Editor: Bánh bao chay nhân thịt
Cô cầm lấy một cái sandwich cắn một miếng, gật đầu: “Ăn ngon!”
Sandwich này cùng sandwich hiện đại có chút không giống nhau, lại cùng thời đại này bán rất khác biệt
Tuy không phải giờ ăn cơm, Khúc Tiểu Tây vẫn ăn luôn một cái, cô chân thành bình luận: “Khá ngon nha.”
Tiểu Đông cùng Tiểu Bắc đều dùng sức gật đầu
Khúc Tiểu Tây: “Tối nay bọn mình cứ ăn sandwich đi.” Cô tạm dừng một chút nói: “Còn hai cái bánh bao, hai người đưa cho tên nhóc ở đầu phố kia vậy.”
Tiểu Đông: “Được.”
Bọn cô không phải mỗi ngày đều cho nhóc ta ăn
Khúc Tiểu Tây ngẫu nhiên sẽ bảo anh hoặc em trai đi đưa chút màn thầu gì đó cho nhóc
Hai người Tiểu Đông và tiểu Bắc tìm giấy bọc kỹ màn thầu lại, mặc áo khoác rồi nắm tay ra cửa
Cậu trai kia thường ngồi ở góc tường ngay chỗ gõ nhỏ bọn cô hay đi qua, khoảng cách rất gần
Thế nhưng dù Tiểu Đông hay tiểu Bắc đều chưa từng đơn độc một mình đi qua mà luôn đi với nhau
Khúc Tiểu Tây đứng ở cửa sổ, nhìn hai người đi qua ngõ nhỏ, đang chuẩn bị ngồi xuống thì thấy một chiếc ô tô con chạy đến gần
Ô tô con ngừng trước cửa nhà cô, một người đàn ông trung niên đội mũ dạ đen, mặc áo gió vải nỉ xuống xe
Khúc Tiểu Tây: “!!!”
Cô nhận ra, đây là Đỗ Bách Tề
Không phải tới tìm cô chứ
Khúc Tiểu Tây cảm thấy cả người không tốt chút nào
Có điều, có đôi khi chính là như vậy, sợ cái gì thì tới cái đó
Đỗ Bách Tề nhìn thoáng qua phía trước, dù cửa sổ đã bọc thêm nhiều tầng plastic làm mơ mơ hồ hồ nhưng không phải không thấy gì cả
Khúc Tiểu Tây cảm thấy ông chú này cười mất đi cảm giác "người tốt"
Có đôi khi càng sợ gì thì cái đó càng dễ đến
Theo tiếng bước chân bịch bịch bịch lên lầu, rất nhanh cửa nhà Khúc Tiểu Tây đã vang lên tiếng gõ
Khúc Tiểu Tây hít một hơi thật sâu, đi ra mở cửa
Quả nhiên ngoài cửa là vị Đỗ tiên sinh kia
Khúc Tiểu Tây miễn cưỡng cười hỏi: “Hóa ra là Đỗ tiên sinh, ngài có việc gì sao?”
Lời nói ra nhưng không có ý mời người vào ngồi
Cô không mời không có nghĩa người ta không muốn vào cửa
Đỗ Bách Tề nhướng mày, nói: “Cao tiểu thư không mời tôi vào ngồi một chút à?”
Khúc Tiểu Tây đúng lý hợp tình: “Không tiện lắm đâu.”
Đỗ Bách Tề nhướng mày, vị kia tiên sinh phía sau gã ta cũng cười cười
Đỗ Bách Tề: “Một bé gái như nhóc thì còn có ai dám lắm mồm?”
Hắn mở miệng đã xếp Khúc Tiểu Tây vào nhóm trẻ nhỏ, Khúc Tiểu Tây lại càng không yên tâm
Nhà ngươi còn nói ta nhỏ nữa
Thế đừng có mơ ước sắc đẹp của ta nhá
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Ừ, đúng đấy, là sắc đẹp
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Cô suy nghĩ một chút mới rời tay đang chắn trước cửa ra, nói: “Mời vào ngồi, chẳng qua nhà tôi không có ghế sofa đâu nha!”
