Xuyên Thành Tiểu Tỷ Tỷ Vạn Năng Của Nam Phụ

Chương 128: Cứu người




Editor: Bánh bao chay nhân thịt
Mặt nhóc ăn mày bẩn thỉu nhưng vẫn có thể nhìn ra được sắc hồng kỳ quái, có vẻ như đã rơi vào trạng thái sốt cao
Chắc do đầu óc mơ màng nên nhóc nhận Khúc Tiểu Tây thành người khác, tinh thần có vẻ cực kỳ kích động
Nhóc nhìn Khúc Tiểu Tây, đôi mắt không chớp lấy một cái, cứ nhìn chằm chằm vào mắt Khúc Tiểu Tây rồi nức nở, giọng khàn khàn: “Mẹ ơi, mẹ không cần con nữa à
Con là Tiểu Bảo này!”
Khúc Tiểu Tây: “……”
Cô hít một hơi thật sâu nói: “Tôi không phải mẹ cậu!”
Mà lúc này, Tiểu Đông cũng vội giữ chặt em gái nói: “Mi làm gì thế?”
Nhóc ăn mày nỉ non: “Mẹ ơi, mẹ đừng đi, đừng đi...”
Ầm, người… hôn mê
Khúc Tiểu Tây: “!!!”
“Cậu cảm thấy thế nào?” Phòng bệnh thuần một sắc trắng, mùi nước sát trùng nồng đậm
Cậu trai gầy yếu nằm trên giường bệnh, sắc mặt tái nhợt
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Khúc Tiểu Tây đứng bên cạnh giường, từ trên cao nhìn xuống hắn
Cậu trai giờ không còn bộ dạng bẩn thỉu ban đầu mà mi thanh mục tú, dáng vẻ vô cùng đẹp
Nhóc ta hình như vẫn còn chưa phản ứng lại
Khúc Tiểu Tây hỏi lại một câu: “Cậu thấy thế nào rồi
Ban đầu cậu sốt rất cao, thầy thuốc còn tưởng cậu không qua khỏi.”
Cậu trai nhìn Khúc Tiểu Tây, ánh mắt mang theo sự cảnh giác, khuôn mặt nhỏ banh ra: “Tôi đã khá hơn nhiều rồi.”
Khúc Tiểu Tây ánh mắt lóe lóe hỏi: “Cậu còn nhớ những chuyện trước khi mình hôn mê không?”
Nhóc ta suy nghĩ một chút, gật gật đầu nói: “Cảm ơn cậu.” Hình như có chút khẩn trương nên hắn dùng sức nắm chặt lấy chăn hơn
Khúc Tiểu Tây nhướng mày, kéo ghế dựa qua ngồi xuống, nói: “Tôi thấy cậu đã tỉnh táo nhiều, vậy chúng ta nói chuyện một chút.”
Cô nhìn cậu trai nói: “Lúc trước trùng hợp gặp cậu phát sốt hôn mê nên mới phải đưa cậu đến bệnh viện
Bây giờ cậu đã tỉnh rồi, chắc có thể tự chăm sóc bản thân
Tôi đã thay cậu trả tiền viện phí 3 ngày, còn có quần áo này trị giá 2 đồng, đưa luôn cho cậu
Mấy ngày này cậu mua chút đồ ăn, ngày kia xuất viện thì cậu phải tự mình xử lý rồi
Tôi sẽ không lại đến nữa
Gặp lại sau.”
Cậu trai vội ngẩng đầu nhìn về phía Khúc Tiểu Tây, sắc mặt tái hơn một ít, nói: “Chị … chị không định tới nữa?”
Khúc Tiểu Tây không có ý cười, bình tĩnh nói: “Tôi cũng không quen cậu mà.”
Cậu trai khóe miệng mím chặt, không nói lời nào
Khúc Tiểu Tây cũng không đợi nhóc ta đáp lại, chỉ nói: “Vậy được rồi, tôi đi trước nhé.” Cô xoay người kêu: “Anh, Tiểu Bắc, đi thôi.”
Cậu trai nghiêng mắt nhìn, lúc này mới phát hiện ra còn có hai cậu bé khác mà nhóc cũng nhận ra
Ba người đến cùng nhau
mấy lần trước hắn đều thấy bọn họ cùng đi mua hàng Tết, có vẻ rất thân thiết, vui sướng
“Tôi……”
Khúc Tiểu Tây quay đầu lại nhìn nhóc, nhóc muốn nói gì đó, muốn nói không cần bỏ nhóc lại
Thế nhưng, cậu lấy thân phận gì mà nói
Đôi bên vốn không có quan hệ gì
