Editor: Bánh bao chay nhân thịt
Xem báo đi
Xem báo đi
Ông trùm Bến Thượng Hải, Đỗ Bách Tề tiên sinh công bố tự truyện độc nhất vô nhị trên báo tin tức
Con đường đi từ thiếu niên nhiệt huyết phấn chấn bồng bột giờ trở thành nhân vật truyền kỳ ở Bến Thượng Hải cơ trí trầm ổn!” Đứa nhỏ phát báo múa may tờ báo trong tay, không ngừng rao hàng
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Đây là kỳ cuối cùng của năm trước, 29 tháng chạp, các nhà gần như đều phải nghỉ nên cũng là ngày làm việc cuối cùng của đám nhỏ phát báo
Thành ra bọn nhỏ rao hàng càng thêm ra sức
“Cho tôi một tờ.”
“Đứa nhỏ phát báo kia, lấy cho tôi một tờ.”
Con người ai chẳng thích hóng chuyện, nhất là khi Đỗ Bách Tề cũng là danh nhân Bến Thượng Hải
Không nói đâu ra, gần đây hắn cùng với minh tinh trẻ tuổi - tiểu thư Đào Mạn Xuân cũng có không ít chuyện đáng để viết vài bài
Rất nhiều tờ báo tin tức nhỏ không thiếu được chuyện ngấm ngầm hại người
Giờ lại đăng tải tự truyện của hắn nên dĩ nhiên khiến mọi người tò mò
Mới sáng sớm báo đã bán rất chạy
Khúc Tiểu Tây xuống lầu mua quẩy chiên nghe được tiếng rao của đứa nhỏ phát báo cũng đi qua mua một tờ
Cô cầm theo tờ báo đi về nhà, vừa đi tới lầu ba đã thấy Tiểu Thạch Đầu đang chuẩn bị đi xuống
Khúc Tiểu Tây mỉm cười hỏi: “Hôm nay vẫn muốn làm việc à?”
Tiểu Thạch Đầu lắc đầu nói: “Không ạ, từ hôm nay trở đi bọn em nghỉ rồi, em xuống lầu mua bữa sáng.” Nhóc lại nói: “Chị ơi, rau dưa nhà chị còn nhiều không
Em định bán thêm một ngày nữa.”
Khúc Tiểu Tây: “Vậy em chờ một chút rồi qua lấy nhé!”
Tiểu Thạch Đầu lập tức lộ ra gương mặt tươi cười, nói vâng
Khúc Tiểu Tây vào cửa, người trong nhà đã dậy
Khúc Tiểu Tây: “Bên ngoài siêu lạnh luôn, qua năm đến phiên hai người đi mua đồ ăn sáng đấy!”
Tiểu Đông cười tủm tỉm nói: “Được, em không cần đi nữa, về sau cứ để anh đi mua.”
Khúc Tiểu Tây: “Vẫn là anh thương em nhất!”
Tiểu Đông duỗi tay xoa xoa đầu Khúc Tiểu Tây nói: “Bởi vì em là em gái mà.”
Khúc Tiểu Tây: “Ui, còn học xong cái này từ em rồi ha!”
Nhà bọn cô có Khúc Tiểu Tây thích xoa đầu người khác nhất
Lâu dần Tiểu Đông và tiểu Bắc cũng dưỡng thành thói quen này
Hai người họ luôn như có như không học theo một ít động tác nhỏ của Khúc Tiểu Tây
Khúc Tiểu Tây dần phát hiện ra, chẳng qua việc nhỏ không ảnh hưởng đến toàn cục nên cô chẳng để trong lòng
Tiểu Bắc thò người qua, nhòm nhòm vào tờ báo hỏi: “Chị ơi, đây là bản thảo mà chị sốt ruột muốn viết cho nhanh đấy à?”
Khúc Tiểu Tây: “Đúng vậy nha.”
Cô mở báo ra, nhìn thấy mặt trên có ghi tên người mời riêng viết kịch bản: Thường Hoan Hỉ
“Em hi vọng việc ít đi một chút.” Tiểu Bắc vóc dáng nho nhỏ nhưng suy nghĩ lại rất trưởng thành
Khúc Tiểu Tây: “Vì sao thế?”
