Xuyên Thành Tiểu Tỷ Tỷ Vạn Năng Của Nam Phụ

Chương 107: Giáng sinh




Editor: Bánh bao chay nhân thịt
Người bình thường khả năng nhìn không ra cái gì chứ người như bọn hắn tiếp xúc đủ mọi tầng lớp xã hội, quá đã hiểu
Đây là một loại cảm giác rất khó nói rõ
“Vậy còn muốn điều tra bối cảnh của cô ta không?”
Đỗ Bách Tề chần chờ một chút, nghĩ nghĩ, lắc đầu cười nói: “Không cần!”
Hắn chậm rãi nói: “Tôi nghĩ có thể từ từ một chút cũng được.”
Đọc sách cũng không nhất định phải xem trước kết cục
Sư gia: “Được.”
Khúc Tiểu Tây kể cả khôn khéo lên trời cũng không thể tưởng được, kỳ thật nguyên nhân Đỗ Bách Tề muốn gặp cô đơn giản do cô là “Thường Hoan Hỉ”
Thậm chí sau khi gặp xong, cô cũng không nghĩ ra nguyên nhân bữa cơm hôm nay bắt nguồn như vậy
Cô xuống xe, cùng gã đàn ông mặc đường trang xua tay: “Anh giai à, gặp lại sau nhá.”
Gã đàn ông mặc đường trang khóe miệng run rẩy một chút, dọc đường cô ồn ào không chịu được
Khúc Tiểu Tây đến hàng hiên nhìn thấy cửa phòng Lam tiểu thư mở
Khúc Tiểu Tây nghiêng người nhìn qua, thế mà là Lê tiên sinh
Gã thấy Khúc Tiểu Tây thì thở dài nhẹ nhõm một hơi, nói: “Cháu rốt cuộc đã về, không có việc gì chứ?”
Gã cùng vợ vẫn luôn chờ ở đây, cũng không tiện vào nhà chỉ có 2 bé trai nên đành phải da mặt dày ngồi chỗ Lam tiểu thư bên này
Khúc Tiểu Tây lắc đầu nói: “Không sao, không cần lo lắng, cháu cơm nước xong liền quay lại luôn.” Cô cười tủm tỉm: “Cảm ơn chú quan tâm.”
Lê quản lý: “Cháu không có việc gì thì bọn chú yên tâm rồi, bằng không trong lòng chú cứ luôn bất ổn
Giờ xem ra không sao
Chắc do cháu viết quá nhiều khen tặng Đào tiểu thư khiến gã ta tò mò, đây đều do chú cả.”
Khúc Tiểu Tây: “Không sao đâu, không cần để trong lòng.”
Hai người hàn huyên vài câu, Lê tiên sinh cùng Lê phu nhân lúc này mới yên tâm ra về
Lam tiểu thư cũng ra ngoài vỗ vỗ cô, nói: “Đi lên nghỉ ngơi đi.”
Khúc Tiểu Tây gật đầu: “Vâng.”
Cô bịch bịch bịch lên lầu, mới vừa đi lên đã thấy cửa phòng mở ra
Hai người Tiểu Đông cùng Tiểu Bắc đều ló đầu ra dòm
Khúc Tiểu Tây: “Hai người sao lại mở cửa thế?”
Tiểu Bắc mềm mại: “Nghe được tiếng chị đó.”
Khúc Tiểu Tây vào cửa, cười hì hì: “Hôm nay chị được mời khách đấy
Đi tiệm cơm Lâm Giang, đồ ăn nhà bọn họ có mấy món cực kỳ ngon
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Thật sự siêu siêu ngon á
Hôm nào bọn mình cũng cùng đi ăn có được không?”
Khúc Tiểu Tây còn chưa vào cửa đã nhao nhao khoe khoang
Tiểu Đông: “Được!”
Tiểu Bắc cũng đi theo, hai người lôi kéo cô vào cửa
Khúc Tiểu Tây cũng không có giải thích tỉ mỉ chuyện ngày hôm nay, chỉ nói sơ qua: “Hôm nay em cùng một lão đại siêu lợi hại ăn cơm, trong lòng còn rất lo lắng đấy
Chẳng qua bọn họ không biết vì cái gì đều ăn ít lắm.”
“Ăn ngon còn ăn ít á?”
