Xuyên Thành Tiểu Tỷ Tỷ Vạn Năng Của Nam Phụ

Chương 126: Thổ lộ tình cảm bị từ chối




Editor: Bánh bao chay nhân thịt
Phục vụ rời đi, Khúc Tiểu Tây mới nhìn thấy người trẻ tuổi vừa rồi ngồi ở vị trí đối diện
Hắn lung tung rối loạn chọn hai món rồi lại bắt đầu trộm dòm Khúc Tiểu Tây
Khúc Tiểu Tây: “……” Mẹ nó chứ
Cô không phải một người thô tục nhưng lúc này cũng muốn nói một câu không dễ nghe
Ngay lúc Khúc Tiểu Tây sắp bùng nổ, người trẻ tuổi rốt cuộc cũng nhịn không được, hắn đứng dậy đi đến gần, chần chờ một chút mới thấp giọng hỏi: “Cô là…… Thường Hoan Hỉ à?”
Khúc Tiểu Tây sửng sốt, sau đó nhìn về phía người này
Người trẻ tuổi có vẻ đã bình tĩnh một chút, hắn nhìn Khúc Tiểu Tây nhẹ giọng hỏi lại: “Cô là Thường Hoan Hỉ hả?”
Khúc Tiểu Tây nhướng mày, trả lời nhanh: “Không phải.”
Người trẻ tuổi có vẻ như không nghĩ đến đáp án của Khúc Tiểu Tây thế này
Hắn lập tức trợn to mắt rồi vội vàng: “Cô không phải sao
Cô thật sự không phải sao?”
Khúc Tiểu Tây hỏi lại: “Vì sao tôi phải là?” Cô lãnh lãnh đạm đạm: “Cậu nhận sai người rồi.”
Người trẻ tuổi như bị sét đánh, khiếp sợ nhìn cô, mãi sau mới nỉ non: “Cô thế mà không phải hả
Rõ ràng cô cùng Trần Sĩ Ung gặp mặt mà?”
Khúc Tiểu Tây ánh mắt lóe lóe nói: “Ông ấy là bà con xa thân thích nhà tôi.”
Người trẻ tuổi: “!!!”
Hắn cũng bất chấp lễ nghĩa gì, nghiêng ngả lảo đảo trở lại vị trí của mình ngồi xuống, ngây ngốc
Nhìn dạng này… chắc ném luôn linh hồn nhỏ bé đi rồi
Khúc Tiểu Tây tò mò đánh giá anh giai này
Có điều đồ ăn của bọn cô đã lên nên không thèm quan tâm hắn nữa
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Không biết người này vì sao muốn tìm cô
Khúc Tiểu Tây cũng chẳng thèm quan tâm
Có khả năng hắn theo dõi cô và Trần Sĩ Ung gặp mặt, loại chuyện này dù không nhiều nhưng cũng chẳng thiếu
Cho nên Khúc Tiểu Tây chết cũng không thừa nhận mình là “Thường Hoan Hỉ”
“Nếm thử cá này xem, em thấy khá ngon đó.” Khúc Tiểu Tây lại dặn dò hai người: “Cẩn thận xương cá.”
Tiểu Đông miệng lớn ăn cơm gật đầu: “Được.”
Tiểu Bắc cũng là không cam lòng yếu thế, nhấp miệng nhỏ cười tủm tỉm: “Biết rồi.”
Lúc Đỗ Tiểu Ngũ vào cửa lơ đãng liếc mắt một cái đã thấy Khúc Tiểu Tây
Hắn nhướng mày, chần chờ một chút rồi đi tới: “Cao tiểu thư, đã lâu không gặp.”
Khúc Tiểu Tây ngẩng đầu, cười tủm tỉm: “Là chú à?”
Cô muốn tiếp đón, lại không biết mình nên gọi hắn là gì
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Cô chỉ có thể cười cười xin lỗi rồi hỏi: “Xưng hô thế nào?”
Vị phụ trách đưa đón cô tới gặp Đỗ Bách Tề và Đào tiểu thư chính là người trước mặt