Tiểu Bắc: “Bởi vì mệt đó
Hơn nữa những người đó hình như đều không dễ trêu vào
Em không muốn chị tiếp xúc với những người không dễ chọc như vậy
Ai biết được họ là kẻ xấu hay người tốt?”
Những lời như vậy bị một đứa nhóc Nói ra ít nhiều đều có hơi buồn cười
Khúc Tiểu Tây: “Tiểu Bắc nhà mình nói có đạo lý đấy.”
Tiểu Bắc được khen lập tức ưỡn ngực
Khúc Tiểu Tây: “Qua ăn bữa sáng rồi bọn mình đi rạp hát.” Cô nói: “Dù sao giờ ở nhà cũng không có việc gì, không bằng ra ngoài đi dạo chơi.”
Thời gian Khúc Tiểu Tây xuyên qua lâu như vậy mà còn chưa được đi xem diễn đâu
Vừa rồi lúc cô xem báo có thấy tuyên truyền về buổi diễn mới nên muốn đi xem náo nhiệt chút
Ba người thu thập xong rồi cùng ra cửa, cuối năm nhưng có vài cửa hàng đã đóng cửa
May mắn xe kéo vài chỗ như rạp hát lại chưa đóng cửa
Người đến người đi còn cực kỳ náo nhiệt
Những ngày sắp năm mới như vậy rất nhiều người nếu thuộc gia đình tầm trung thì đều bỏ ra ít tiền tới những nơi đông người đông vui chơi
Thế nên lúc bọn cô đi qua thấy khắp nơi toàn người là người
Ba anh em tìm một góc, vị trí không được tốt lắm nhưng vẫn có thể đi vào xem
Khúc Tiểu Tây gọi một bình trà hoa lài, lại thêm ít hạt dưa, kẹo đậu hồ lô cùng vài món ăn vặt khác rồi ngó nghiêng xem náo nhiệt
Khúc Tiểu Tây xem không hiểu lắm chỉ thấy cực kỳ mệt mỏi, xung quanh toàn người với người
Đừng nghĩ rằng thời tiết tháng 1 lạnh thật nhưng không hề làm chậm trễ tình yêu cái đẹp của người ta
Liếc mắt một cái đã thấy có vài cô gái mặc sườn xám lộ chân
Khúc Tiểu Tây nhìn vào đã thấy lạnh, lại không thể không khen đẹp
Khúc Tiểu Tây chăm chú quan sát đủ loại người
Tiểu Đông và Tiểu Bắc xem diễn cũng không hiểu lắm
Hai tên nhóc chú tâm ăn đồ ăn vặt trên bàn
Ba người đúng kiểu "không làm việc đàng hoàng"
Mấy người ngồi cùng yên lặng nhìn trời, buồn phiền không hiểu sao mình lại phải ngồi chung bàn với mấy đứa không biết thưởng thức gì
Vở diễn cuối cùng cũng xướng xong, Khúc Tiểu Tây hít một hơi thật sâu rồi thấp giọng nói: “Đẹp quá đi!”
Tiểu Đông: “Đúng rồi, đậu hồ lô ở chỗ này ăn ngon thật.”
Tiểu Bắc: “Em bóc được rất nhiều hạt dưa, cho chị này.”
Nhóc duỗi tay rồi thả một đám hạt dưa vào trong tay Khúc Tiểu Tây
Khúc Tiểu Tây: “Cảm ơn Tiểu Bắc.”
Tiểu Bắc che mặt bánh bao cười tủm tỉm
Khúc Tiểu Tây: “Còn xem nữa không?”
Tiểu Đông cùng Tiểu Bắc lần này động tác nhất trí lắc đầu: “Không xem.”
Tiểu Đông: “Đồ ngon không thể chỉ xem được.”
Tiểu Bắc dùng sức gật đầu: “Đúng thế.”
Ba anh em cùng đứng dậy, người ngồi cùng bàn yên lặng, đầu đầy hắc tuyến: “……”
Bọn mi thì xem cái gì
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Bọn mi chỉ xem đồ ăn ngon không thôi!!
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Dù không biết người khác nghĩ như thế nào nhưng đám người Khúc Tiểu Tây vẫn chuẩn bị rời khỏi
Mấy người đứng dậy đi ra ngoài, lúc này lại nghe người ta nghị luận về Đỗ Bách Tề