Khúc Tiểu Tây: “Đúng vậy đó, nhìn dáng vẻ chắc không đói bụng.”
“Thật lãng phí.”
Khúc Tiểu Tây gật đầu: “Còn không phải sao?”
Cô nhìn thời gian, nói: “A, còn vài phút, nhanh không là không kịp mất, em muốn tắm rửa.”
Thời gian nước ấm sắp hết rồi
Khúc Tiểu Tây cũng nói tiếp nữa mà vội lẻn vào phòng vệ sinh
Nước ấm xối lên người, Khúc Tiểu Tây cẩn thận nhớ lại từng chút chuyện ngày hôm nay
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Nếu nghiêm túc mà xem xét lại thì chắc cô không để lại sơ hở lớn nào
Họ cũng không biết người bán trang sức kia là cô;
Họ cũng không biết cô là Khúc Tri Thiền từ Phụng Thiên tới;
Chỉ cần không biết những chuyện đó thì những việc khác còn quan trọng không
Hiển nhiên không quan trọng
Ổn rồi
Khúc Tiểu Tây yên lòng, lẩm bẩm hát khúc ……
Đỗ tiên sinh mời không chỉ khiến Khúc Tiểu Tây thấp thỏm mà cả Lê quản lý cũng bồn chồn mất mấy ngày
Dù sao cũng không biết vị kia có ý gì
May mắn thời gian trôi qua cũng đủ khiến người ta dần yên tâm hơn
Bởi khúc nhạc đệm như vậy mà ban đầu trong lòng Khúc Tiểu Tây nhiều ít vẫn có chút thấp thỏm
Qua vài ngày chẳng có chuyện gì xảy ra cô cũng chậm rãi bình tĩnh lại
Cô cẩn thận xem xét lại bản thân thấy mình chẳng làm gì đáng để lo lắng cả
Dù cô là con trai cũng không sao cả, mọi việc chẳng qua vì kiếm tiền thôi, lại chẳng nói thêm lời dễ nghe nào khác
Giống như vị Đỗ tiên sinh kia muốn gặp cô thật sự chỉ vì cô giúp Đào tiểu thư viết bài vậy
Những chuyện cong cong quẹo quẹo khác một chút cũng không có
Đương nhiên cô có hai tầng thân phận khác đều bị tiết lộ
Nhưng có làm sao đâu
Nếu cô muốn giấu thì có nhiều khách để che đi
Hơn nữa văn chương của cô chẳng có gì đáng xấu hổ để bị chỉ trích cả
bản thân cô là người nhát gan nên không muốn lây dính dù chỉ một ít chuyện phức tạp
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Cho nên kể cả khi thân phận bại lộ, Khúc Tiểu Tây cũng rất thản nhiên
Tùy hắn thôi
Cuộc sống dần khôi phục lại sự bình tĩnh ban đầu
Chẳng còn mấy ngày sẽ đến Lễ Giáng Sinh
Bây giờ vẫn chưa giống với đời sau khi đầy đường toàn tiếng Jingle Bells cực kỳ có không khí lễ hội
Lúc này chẳng có gì cả
Đa phần người ta vẫn còn chưa biết đến Lễ Giáng Sinh là gì
Mọi người để ý hơn là lễ Nguyên đám, chẳng mấy sẽ lại qua năm mới rồi
Khúc Tiểu Tây vốn cũng không nghĩ đến chuyện này, vẫn nhờ Lam tiểu thư nhắc nhở, Khúc Tiểu Tây mới nhớ ra
Khúc Tiểu Tây là đứa tham tiền nên vừa nhắc đến Lễ Giáng Sinh đã không bỏ qua cơ hội tốt
Cô nhanh nhẹn viết 2 bài liên quan đến Lễ Giáng Sinh rồi gửi ra ngoài
Đương nhiên hai bản thảo này đều theo hướng phổ cập khoa học nhiều hơn
Nội dung chỉ đơn thuần cùng mọi người nói thế nào là Lễ Giáng Sinh, một vài phong tục, chuyện xưa liên quan

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.