Xuyên Thành Tiểu Tỷ Tỷ Vạn Năng Của Nam Phụ

Chương 150: Để tôi bộc lộ tài năng cho mấy người xem




Editor: Bánh bao chay nhân thịt
Lê quản lý nhìn hai người cùng lên lầu, nhỏ giọng nói thầm: “Là ai nói đám người nước ngoài đều kiêu ngao thế
Đây không phải đều biết nịnh nọt giống mình sao
Lời đồn không tin được.”
Lê quản lý cảm thấy trên chuyện này gã rất có cảm giác ưu việt, những người này đều không bằng gã được đâu
Hì hì
Có điều cô Cao rốt cuộc ở bên ngoài có bao nhiêu công việc thế, đây đông một nhà tây một nhà, gã đi nhanh vài bước, tự lầm bầm: “Xem ra phải mua nhiều chút, người này còn có thể ở lại ăn cơm cũng nên.”
Tiểu Đông: “A.”
Tiểu Bảo: “……”
“Hỏi Tiểu Bắc một chút xem có đi hay không?” Lê quản lý đứng dưới lầu gọi kêu: “Loa loa loa, bạn học Cao Tiểu Bắc, bạn nhỏ Cao Tiểu Bắc……”
Chỉ gọi mà không có người đáp lại
Lê quản lý: “Loa loa!” Gã lại gọi vài tiếng, Tiểu Bắc hình như lúc này mới nghe thấy, đáp lại: “Cháu không đi đâu!”
Lê quản lý dẫn hai nhóc còn lại đi mua đồ ăn, Khúc Tiểu Tây đã mang Tom lên lầu
Cô nói: “Mời vào.”
Trần biên tập cùng Đỗ Tiểu Ngũ đồng thời nhìn về phía cửa
Khúc Tiểu Tây: “Vị này là báo phó chủ biên Tom tiên sinh của Họa báo Yogurt.”
Trần biên tập một giây bật ngay ý chí chiến đấu, sợ tên này thọc gậy bánh xe, lập tức cảnh giác nhìn chằm chằm Tom
Cô lại phân biệt giới thiệu Đỗ Tiểu Ngũ cùng Trần biên tập, có điều không giới thiệu kỹ càng tỉ mỉ
Tom cùng hai người bắt tay “Xin chào, xin chào.”
Tiếng Trung của hắn khá tốt, có thể giao tiếp dễ dàng
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Khúc Tiểu Tây: “Nhà em rất nhỏ, anh tùy tiện ngồi.”
Tom: “Không sao.” Tom lại tiếp: “Em xem, chúng ta có duyên phận cỡ nào này, lần trước gặp mặt còn không nghĩ đến, thế mà lại gặp nhau lần nữa, anh nghĩ đây nhất định là vận mệnh an bài.”
Lông mày Trần biên tập nhíu chặt
Lông mày Đỗ Tiểu Ngũ nhíu chặt
Khúc Tiểu Tây: “Đúng đó, rất có duyên phận, như vậy chúng ta nói chuyện chính ha?”
Vừa nghe như vậy, Tom lập tức: “Được.”
Thế nhưng hắn lại lia ánh mắt cảnh giác quét về phía Trần biên tập
Trần viên tập cảnh giác với hắn thì hắn cũng cảnh giác với Trần biên tập
Nếu như hắn có chủ ý tốt như vậy mà bị người ta trộm mất thì làm sao bây giờ
Trần biên tập vẫn vững như Thái Sơn, nội tâm: đừng mơ tưởng đào góc tường của ông đây, ông đây quyết không đi
Tom: “……”
Ánh mắt hai người giao nhau đều thể hiện sự kiên định
Khúc Tiểu Tây: “…… À đúng rồi, vừa rồi em quên không nói, Trần biên tập là biên tập của Báo Nhân dân, xã báo chú ấy nhận tiểu thuyết.”
Nói cách khác, cùng Họa báo Yogurt hoàn toàn không phát sinh xung đột
Kể cả như thế thì Tom vẫn không yên tâm, ánh mắt vẫn vô cùng cảnh giác
