“Thành tích của ngươi cũng không tệ, có một lần thi thứ năm, à, chính là không có vui mừng như nhà chúng ta.” Chương 84: Thật giả thiên kim - Bạn gái cũ 11.
Lão thái thái thuộc lòng, nói lý rành mạch, Du Hoan há hốc mồm, Tạ Quân Nghiêu miệng càng lúc càng há to.
Tài nguyên giao thiệp của bà nội thật sự là kinh người… Tóm lại, ý là, Tạ Quân Nghiêu đã thông qua được thẩm định của bà nội, được phép tiến thêm một bước tiếp xúc.• Ngày thứ hai là thời điểm Du Hoan phải đi. Hôm nay nàng cũng bận rộn cả ngày, đến tối khi ba người ăn cơm xong, nàng đã no căng nên rời bàn, trở về phòng đi ngủ.
Du Hoan đi theo bà nội ngủ, Tạ Quân Nghiêu thì nằm lăn ra đất nghỉ trong phòng nàng.
Tạ Quân Nghiêu không ngờ rằng, Du Hoan vừa đi, bà nội vừa rồi còn yêu chiều, hòa nhã thân thiện, lập tức liền như biến thành người khác. Ngữ khí vẫn cười ha hả, nhưng lời nói ra lại khiến người ta tê dại cả da đầu.“Đối xử tốt với cháu gái của ta một chút, ngươi nếu là không đối xử tốt với nàng, cái xương già này của ta, dù có chết, ta cũng có thể đến A thị dùng khúc gỗ gõ vỡ sọ não của ngươi.” Tạ Quân Nghiêu nghẹn họng nhìn trân trối, gật đầu ngoan ngoãn như gà con mổ thóc.• Xe của Kỷ gia sẽ đến đón Du Hoan.
Du Hoan sáng sớm đã dậy, đi mua thịt tươi và đồ ăn về, chất đầy vào chiếc tủ lạnh nhỏ hai ngăn trong nhà. Lão thái thái bản thân không nỡ mua. Nàng mua về, thường xuyên dặn dò vài câu, lão thái thái cũng không thể tùy ý để những đồ tốt đó hỏng mất.
Dưới gối lấp một xấp tiền mặt nhỏ, sợ bà nội có chuyện không may, không đủ tiền dùng.
Lại cầm ít đồ, đi cùng mấy ông bà hàng xóm chào hỏi, nói lời ngọt ngào dỗ các lão nhân vui vẻ, lại mời họ lúc không có chuyện gì làm thì đến tìm bà nội chơi. Một là để bà nội không nhàm chán như vậy, hai là vạn nhất có chuyện gì, cũng có người có thể chú ý tới. Nàng đem số điện thoại của mình viết cho hàng xóm.
Cuối cùng, Du Hoan nghĩ đến Kỷ Nhữ Đình, thành thật nói: “Nàng, chưa hề nói phải tới thăm bà nội, ta cũng không có kéo nàng trở về. Bà nội có muốn gặp nàng không?” Nàng vốn cho rằng đó là một vấn đề khó trả lời, cha nàng đã chạy đến không biết nơi nào, người lớn tuổi trong nhà, có lẽ sẽ chú trọng hơn huyết thống.
Thế nhưng, bà nội trả lời tương đối nhẹ nhõm: “Gặp nàng làm gì nha, bà nội có ngươi một mình là đủ rồi.” Du Hoan không ngờ sẽ là đáp án như vậy.
Mặc dù có chút không tốt, thế nhưng nàng vẫn khó mà ức chế bắt đầu vui vẻ. Trong một thời gian rất dài, bà nội đều là tồn tại nương tựa lẫn nhau cùng nàng. Nếu là bà nội thật sự cảm thấy một đứa trẻ khác quan trọng hơn, nàng cũng sẽ thật sự đau lòng.
