Editor: Bánh bao chay nhân thịt
Ở khu nhà này làm gì có bí mật gì, mọi người đều cực kỳ chán ghét người nhà này
Đương nhiên ngoại trừ hai đứa nhỏ
Rất nhiều người đều nói mẹ kế của Tiểu Nha không tốt ra sao nhưng Khúc Tiểu Tây ngược lại lại càng ngứa mắt cha Tiểu Thạch Đầu
Mẹ kế dù sao cũng không phải mẹ ruột, không có tình cảm thật tình cũng không phải ý muốn
Thế nhưng cha là cha ruột mà
Vậy mà chẳng có chút tình thương của người làm cha nào cả
Đây mới là kẻ chẳng ra gì
Người có cái nhìn giống Khúc Tiểu Tây còn có Lam tiểu thư và mẹ Hứa
Hai người không thể nào thích nổi cha Tiểu Thạch Đầu
Thậm chí sau lưng gã ta, Lam tiểu thư còn đặt thêm ngoại hiệu “Ngụy quân tử”
Khúc Tiểu Tây nghe được lúc sau một giây đã get luôn
Khúc Tiểu Tây: “Ngụy quân tử cùng…… Khụ khụ, em sao lại ở chỗ này
Cha mẹ em lại sai em làm gì à?”
Tiểu Nha lắc đầu nói: “Không phải.” Cô bé chần chờ một chút, nhỏ giọng nói: “Không có, trong nhà không có ai, bọn họ đều không ở nhà.”
Khúc Tiểu Tây: “Hả?” Đã trễ thế này còn không ở nhà
Khúc Tiểu Tây: “Nếu em ở một mình sợ thì qua nhà chị chờ, nếu em……”
Tiểu Nha: “Em về nhà chờ, em không sợ.”
Khúc Tiểu Tây xoa xoa đầu cô bé, lại hỏi: “Em ăn cơm chiều chưa?”
Tiểu Nha lắc đầu
Khúc Tiểu Tây: “Đi thôi.”
Cô nắm tay Tiểu Nha về nhà, đem bánh mì cùng sandwich giữa trưa không ăn hết đóng gói cho con bé
Tiểu Nha lắc đầu không muốn, Khúc Tiểu Tây cứ như không nhìn thấy mà lẩm bẩm: “Cũng không biết em có chê hay không, đây là đồ ăn giữa trưa bọn chị dư lại
Nếu như em ghét bỏ bọn chị…”
Tiểu Nha quả nhiên mắc mưu: “Em không chê.”
Khúc Tiểu Tây: “Nếu không chê thì cầm về nhà ăn đi
Chờ lát nữa anh em vội vàng cả một ngày về, trong nhà lại chẳng có gì thì chắc cũng đói.”
Tiểu Nha nghĩ nghĩ, rốt cuộc vẫn gật đầu
Cô bé nhỏ giọng: “Cảm ơn chị.”
Khúc Tiểu Tây: “Không cần cảm ơn.”
Giữa trưa bọn cô ăn còn thừa rất nhiều, vốn Khúc Tiểu Tây định giữ lại để sáng mai làm bữa sáng
Thế nhưng nếu cho người cần thì cũng không phải lãng phí
Tiểu Nha vui mừng cầm túi lên lầu về nhà
Cô bé mở túi ra mới phát hiện bên trong thế mà lại còn có thịt!!
Thịt gà chiên vừa thơm vừa giòn
Trong đó còn có nhiều món khác mà cô bé đến nhìn cũng chưa được nhìn qua
Đặc biệt có bánh sandwich mà cô bé đã biết
Giữa bánh sandwich còn kẹp thêm chân giò hun khói nữa đấy
Lần trước hai anh em bé giúp anh Tiểu Đông và anh Tiểu Bắc đánh nhau, chị đã tặng bánh sandwich cho hai người
Đó là lần đầu tiên hai người được ăn, siêu siêu ngon
Cô bé vẫn cho rằng mình không được ăn nữa, đến hôm nay lại có
Tiểu Nha nhìn chằm chằm vào bánh sandwich nuốt nước miếng, sau đó mới thật cẩn thận giấu sandwich vào phía dưới ngăn tủ
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Cô bé ôm lấy gối đầu ngồi trên giường, vui mừng ông khóe miệng, giả vờ như không có gì xảy ra
Đây là của bé và anh trai, mới không có phần cho người khác
Lúc này Khúc Tiểu Tây nghĩ nghĩ rồi ra ngoài đi đến cầu thang
Ánh đèn cứ lắc qua lắc lại
Khúc Tiểu Tây cân nhắc phải làm thế nào mới có thể khiến bóng đèn ổn định hơn, ít nhất không nhấp nháy liên tục như vậy, bằng không thật dọa người
Bọn cô thì không sao nhưng đứa bé như Tiểu Thạch Đầu mà về thì có khi sẽ bị dọa sợ té ngã, như vậy không tốt chút nào
Khúc – hiền lành - Tiểu Tây cân nhắc một chút
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Cô bò lên trên cửa sổ, một tay bám chắc lấy một bên cửa, một chân đạp vào cạnh cửa nhỏ hẹp
Chân còn lại không làm gì thì nhẹ nhàng đong đưa tìm điểm cân bằng, tay nhỏ vươn lên muốn sờ vào bóng đèn
Đang lúc vội vàng thì lại cảm giác như bên dưới có người rón ra rón rén đi lên lầu
Khúc Tiểu Tây: “???”
Đây là…… Ăn trộm
Không phải chứ
Giờ ăn trộm đều không chuyên nghiệp như vậy sao?
Không phải ngày ngủ đêm làm sao
Mới có 9 giờ mà cũng đi trộm à
Dưới ánh đèn mờ mờ, người nọ che mặt lén lút nhìn đông ngó tây
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Khúc Tiểu Tây tính toán xem phải làm như thế nào mới có thể bắt được thằng ăn trộm này
Không ngờ đúng lúc này tay cô không cẩn thận chạm vào bóng đèn, nóng …nóng!!
Khúc Tiểu Tây không nhịn được: “Khụ khụ!”
Tên nhãi đang rón ra rón rén lên lầu nghe thấy tiếng vội hoảng loạn ngẩng đầu lên, trong lúc sáng tối giao nhau, ánh đèn chớp nháy liên tục, một bóng đèn ở giữa không trung cứ lắc lư, hình như chỉ có một chân
“A!!!”
Hắn ngao một tiếng kêu lên, một chân giẫm hụt, trực tiếp lăn xuống cầu thang phát ra tiếng gào thê lương: “Có quỷ!!!”
Khúc Tiểu Tây: “Má ơi!!!”
Trong nháy mắt khi tên này ngã xuống, Khúc Tiểu Tây đã nhận ra đó là ai
Đây không phải… cháu trai Thuyền vương, Vu Mãnh sao!!
Dưới ánh đèn mờ tối Vu Mãnh như cảm giác được Hắc Vô Thường từng bước tới gần
Đúng vậy, từng bước tới gần, hắn đã cảm giác được hô hấp của kẻ đó ―― “A!!
Có quỷ a!”
Vu Mãnh giãy giụa tỉnh lại, chờ hắn tỉnh nhìn thấy trước mặt có vài người xa lạ
À không, cũng không toàn bộ đều là người xa lạ, vẫn có người quen, Cao Nhược Huyên
Hắn bắt lấy tay Cao Nhược Huyên, kêu: “Có quỷ, có quỷ a
Đi mau!”