy người nổi giận thì cũng bớt quá đáng đi một chút, lau nước mắt: "Ta chẳng qua là đang nghĩ cho cái nhà nhỏ của chúng ta thôi mà
Chẳng qua là do ngươi quá thành thật nên cả nhà đều bắt nạt ngươi, mẹ ta mới là người đối xử tốt với ta nhất, lần này về còn làm đồ ăn cho ta đấy
Như thể là một ơn huệ lớn lao lắm ấy, Cố Quân cười lạnh: "Đúng đấy, trong nhà móc hết cả ra rồi, nếu mà không đối xử tốt với ngươi chút thì sau này móc kiểu gì, ngủ đi, đừng có mà mơ tưởng đến tiền của mẹ ta, không thì ta chỉ có nước là trả ngươi về đấy
Cố Quân bực bội nhắm mắt lại, Vạn Mẫn tức không chịu được, đánh anh vài cái
Cái đồ đàn ông vô dụng, chả có tí tác dụng nào
Nhìn xem thằng ma ốm Cố Diệp kia, cũng biết tính toán lợi lộc cho mình, cả nhà đều bị nó ăn sạch
Không được, cứ tiếp tục thế này thì chỉ mình nàng là thiệt thôi, nhất định phải phân gia
Còn hai phòng khác thì rất yên tĩnh, Cố thẩm tử không phải là tra tấn con dâu, trong tay họ cũng có chút tiền, có thể sống những ngày thoải mái của mình
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Hơn nữa, Phó Tuyết bây giờ công việc ổn thỏa, nếu mà cưới được về thì còn có thể kiếm tiền cho nhà họ Cố nữa
Các nàng đã nghĩ thông suốt rồi
Người nhà họ Cố ai cũng có tính toán riêng, Phó Tuyết thì vẫn luôn sống những ngày êm đềm
Trong lúc Cố đại thẩm mang đồ gỗ đến để chuẩn bị làm của hồi môn, Phó Tuyết còn trả tiền, nhiệt tình đến mức Cố đại thẩm không nhận cũng không được
Còn bên Phó Tiểu Uyển thì đang như lửa đốt, bởi vì cái mồm thối của Lâm Hoan Hoan mà mọi người đồn đại nàng và nam đồng chí có chuyện mờ ám, dẫn đến không ai muốn giúp nàng gánh phân nữa
Phó Tiểu Uyển tức đến đau cả gan, cái con tiện nhân kia, đúng là cái gậy khuấy phân heo
Đừng có tưởng rằng cứ như vậy là xong chuyện với bà
Phó Tiểu Uyển chặn đường Lâm Hoan Hoan lại, mặt lộ vẻ thẹn thùng: "Đồng chí Lâm, tôi muốn hỏi thăm cô một chút, cô có biết đồng chí Thẩm thích cái gì không
Mấy hôm nay anh ấy tiết kiệm đồ ăn cho tôi, tôi thấy áy náy quá, tính mua gì đó biếu anh ấy, đồng chí Thẩm thật là tốt
Lâm Hoan Hoan nghe xong thì mặt mày lập tức tối sầm lại, con hồ ly tinh lẳng lơ này, không biết đã dùng thứ gì để bỏ bùa Thẩm Khanh Ninh
Mấy ngày nay Thẩm Khanh Ninh đối với mình thì thờ ơ, còn quan tâm đến ả ta
Phó Tiểu Uyển trong lòng đắc ý, ngoài mặt lại tỏ vẻ khoe khoang: "Cô cũng biết đấy, tôi mới đến nên cái gì cũng không biết, Khanh Ninh anh ấy quá chiếu cố tôi..
