Thông báo: Truyendich.vn đang tiến hành update hệ thống.
Nếu gặp lỗi thường xuyên, mong quý đạo hữu thông cảm.
Liên hệ và hỗ trợ nạp VIP: Quét mã QR Zalo.
Hoặc follow fanpage để cập nhật tin tức: Facebook
Xuyên Thành Niên Đại Văn Thiên Mệnh Nữ Chủ

Chương 62: Chỉ trích




"Nói có phiền phức hay không thì ngươi cũng gọi ta là bác! Ta đây không tự mình đến nói thì còn nghe được sao? Bên ngươi chuẩn bị xong chưa, bên kia đã chuẩn bị cho ngươi phòng ở riêng rồi, những thứ khác đều sắp xếp xong cả rồi, ngươi cứ yên tâm."

Xưởng trưởng Vương rất thích người có năng lực, cho chút ưu đãi cũng là chuyện thường, huống chi đây lại là loại nhân tài đỉnh cấp này, chỉ mong nâng niu mới tốt, sợ bị người khác cướp mất.

Chờ đến khi Phó Tuyết đưa được máy cày mẫu ra, ông ta sẽ khua chiêng gõ trống đi một vòng quanh tỉnh thành, cho mấy lão già kia thấy được thực lực của mình, đừng có cả ngày rảnh rỗi không có việc gì lại đi buôn chuyện."Bên ta đã thu dọn xong, có thể đi rồi." Phó Tuyết không phải người thích dây dưa, cầm lấy hành lý mà Cố Diệp đã giúp mình sửa soạn, xoay người lên xe mà bí thư Tần đã mở cửa chờ sẵn.

Cô cả Cố vẫn không yên lòng, da mặt dày dặn dặn dò thêm mấy câu: "Lãnh đạo à, Tiểu Phó nhà chúng tôi lần này không đi xa, người trẻ tuổi bình thường có đau đầu nhức óc gì thì anh rộng lượng cho qua, Tiểu Phó là hạt giống tốt, chắc chắn sẽ không làm anh thất vọng."

Vẻ mặt trông chờ của cô cả Cố ngược lại với Cố Diệp, giống như Phó Tuyết không trở lại nữa vậy, rất không nỡ.

Ngược lại xưởng trưởng Vương là người sảng khoái, cười nói: "Ta tự mình đến mời người, chắc chắn sẽ không để nàng chịu thiệt, thím cứ yên tâm đi, ta sẽ tự mình đưa nàng về lúc đó nhé?"

Nếu thật sự nghiên cứu thành công, máy móc đưa vào sử dụng thì đó là một việc lớn có lợi cho dân chúng, thân phận của Phó Tuyết sẽ không giống như trước nữa.

Hiện tại quản lý chưa rõ ràng, đặc vụ thì vẫn còn nhiều, nếu bị để ý, Phó Tuyết có vấn đề gì thì ông ta sẽ tự trách cả đời.

Cho nên sau này Phó Tuyết đi đâu đều có người chuyên đưa đón, không chỉ mình ông ta mà cấp trên cũng rất coi trọng sự phát triển của nông nghiệp, đây là việc lớn của quốc gia.

Nghe vậy, cô cả Cố yên tâm, ngược lại Cố Diệp lại thấy không vui, nhiều người thì khó mà bắt tay làm nũng với Phó Tuyết để nàng dỗ dành mình được.

Chỉ có thể ngóng trông thấy được Phó Tuyết, cứ như bị bỏ rơi vậy, cả người ủ rũ.

Ngược lại Phó Tuyết, khó có khi có tế bào lãng mạn, nhẹ nhàng nói: "Đưa tay ra đây."

Hai mắt Cố Diệp sáng lên, cũng mặc kệ người khác nhìn thế nào, đây là vợ mình, không thể nắm chắc sao?