Nếu không phải gặp được họ trên đường, có khi cậu bệnh chết cũng chẳng ai biết
Nghĩ đến đây, hốc mắt cậu trai đỏ thêm vài phần, cả người căng chặt, không biết bản thân nên làm gì bây giờ
Khúc Tiểu Tây: “Cậu còn có việc gì sao?”
“Tôi, tôi……” Nhóc ta mở miệng muốn nói gì đó, lại vì yêu cầu không có đạo lý của mình mà ngừng lại
Nhóc ta “Tôi” nửa ngày, cuối cùng lắc đầu nói: “Không có.”
Khúc Tiểu Tây gật đầu nói: “Vậy bọn tôi đi trước, chúc cậu sớm ngày khỏe mạnh.”
Cậu trai dùng sức gật đầu một cái
Khúc Tiểu Tây không phải trẻ con, thậm chí cũng chẳng phải một bé gái 14 tuổi
Dĩ nhiên cô nhận ra cậu nhóc này muốn "ăn vạ" bọn cô
Dùng từ này thực ra chưa đúng lắm nhưng cũng chẳng sai
Nhìn nhóc ta có vẻ rất đáng thương nhưng Khúc Tiểu Tây lại không thể thu lưu được
Nhà bọn cô sinh hoạt không kém, nuôi thêm vài người cũng chả thành vấn đề
Tuy nhiên đạo lý lại không đơn giản như vậy
Bí mật nhà cô không ít, cô lại không dám nói ra
Hơn nữa liệu tên nhóc này có đáng tin không
Cô chẳng xem thường bất cứ một ai, cũng chẳng dễ dàng tin mình không có một xíu quan hệ nào với người khác
Người đáng thương rất nhiều, cô không có chăm sóc tất cả được
Anh trai cô chỉ số thông minh có vấn đề, em trai lại còn nhỏ, Khúc Tiểu Tây không thể tự mình tìm thêm phiền toái được
Ba anh em cùng nhau ra ngoài, Khúc Tiểu Tây nước mắt nhìn về phía Tiểu Đông
Nhà bọn cô á, chỉ có Tiểu Đông là thiện lương nhất
Khúc Tiểu Tây nhẹ giọng: “Bí mật của nhà mình rất nhiều nên không thể tùy tiện giữ người khác ở lại được
Nếu không may có chuyện gì thì xong đời.”
Tiểu Đông cái gì cũng chưa nói nhưng Khúc Tiểu Tây biết trong lòng cậu vẫn nhớ thương chuyện này
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Nói như vậy coi như là một lời giải thích
Cô vừa mở miệng, Tiểu Đông đã vội gật đầu, nói: “Anh biết mà.”
Khúc Tiểu Tây bật cười nói: “Anh biết sao?”
Tiểu Đông gật đầu, ánh mắt thanh minh, bẻ ngón tay nói: “Bọn mình không thể bị người khác nhận ra
Hơn nữa em gái đã rất vất vả rồi.”
Khúc Tiểu Tây lần này cười thật, cô nhẹ giọng: “Đúng đó, bọn mình phải luôn cẩn thận.”
Tiểu Bắc ở một bên bắt đầu tụng kinh: “Không thể tùy tiện tin tưởng người khác
Lúc trước cô cũng rất tốt
Sau này bọn mình tin tưởng cô thì cô mới lộ ra bản chất vốn có.”
Khúc Tiểu Tây kinh ngạc nhìn về phía nhóc con, vẻ mặt nhóc đúng kiểu “Tui đều nhớ rõ”
Nhóc nói: “Lúc cha mẹ vừa mới đi, bọn họ liền giả vờ làm người tốt, chờ đến khi lấy được tài sản nhà chúng ta, bà ấy lại không như thế nữa.”
Nhắc đến chuyện này, nhóc con cực cực cực tức giận
Khúc Tiểu Tây không muốn em trai nhớ mãi chuyện này, nói: “Chị đã nói rồi, ông trời không muốn thu bọn họ thì chị cũng sẽ không cho bọn họ sống tốt
Hai người… tin tưởng không?”
Tiểu Đông cùng Tiểu Bắc đều gật đầu
Khúc Tiểu Tây nói, cả hai đều tin 100%

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.