Nàng nói mà e lệ ngượng ngùng như thế khiến Lâm Hoan Hoan nổi cơn tam bành
Nếu không phải vì Thẩm Khanh Ninh, thì nàng cũng đâu đến mức phải đi gánh phân, thế mà bây giờ hắn lại cặp kè với con tiện nhân này
Đây là xem mình như cỏ rác, nàng không nuốt trôi cục tức này
"Đồ hồ ly lẳng lơ, tao thấy mày chính là không có đàn ông thì sống không nổi, hôm nay tao xé xác mày ra, xem mày còn câu dẫn được ai nữa
Lâm Hoan Hoan còn quá trẻ, căn bản không phải là đối thủ của Phó Tiểu Uyển, Phó Tiểu Uyển nói vài ba câu là khiến nàng ta mất hết lý trí
Nhào lên liền xông vào xé đánh Phó Tiểu Uyển
Phó Tiểu Uyển cũng chẳng phải tay vừa, hai người đánh nhau túi bụi
Mấy bà thím xung quanh thì không kêu dừng lại, xem đến ngon lành còn nhâm nhi cả hạt dưa
Ái chà chà, đúng là chuyện mới lạ, mấy thanh niên trí thức này cũng đánh nhau cơ đấy
"Đừng tưởng rằng tao không biết, mày với Lục Viễn có gì mờ ám, còn câu cả Thẩm Khanh Ninh, thậm chí còn dan díu với cả thằng Đại Oa trong thôn, đồ tiện nhân, giả bộ thanh cao
Lâm Hoan Hoan bị túm tóc bù xù, nói ra những lời khiến các bà thím xung quanh mắt tròn xoe
Gớm, thế mà còn thông đồng với nhiều người thế
Bây giờ việc trai gái rất nghiêm, bắt được thì chỉ có đi cải tạo, đúng là xấu hổ chết đi được
Sau này còn ai dám lấy nữa, cái nón xanh chắc cũng không thấp đâu
Không ngờ đấy, Phó Tiểu Uyển thế mà lại biết chơi đấy
Bị tụt cả quần, Phó Tiểu Uyển tức giận đến phát điên
"Mày đánh rắm, chẳng qua tại Thẩm Khanh Ninh không thèm ngó ngàng đến mày nên mày mới ghen ghét rồi nói xấu tao, mày chẳng qua là vì không có đàn ông thì..
Á
Phó Tiểu Uyển bị giật tóc, kêu lên thảm thiết, Lâm Hoan Hoan thủ đoạn thật hung tàn
"Hôm nay tao xé rách cái miệng mày ra, để xem mày còn đắc ý được nữa không
Lâm Hoan Hoan bùng nổ sức mạnh, khiến cho mấy bà buôn dưa xem mà tròn mắt
Chà chà, cô bé Lâm này cũng có chút bản lĩnh đấy chứ
"Cứ bảo thanh niên có văn hóa, thế mà chỉ vì thằng đàn ông lại đánh nhau thành ra như thế, thật mất mặt quá đi
Bà Vương nhấm nháp hạt dưa, xem đến là vui vẻ, cả khuôn mặt già nua cười như hoa cúc
"Ấy dà, mấy năm nay về nông thôn làm việc thì được mấy người ra gì, trừ có Tiểu Phó, nói thật với bà, cô bé đó tốt thật, lại giỏi giang, ngoan ngoãn nữa chứ, nhà nào mà lấy được thì đúng là phúc ba đời
Nói đến đây thì trên mặt Cố đại thẩm lại thêm mấy nếp nhăn cười, có không có so sánh thì sao mà thấy được sự khác biệt
Bà Vương thì làm gì có chuyện không hiểu con bạn già của mình, bà ấy chẳng qua là muốn khoe thôi
"Không phải đấy chứ, cái thằng cu nhà bà có phúc lớn, nếu mà thành đôi thì chắc cũng được phần sính lễ lớn đấy nhỉ
Nghe những lời này thì Cố đại thẩm sung sướng toàn thân, vẫn là tỏ ra khiêm tốn
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Cười hở cả răng ra, "Ít có mà ở đấy nói hươu nói vượn, đừng có ảnh hưởng đến danh tiếng của người ta
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Bà Vương cười mà không nói, cái bà già này, vẫn còn nhịn được đấy...

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.