Nhưng mà...Phó Tuyết đặt hai viên kẹo thỏ trắng lớn vào tay hắn."Hả?" Chỉ có vậy thôi sao? Chẳng lẽ vợ không phải muốn nắm tay hắn sao? Vui mừng hụt một hồi, Cố Diệp liền giống như bị sương đánh cà tím vậy."Ngoan ngoãn nghe lời, chờ ta trở về!" Giọng của Phó Tuyết trong trẻo, mang theo chút trấn an cùng ý nghĩ khó hiểu khiến người ta an lòng.

Cố Diệp cảm nhận được nhịp tim hỗn loạn, khẽ gật đầu: "Ta chờ ngươi."

Xoa xoa viên kẹo trong lòng bàn tay, cố gắng kiềm chế ý muốn điên cuồng giơ khóe miệng lên.

Hắc hắc hắc, là vợ cho.

Cô cả Cố thấy người ta như keo dính thế, bực mình đánh cho một cái, chỉ có ham mê không lo làm việc chính sự, đẩy Cố Diệp ra, bảo hắn đừng đứng đây gây chướng mắt, đừng làm ảnh hưởng đến sự phát triển của Phó Tuyết."Tiểu Tuyết, nhớ chăm sóc tốt cho bản thân, đừng lo lắng cho cái thằng nhóc này, nó không sao đâu!" Cho dù ho khan không thở nổi, mấy năm nay vẫn sống đó thôi, dù sao cũng không chết được.

Ánh mắt Phó Tuyết dịu dàng: "Vâng, thím, vậy làm phiền thím trông coi nhiều một chút, đừng để nó phá phách."

Tính của Cố Diệp, người khác không rõ chứ Phó Tuyết vẫn biết, nhìn thì tuấn tú thanh nhã vậy thôi nhưng là người không chịu ngồi yên.

Cô cả Cố cười đến híp cả mắt: "Ai, yên tâm đi, có thím ở đây rồi, cứ mau đi đi, à, nghiên cứu xong rồi thì mau về nhé, thím cho ăn hai con gà, mập ú nu, về làm đồ bổ thân thể cho."

Cô cả Cố đối xử với Phó Tuyết còn tốt hơn cả người nhà mình, chủ yếu là vì cô nương này quá đặc biệt."Vâng." Sau khi Phó Tuyết nói xong, nhìn Cố Diệp một cái rồi mới đóng cửa xe lại.

Xưởng trưởng Vương ở phía trước sờ sờ mũi, cảm thấy hình như mình đã làm một chuyện phá đám duyên phận rồi thì phải.

Bí thư Tần đạp chân ga, chiếc xe nhỏ chạy ra khỏi đại đội Ninh Tĩnh.

Phía sau một đám người ngóng trông theo, bóng xe vừa khuất thì Cố Diệp liền biến sắc, có chút lạnh lùng, không còn ngoan ngoãn như ở trước mặt Phó Tuyết nữa.

Phó Tiểu Uyển vô cùng không cam lòng, Phó Tuyết rốt cuộc đi cái vận cứt chó gì vậy? Vinh dự lớn như thế sao?

Không được, cô ta phải nhanh chóng gả cho Triệu Trường Chinh để đi theo quân đội, công việc đồng áng này cô ta tuyệt đối không muốn làm.

Nghĩ tới nghĩ lui, nghe mùi hôi thối của tên đàn ông mấy tháng không tắm rửa ở bên cạnh, cô ta nôn khan vài tiếng."Ọe...ọe..."

Chuyện này thu hút sự chú ý của tất cả mọi người, ngay cả cô cả Cố cũng giật mình.

Cái này... Chẳng lẽ là?

Dù sao cũng là người từng trải, rất giỏi nhìn mặt mà nói chuyện, chuyện này rõ ràng là có rồi.

Nghĩ đến chuyện Phó Tiểu Uyển lấp la lấp lửng, thì đúng là có khả năng.

Lý Phương thì tương đối hay hóng hớt, che miệng cười trộm: "Ây da, cô thanh niên trí thức họ Phó cũng thật có phúc khí, đây là tuổi còn trẻ đã có tin vui rồi sao? Khi nào thì mời chúng ta ăn tiệc đây? Mà cha đứa bé là ai vậy?"