Đỗ Bách Tề vừa vào cửa đã thấy thật kinh ngạc
Sự kinh ngạc chỉ lướt qua chọc nháy mắt, hắn tùy ý ngồi xuống, nói: “Nhà nhóc thơm phết nhỉ?”
Khúc Tiểu Tây cười cười, yên lặng nhìn hắn
Đỗ Bách Tề cười cười, vốn dĩ đôi mắt đã nhỏ giờ lại càng chẳng thấy mắt đâu
Khúc Tiểu Tây: “……”
Đừng có cười, mỗi lần ngài đây cười chỉ khiến người ta thấy càng không giống người tốt
Cô chớp mắt nói: “Ngài có chuyện gì sao?”
Đỗ Bách Tề dựa vào ghế trên, bắt chéo hai chân, chậm rãi nói: “Bên báo tin tức muốn làm phỏng vấn cho tôi, viết một bài đưa tin cá nhân
Tôi cùng với ông chủ báo tin tức quen nhau nên không thể không cho ông ấy mặt mũi
Thế nhưng tôi lại không tin tưởng Trình độ của họ
Trái lại với hành văn của Cao tiểu thư, tôi lại rất yên tâm
Không biết Cao tiểu thư có thể cho tôi chút mặt mũi không?”
Khúc Tiểu Tây mở to đôi mắt ngập nước, nghe đến đó có chút không thể tin được
Chẳng qua rất nhanh cô đã mở miệng đáp lại “Nếu ngài tin tôi thì dĩ nhiên tôi có thể
Chẳng qua ngài cũng biết tôi chỉ là một đứa bé
Hơn nữa tôi cũng chưa có danh tiếng trong nghề phóng viên đâu
Nếu làm không tốt thì ngài ngàn vạn đừng có trách nhé!”
Cái này luôn phải nói rõ ràng
Đỗ Bách Tề: “Tôi tin ánh mắt mình.”
Khúc Tiểu Tây: “Vậy, được rồi.”
Từ đầu đến cuối cô đều chưa nghĩ đến chuyện từ chối, không phải không thể, Mỗi tội như vậy sẽ thể hiện cô là người không biết tốt xấu
Làm nghề này không nhất định khiến tất cả mọi người vừa ý nhưng nếu không làm thì chắc chắn sẽ khiến người ta không vui
Khúc - Nhỏ yếu bất lực - Tiểu Tây chỉ có thể căng da đầu chân thành nói: “Con người tôi ấy à, ưu điểm lớn nhất là không nói dối
Nếu như tôi có chỗ nào làm không tốt, ngài cứ nói trực tiếp với tôi
Chưa tốt có thể sửa được.”
Đỗ Bách Tề lại cười, gật đầu
Khúc Tiểu Tây: “……” Tôi cầu xin chú đấy, đừng có cười nữa chứ
Luôn có vài người như vậy, rõ ràng bản thân cười lên rất khủng bố nhưng lại cứ thích cười
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Cô nuốt nước miếng hỏi: “Khi nào bắt đầu?”
Đỗ Bách Tề: “Buổi sáng ngày mai nhóc tới Công ty Phú Lệ.”
Khúc Tiểu Tây: “Được rồi.”
Đỗ Bách Tề đặt một thỏi vàng trên bàn, nói: “Thù lao.”
Khúc Tiểu Tây: “!!!” Cô lập tức cười tủm tỉm: “Cảm ơn ngài.”
Đỗ Bách Tề: “Như thế thì không cần.” Hắn đứng dậy, vỗ vỗ áo dài nói: “Chỗ này của nhóc thơm đấy, thật không tồi.”
Khúc Tiểu Tây rốt cuộc hiểu ra
Cô nhẹ giọng: “Là chút cá viên chiên còn có hàng Tết nữa, nếu ngài thích thì tôi sẽ lấy cho ngài một ít?”
Đỗ Bách Tề mỉm cười: “Không phiền chứ?”
Khúc Tiểu Tây lắc đầu: “Không phiền, một chút cũng không phiền.”
Cũng không phải cô làm, phiền nỗi gì
Dĩ nhiên lời nói này chỉ nói trong lòng, không nói hẳn ra