Du Hoan không biết, ngay từ đầu, bà nội đã gọi điện thoại cho Kỷ Nhữ Đình. Đối phương do dự, hỏi bà nội có muốn hai đứa bé trao đổi, nhận lại thân nhân của mình không. Bà nội nói không cần.
Đứa bé kia có phúc, sinh vào bụng người nghèo, nhưng may mắn, trải qua ngày tốt lành. Nàng nuôi lớn đứa này, là không có phúc. Rõ ràng là mệnh thiên kim tiểu thư gia đình giàu có, lại mơ mơ hồ hồ theo bọn họ qua những tháng ngày buồn bực. Dáng vẻ lại thông minh, lại hiểu chuyện, lại hiếu thuận.
Sao có thể để đứa trẻ tốt cùng với nàng chịu khổ nhiều như vậy, còn phải vì nàng lão thái bà này mà đau lòng. Nàng chỉ có cháu gái này cũng đủ rồi.
Đứa bé kia, trưởng thành trong sạch, tình cảm nuôi từ nhỏ đến lớn, đối với nàng cũng sẽ không kém. Muốn thật sự nhận về, còn phải xoắn xuýt là tình cảm thật hay giả dối, phiền phức a.• Du Hoan vốn còn đang suy nghĩ, làm sao thuyết phục người lái xe không tiết lộ tin tức Tạ Quân Nghiêu đi theo nàng cùng trở về. Kết quả, vấn đề này căn bản không cần nàng phải nghĩ. Kỷ Dữu Châu đích thân đến đón nàng.
Sau khi xuống xe, lướt qua Du Hoan giống như chim cút, liếc nhìn Tạ Quân Nghiêu. Rốt cuộc là đại nhân vật chống đỡ cả công ty, trong tình huống nào cũng tỉnh táo bình tĩnh.
Kỷ Dữu Châu đưa quà tặng cho lão thái thái, mang theo hai người này trở về.
Du Hoan trong lòng bồn chồn, nhưng Kỷ Dữu Châu chẳng nói gì, cũng chẳng hỏi gì, ngồi ở ghế kế bên tài xế, lưu lại cho nàng bóng lưng tỉnh táo ung dung.
Tạ Quân Nghiêu thấy nàng quá căng thẳng, lén kéo ngón tay nàng, muốn trấn an nàng. Du Hoan giật mình hất tay ra.
Tạ Quân Nghiêu: ??
Du Hoan càng che càng lộ nói: “Hảo bằng hữu, cũng phải chú ý phân tấc, sinh ra hiểu lầm sẽ không tốt…” Nàng nói lời này lúc, nháy mắt xem phía trước, không dám nhìn Tạ Quân Nghiêu.
Tạ Quân Nghiêu cắn răng, nghĩ nàng vừa về Kỷ gia, có lẽ phải hết sức chú trọng thanh danh, lựa chọn nén giận.
Mãi mới nhịn đến A thị, Du Hoan vốn cho rằng Kỷ Dữu Châu sẽ thả Tạ Quân Nghiêu về nhà mình, kết quả xe lại dừng ở bên ngoài một nhà hàng.
Kỷ Dữu Châu chọn món ăn, Tạ Quân Nghiêu muốn hỏi Du Hoan ở Kỷ gia tình hình thế nào. Nhưng hắn vừa dựa tới, Du Hoan liền cho rằng hắn muốn hôn nàng. Hắn vừa há miệng, Du Hoan liền trừng hắn. Cái trừng mắt khiến Tạ Quân Nghiêu cảm thấy ngột ngạt.
Tất cả món ăn đều lên, bắt đầu ăn cơm. Du Hoan gắp một đũa bông cải xanh xào nấm khẩu bắc.
Tạ Quân Nghiêu lạnh nhạt hỏi: “Ngươi không phải là không thể ăn rau xanh xào bông cải xanh sao?” Tựa hồ là lúc trước nàng tra tấn hắn, thuận miệng nói ra những món ăn kiêng, chính nàng còn không nhớ, nào ngờ hắn lại vẫn nhớ.