Hiện tại quản lý chuyện quan hệ nam nữ rất nghiêm, nếu Phó Tiểu Oản mà có thai thật thì không biết thằng vương bát đầu xanh nào là cha nữa.

Dù sao để lười biếng, có thể nhận không ít người chiều chuộng đấy?

Trong lúc nhất thời, tất cả mọi người nhìn về phía Thẩm Khanh Ninh đang ở phía sau cùng, đều cảm thấy đứa bé là của hắn.

Sắc mặt Thẩm Khanh Ninh vô cùng khó coi, mím môi thật chặt phủ nhận: "Ta không có quan hệ gì với cô ta."

Lời này trực tiếp khiến trái tim Phó Tiểu Uyển chìm xuống đáy vực, nhưng hơn hết là kinh hoảng.

Sao lại như vậy được? Rõ ràng chỉ có mỗi lần đó, tại sao lại có thai? Đời trước của cô ta có thai không dễ, có mang cũng sẽ sinh non, sao lần này lại không bị sảy thai chứ?

Trong đám đông Cố Diệp, trong mắt thoáng hiện lên ý cười.

Sao mà đứa bé bị sảy được chứ? Mỗi ngày hắn đều bảo Tiểu Lục đưa không ít đồ tốt cho cô ta ăn, không những giúp có thai mà giờ muốn sảy thai cũng khó.

Bắt nạt vợ hắn, thật sự là đáng đời.

Mà nhìn thấy Thẩm Khanh Ninh trực tiếp phân rõ quan hệ với Phó Tiểu Uyển, người vui nhất không ai khác ngoài Lâm Hoan Hoan!

Cái gì! Ông trời cuối cùng cũng chiếu cố mình rồi sao? Đây là cái ngày gì tốt thế này? Cái con tiện nhân này rốt cuộc có thai rồi sao?

Gia cảnh của Thẩm Khanh Ninh không tệ, sao có thể muốn một đứa con hoang.

Bây giờ, cô ta sẽ diệt cái con tiện nhân này, đừng hòng sống yên ổn một đời.

Lâm Hoan Hoan chen ra khỏi đám người, lớn tiếng chỉ trích: "Tôi muốn tố cáo! Tôi muốn tố cáo Phó Tiểu Oản có quan hệ nam nữ bừa bãi, đây là làm hỏng bầu không khí của đại đội, truyền đi thì sẽ làm mất mặt đại đội, nhất định phải nghiêm trị."

Lời của Lâm Hoan Hoan có thể coi như nói trúng trọng điểm, mọi người đều xì xào bàn tán."Việc này phải điều tra rõ ràng, đại đội chúng ta mấy năm rồi không có chuyện như vậy, mà lại còn là thành phần trí thức nữa! Sao lại làm ra cái chuyện có con khi chưa kết hôn mất mặt như thế này, trực tiếp cạo cho một kiểu đầu Âm Dương rồi kéo đi phê bình cho run người.""Chúng ta tuyệt đối không cho phép loại thành phần làm bại hoại thuần phong mỹ tục này tồn tại, không thì làm sao mà tiếp tục làm bình tiên tiến được, cô ta như vậy là xâm phạm đến lợi ích của đại đội, đi tìm đội trưởng, đi tìm đội trưởng.""Hôm nay chuyện này nhất định phải làm cho ra nhẽ, nếu không thì không xong, tuyệt đối không thể để cho cô ta làm bẩn thôn chúng ta."

PS: Có lẽ mấy ngày tới sẽ không thể đăng bài sớm như vậy được, có lẽ sẽ cập nhật vào buổi tối, thời gian làm việc của Đoàn Đoàn không được ổn định lắm, nhưng chắc chắn sẽ cập nhật đều, mặt khác, cảm ơn mọi người thích truyện của mình, các bạn nhắn tin mình đều đọc được, Đoàn Đoàn rất vui sướng khi được mọi người yêu quý, thương các bạn, gửi ngàn tim (˘︶˘*). 。. :*♡.


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.