Editor: Bánh bao chay nhân thịt
Khúc Tiểu Tây không đi lên giúp
Phòng bếp nhà cô chỉ lớn như vậy, hai người đàn ông trưởng thành đã quá đủ rồi, giờ thêm một người sẽ chặt không đứng nổi nữa
Khúc Tiểu Tây sửa sang sơ qua cái bàn rồi lẩm bẩm: “Hôm nay mọi người hẹn nhau thì cùng đến hay sao thế
Sao lại trùng hợp vậy
Còn có thể mở một bàn mạt chược luôn đó!”
“Mạt chược!!!” Tom từ trong phòng bếp chạy vụt ra, hai mắt sáng lấp lánh nhìn Khúc Tiểu Tây, nói: “Em nói mạt chược á?”
Khúc Tiểu Tây mỉm cười: “…… Anh sẽ không nói với em là anh rất thích món này chứ?”
Tom: “Đúng vậy!” Hắn nghiêm trang ra vẻ đúng tình hợp lý: “Mạt chược là bộ môn thể thao vận động tay tốt nhất đấy!”
Khúc Tiểu Tây: “Em điên mới tin anh.”
Tom: “Nếu mọi người muốn chơi mạt chược thì nhất định phải gọi tôi đấy.”
Khúc Tiểu Tây lộ ra nụ cười kinh doanh tiêu chuẩn, nói: “Được đó, nếu anh không sợ thua thì cứ việc tới.”
Ý chí chiến đấu của Tom bốc cháy hừng hực: “Anh đây là cao thủ nhé, anh có thể chơi đấy.”
Khúc Tiểu Tây: “Ha hả.” Sắc mặt cô đầy trào phúng như muốn phá tan chân trời
Tom: “Cơm nước xong thì chơi
Anh không có khả năng thua!”
Đám người Lê quản lý Trần biên tập còn có Đỗ Tiểu Ngũ chứng kiến hết thảy: “……”
Thật là người ta mê mang quá!!
Một cô nhóc kết hợp với một thằng nhãi ngoại quốc, hai người còn hẹn nhau chơi mạt chược
Nghe thế nào cũng thấy kỳ quái
Thật là… việc lạ năm nào cũng có nhưng năm nay cực kỳ nhiều
Cực kỳ cực kỳ nhiều
Trần biên tập: “Loại đồ chơi như mạt chược này chơi ít còn tốt chứ đánh bạc thì không thể đâu
Người nào bắt đầu thì sẽ khó có thể thu tay lại
Không chỉ cái này mà nhiều trò khác cũng thế
Tốt nhất không nên tham gia, chơi nhiều có khi còn bị nghiện đấy
Người nào khả năng tự chủ kém một chút còn có thể rơi vào tình cảnh vạn kiếp bất phục
Bất cứ ai cũng giống nhau, không thể tự đánh giá cao bản thân mình được.”
Ông đã gặp qua nhiều người có tài hoa nhưng chỉ vì một chút nhất thời ham thích mà rơi vào kết quả chẳng ra gì
Có nhiều chuyện đối với đàn ông đều như vậy chứ đừng nói đến một cô gái nhỏ như cô Cao
Lúc này ánh mắt không nhìn về phía Tom càng thêm không tốt, cảm thấy người này tâm không kiên định, có ý kéo người xuống nước
Tom: “???”
Khúc Tiểu Tây hiểu được ý tốt của Trần biên tập
Nếu nói giữa những người cô tiếp xúc ai có thể tin được nhất thì Khúc Tiểu Tây cho rằng Trần biên tập đứng đầu
Cô nghiêm túc: “Cháu hiểu, cảm ơn chú đã chỉ dạy.”
Trần biên tập cười: “Cháu có thể nghe vào tai là tốt rồi.”
Lê quản lý vốn dĩ động tác rất nhanh, lại có thêm Tom hỗ trợ nên từng món ăn một cứ thế mà đưa ra ngoài
Chẳng bao lâu đủ ăn đều lên bàn, Khúc Tiểu Tây mở một lốc nước có ga
Đây đều là đồ bọn cô chuẩn bị để ăn Tết nhưng chưa uống hết thôi
Khúc Tiểu Tây: “Không ở thể ở nhà tôi uống rượu được nên mọi người uống chút nước có ga nha.”
Bàn ăn nhà cô không lớn lắm, ngày thường còn thấy được
Hôm nay có thêm bốn người đàn ông trưởng thành, lại cộng với Tiểu Bảo thành ra khá chật chội
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Kể cả như vậy Khúc Tiểu Tây cũng không có ý định bảo mấy đứa bé đi phòng bếp hoặc ngồi trên bàn nhỏ
Cô muốn đối xử bình đẳng giữa mọi người với nhau
Khúc Tiểu Tây dẫn đầu nâng chén: “Cảm tạ mọi người dù bận bao việc vẫn đến hàn xá, không chiêu đãi tận tình, mọi người bao dung nhiều hơn nhé
Tôi ở chỗ này lấy trà thay rượu, à không, lấy nước có ga thay rượu kính mọi người một ly.”
Cô dẫn đầu nâng chén cụng ly
Một ngụm nước ngọt uống xuống, người khác sôi nổi uống theo
Khúc Tiểu Tây buông cái ly, mỉm cười: “Mới vừa rồi là những lời khách sáo thôi, giờ nói xong lời khách sáo rồi thì tôi có chút lời muốn nói với mọi người.”
Cô cười xin lỗi, ngàn lần vô tội: “Tiếp theo các chú, các anh không cần thương lượng lại với nhau sao
Nhà tôi thật sự nhỏ lắm
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Nếu lại thêm một người… Tôi thật sự không nghĩ muốn mời mọi người đâu
Phiền toái quá đi.”
Lời vừa nói xong, Trần biên tập da mặt mỏng có chút ngượng ngùng
Những người khác da mặt dày cứ như nghe không hiểu gì
Khúc Tiểu Tây: “Vì sao mọi người lại đến, mặc kệ có ăn cơm hay không nha!”
Đỗ Tiểu Ngũ lộ ra một chút ý cười, đồng ý: “Được”
Khúc Tiểu Tây càng không khách khí: “Thật ra tôi không muốn quản cơm anh đâu, tôi còn hi vọng anh không đến đấy
Không phải tôi không phúc hậu đâu nhé!”
Cô nhướng mày, có chút giống cô nhóc không biết lựa lời: “Chủ yếu là do công ty mấy người danh tiếng quá lớn, mấy lần anh tới xung quanh ai cũng nhìn bọn tôi bằng ánh mắt khác thường cả
Chịu không nổi đâu.”
Ánh mắt Đỗ Tiểu Ngũ lóe lóe, không nói gì
Sắc mặt vốn bình thường giờ hình như căng chặt vài phần
Trần biên tập cùng Lê quản lý: “……”
Không uống rượu cũng say hả
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Giờ nước có gas còn đỉnh như vậy
Có điều bọn họ đều làm bộ như không nghe thấy
Chỉ có anh trai ngoại quốc Tom không quan tâm mọi người đang nói cái gì
Hắn còn đang vội gắp đồ ăn, ăn nhanh, ăn nhanh thôi
Cứ như đang có người đoạt đồ ăn với hắn vậy
À đúng, không phải không có người đoạt đồ ăn với hắn
Đám người lớn đều có tâm tư khác nhưng mấy đứa nhóc lại ăn vô cùng hăng hái
Mấy người này lâm vào trận chiến tranh đoạt đồ ăn vô cùng khắc nghiệt