Nàng bỏ vào chén không ăn, gắp một đĩa rau cần mộc nhĩ tôm bóc vỏ khác.
Tạ Quân Nghiêu lại lên tiếng: “Ngươi nói ngươi dị ứng rau cần, món này cũng không thể ăn.” Du Hoan cảm thấy ánh mắt của Kỷ Dữu Châu nhìn sang.
Nàng hít sâu một hơi, lựa chọn không so đo với Tạ Quân Nghiêu, đổi sang uống canh cà chua nấm đậu hũ.“Cà chua cũng không thể đụng, ngươi quên sao…” Du Hoan trực tiếp nhìn sang, khiến Tạ Quân Nghiêu lập tức im bặt.
Nàng nhìn chằm chằm Tạ Quân Nghiêu, mặt mỉm cười, gắp một miếng cà cuộn mật ngọt bỏ vào chén hắn, bình thản uy hiếp nói: “Ăn cơm, ít nói, ăn nhiều vào.” Bạn gái gắp thức ăn cho hắn.
Tạ tiểu thiếu gia tâm trạng lại tốt, cầm lấy đũa, nhã nhặn lễ phép nói một tiếng: “Cảm ơn”, như không có chuyện gì bắt đầu ăn cơm.
Chương 85: Thật giả thiên kim - Bạn gái cũ 12
Du Hoan có đôi khi thật sự rất muốn cắn Tạ Quân Nghiêu một miếng. Bọn họ ảnh hưởng lẫn nhau, tác động qua lại, đều bị Kỷ Dữu Châu thu hết vào mắt. Ăn cơm xong, Tạ Quân Nghiêu tự giác đuổi theo, dự định tuân theo bất kỳ phán quyết nào của anh vợ.
Thế nhưng lúc này, Kỷ Dữu Châu ngăn lại bàn tay hắn đang vươn tới cửa xe, vô cùng có hàm dưỡng nói: “Đã đến A thị, không có chuyện gì, Tạ thiếu cứ tự mình về trước đi? Cũng miễn cho lệnh đường lo lắng.”“À, tốt.” Tạ Quân Nghiêu lên tiếng, nhìn Du Hoan, đi qua lặng lẽ nói với nàng: “Nếu là hắn đuổi ngươi ra khỏi nhà, ta liền đem ngươi nhận về nhà ta, đừng sợ.”
Kỷ Dữu Châu bỗng nhiên “À” một tiếng, nụ cười lạnh vi diệu tràn ngập trong không khí.
Du Hoan lo sợ bất an, tim theo đó run lên. Không biết vì sao, nàng chính là cảm thấy đại ca loại người sự nghiệp thành đạt, bất cận nhân tình này, sâu như cái động không đáy, rất đáng sợ.
Kỷ Nhữ Đình ngay từ đầu cũng không dễ tiếp xúc, nhưng hơi quen một chút, nàng liền thăm dò lớp vỏ lạnh lùng bên ngoài của đối phương, phát hiện bên trong là một trái tim tương đối thân mật, cũng có thể dựa vào nũng nịu giả ngây thơ, tạo dựng được ấn tượng tốt của một người muội muội trong lòng đối phương. Thế nhưng Kỷ Dữu Châu người này, lâu như vậy đến nay, nàng vẫn không dám cùng hắn có bất kỳ tiếp xúc sâu hơn nào.“Thời gian không còn sớm, Tạ thiếu gia, hẹn gặp lại.” Kỷ Dữu Châu hiếm thấy lại không lễ phép mà thúc giục. Tựa hồ đã không còn kiên nhẫn thờ ơ lạnh nhạt.
Kỷ Dữu Châu từ ghế phụ lái, ngồi xuống phía sau, sánh vai với Du Hoan. Không khí dường như cũng loãng đi mấy phần, người lái xe cũng không dám thở mạnh, hai mắt nhìn chằm chằm con đường phía trước.“Quan hệ rất tốt?” Kỷ Dữu Châu đột nhiên mở miệng, vứt ra một câu hỏi như vậy.