Trong khi đó Trần biên tập lại sợ người này nắm lấy cơ hội rồi thọc gậy bánh xe, cũng kiên quyết không đi
Rất kiên quyết đấy
Đỗ Tiểu Ngũ kẹp ở giữa yên tĩnh như gà, không có bất cứ phản ứng nào, cứ như không tồn tại
Khúc Tiểu Tây lần đầu tiên mới biết đám đàn ông trung niên này có thể trẻ con như vậy
Cô cũng chẳng đuổi ai đi mà nói thẳng ra: “Nếu Tom tiên sinh cảm thấy không yên tâm thì chúng ta có thể nói chuyện bằng tiếng Anh.”
Đôi mắt của Tom sáng lên, vui mừng nói: “Cao tiểu thư có thể nói tiếng Anh ư
Vậy thật sự quá tốt rồi.”
Khúc Tiểu Tây: “Có thể”
Có thể nói đấy nhưng có thể của Khúc Tiểu Tây không giống với có thể của những người khác
Tom vốn cảm thấy việc giao tiếp chắc chắn sẽ có chút khó khăn
Ấy vậy mà căn bản không phải như hắn nghĩ
Hai người giao tiếp rất thông thuận, cô gái trước mắt này quả thực quá khiêm tốn rồi
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Hai người rất nhanh đã nói chuyện với nhau bằng tiếng Anh
Khúc Tiểu Tây quay đầu lại thấy ánh mắt Đỗ Tiểu Ngũ và Trần biên tập dại ra
Đúng lúc này Lê quản lý cũng trở lại
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Gã nói: “Mọi người xem tôi mua được cái gì này
Cá cực kỳ tươi nhé, thời tiết này mà mua được quả thực không dễ dàng
Mọi người có ai kiêng gì không?”
“Không có không có.”
Tom cũng vui mừng: “Tôi cũng không có!” Hắn nhìn về phía Khúc Tiểu Tây, hỏi: “Cao tiểu thư, vị tiên sinh này là đầu bếp nữ nhà em à?”
Lê quản lý: “…… Kể cả nói tôi là đầu bếp cũng không nên nói tôi là đầu bếp nữ chứ
Thật quá đáng!”
Khúc Tiểu Tây: “Không phải, vị này là Lê quản lý của Xưởng điện ảnh.”
Khúc Tiểu Tây cảm thấy cả ngày hôm nay công việc của cô chỉ là được giới thiệu mọi người với nhau, thật mệt mỏi quá đi
Ai mà nghĩ được nhà cô nhỏ như vậy mà phải tiếp đến bốn vị khách, cũng có thể mở luôn một bàn mạt chược được rồi
Khúc Tiểu Tây: “Tiểu Bảo, qua nhà em lấy chút chén đĩa lại đây, nhà chị không đủ dùng rồi.”
Tiểu Bảo: “Được!”
Nhóc bịch bịch bịch chạy xuống lầu, Đỗ Tiểu Ngũ lại nhìn thoáng qua bóng dáng Tiểu Bảo
“Đồ ăn ngon, tôi rất am hiểu đấy, để tôi đến hỗ trợ.” Tom nện bước đuổi kịp Lê quản lý
Lê quản lý: “Ai da, người nước ngoài mấy người cũng nấu cơm á?”
Tom gãi gãi đầu, nói: “Trên đời này còn có người không nấu cơm ư?”
Trần biên tập cảm thấy bản thân đang bị chửi xéo
Tom lại nói: “Người không nấu cơm có thể bị đói chết không?”
Trần biên tập: Cái tên xui xẻo này, ông đây cảm thấy mi đang muốn chửi xéo ông
Lê quản lý phát ra tiếng cười như gà tây, nói: “Dĩ nhiên sẽ không đói chết rồi, đến đây, đây đây đây, để tôi bộc lộ cho mấy người xem tài năng của mình.”

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.