Đỗ Tiểu Ngũ: “Cao tiểu thư gọi Tiểu Ngũ được rồi.”
Khúc Tiểu Tây bật cười nói: “Chú nhìn có vẻ già hơn tôi nhiều đấy, gọi chú là Tiểu Ngũ cứ cảm thấy có chỗ nào không đúng.”
Đỗ Tiểu Ngũ: “……” Kể cả tôi có già thật thì cũng không nên nói thẳng chứ
Hắn nói: “Cô cũng có thể giống mọi người gọi tôi là anh Ngũ.”
Khúc Tiểu Tây: “Anh Ngũ
Vậy có muốn cùng nhau ăn cơm không?”
Đỗ Tiểu Ngũ cự tuyệt: “Không cần, không nên quấy rầy Cao tiểu thư.”
Tầm mắt hắn hướng về hai bé trai
Dù Khúc Tiểu Tây với Tiểu Đông lớn lên không giống nhau hoàn toàn nhưng chỉ cần nhìn qua là biết hai anh em
Kể cả nhóc con mắt to ngồi bên cạnh cũng có thể thấy được cùng cô có quan hệ huyết thống
Ba anh em nhà này, những cái khác không nói nhưng đôi mắt gần như giống hệt nhau
Đỗ Tiểu Ngũ xoay người rời đi, tới cách đó không xa bèn quay sang nói với người bên cạnh: “Một bàn này của Cao tiểu thư miễn đi.”
Giám đốc bộ dáng cung kính trả lời: “Vâng.”
Trên mặt ông ta cung cung kính kính nhưng nội tâm lại muốn nổ tung rồi
Anh Ngũ luôn mặt lạnh, chẳng đối với ai nhiệt tình cả
Ấy thế mà hôm nay không chỉ chủ động đi chào hỏi người ta mà còn yêu cầu ông ta miễn phí luôn
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Miễn phí chỉ là chuyện nhỏ, ý nghĩa đằng sau mới là chuyện lớn
Nội tâm ông ta cong cong quẹo quẹo đến 180 lần, tò mò đến mức muốn cào tường, chỉ hi vọng có thể biết nhiều hơn chút đỉnh
Bây giờ nhìn sang thiếu nữ ngồi bàn kia, đẹp thì có đẹp đấy, nếu thêm chút thời gian có khi Đào tiểu thư cũng không phải đối thủ
Nhưng đó là tương lai
Giờ vẫn chỉ là một thiếu nữ nho nhỏ
Vừa nhìn đã biết tuổi cô nhóc vẫn còn nhỏ, chỉ là thiếu nữ ngây ngô, người bình thường chưa chắc đã dậy nổi hứng thú gì
Thẩm mỹ của anh Ngũ thật khiến người ta một lời khó nói hết
Mà không đúng
Vị Cao tiểu thư kia
Vừa nãy không phải có một vị công tử chủ động đến gần hay sao
Chẳng lẽ những người có thân phận đều thích những cô gái trẻ tuổi
Đánh nhau, đánh nhau to rồi, kiểu gì cũng đánh nhau cho xem
Nội tâm giám đốc đã bắt đầu hát tuồng, trên mặt lại vẫn bày ra vẻ nghiêm túc: “Anh Ngũ, ban nãy có một công tử cũng đi qua chào hỏi Cao tiểu thư
Sau không biết Cao tiểu thư nói gì đó mà bị công tử kia thất hồn là phách về bàn rồi.”
Ông ta quay đầu nhìn thoáng qua, vẫn thấy bị công tử kia còn đang phát ngốc, mắt dại ra
Ông ta vội nhỏ giọng nói: “Ngài xem, ngài xem kia kìa
Giờ hắn vẫn còn đang ngẩn người đấy!”
Chắc chắn thổ lộ tình cảm lại bị từ chối rồi, nhất định là thế
Ông ta biết ngay mà, chỉ có thể do vậy thôi

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.