Du Hoan giữ vững tinh thần, ấp úng: “Không có, chính là bằng hữu bình thường, còn chưa quen biết bao lâu.”“Hắn cùng ngươi đi cùng sao?” Kỷ Dữu Châu liếc nhìn Du Hoan, đôi mắt đen thâm thúy như có một loại phách lực thấm nhuần lòng người, khiến người ta không thể giả bộ.“Không phải, chính ta.” Du Hoan cuống quýt giải thích, “Hắn là một ngày trước mới đến.” Tốt. Câu nói này vừa nói xong, chính nàng đã cảm thấy tự mâu thuẫn. Nói không quen, thế nhưng lại thừa nhận hắn chủ động đi đến nơi vắng vẻ như vậy tìm nàng.
Trong xe im lặng. Mãi cho đến biệt thự Kỷ gia, sau khi xuống xe trông thấy Kỷ phu nhân, trong lòng vô ý thức khoan khoái một chút, cảm thấy được cứu. Mẫu thân ở đây, ca ca hẳn là sẽ không hỏi gì.
Thế nhưng Kỷ Dữu Châu tựa hồ nhìn ra ý nghĩ của nàng, hơi nhíu mày, động tác nhẹ nhàng chậm rãi lại không cho cự tuyệt vỗ xuống vai nàng: “Đi thư phòng.” Biết không thể từ chối.
Du Hoan bước chậm rãi giẫm lên bậc thang đi, đầu cũng cúi thấp xuống, giống như người máy nhỏ thiếu điện.“Cái này, đây là thế nào?” Kỷ phu nhân phát giác có chút không giống bình thường, ngay lập tức hỏi thăm trưởng tử đáng tin nhất trong nhà.“Không có việc gì.” Kỷ Dữu Châu thành thạo mà ung dung trấn an nàng, lại triển khai một vấn đề khác: “Nhữ Đình ở nhà không? Ngài giúp đỡ gọi nàng cũng lên thư phòng.”“Một điểm nhỏ vấn đề, ta sẽ với thân phận ca ca xử lý tốt.” Kỷ phu nhân an tâm một chút, đi gọi Kỷ Nhữ Đình.
Trong thư phòng màn cửa buông thõng, ánh sáng lờ mờ. Kỷ Dữu Châu và Du Hoan ngồi đối mặt nhau, Kỷ Nhữ Đình bước vào, còn chưa rõ ràng đã xảy ra chuyện gì, trông thấy điệu bộ này, có chút bận tâm nhìn Du Hoan một chút.
Kỷ Dữu Châu để nàng ngồi vào một bên trên ghế sofa, là một vị trí dự thính.“Đã từng yêu đương chưa?” Kỷ Dữu Châu mở miệng. Đó là vấn đề đầu tiên của cuộc nói chuyện này.
Kỷ Nhữ Đình lấy làm kinh hãi, cảm thấy vấn đề này có chút không hiểu thấu, lại cảm thấy Du Hoan sợ hãi đại ca, liền thay nàng giải thích: “Muội muội đâu có thời gian làm cái này? Vả lại nàng nội tâm như vậy, cửa cũng không mấy khi ra, ca ca ngươi sao lại nghĩ như vậy?” Kỷ Dữu Châu ra hiệu nàng giữ yên lặng, ánh mắt vẫn như cũ rơi vào trên thân Du Hoan, bình tĩnh nói: “Có sao?”“Không có.” Du Hoan lấy hết dũng khí, dự định đánh cược một lần, cược đại ca biết được không nhiều.“Mấy cái?” Kỷ Dữu Châu trực tiếp hỏi.
Kỷ Nhữ Đình “À” một tiếng, đầu óc đều không quay kịp. Tốt rồi, thua cuộc. Ca ca căn bản không tin nàng. Du Hoan lộ vẻ tức giận cúi đầu, không lên tiếng.
