Editor: Bánh bao chay nhân thịt
Khúc Tiểu Tây nhẹ giọng: “Chắc cậu nhìn nhầm rồi
Dù sao ánh đèn lúc sáng lúc tối sẽ dễ khiến cho người ta cảm thấy sợ hãi
Bóng sáng lập lòe khiến cậu nhìn nhầm rồi nghĩ là quỷ cũng là chuyện bình thường
Trước khi cậu kêu thảm thiết nói có quỷ, một cô bé ở lầu trên nhà tôi cũng bị ánh đèn dọa đến khóc đấy
Chính tôi còn phải đưa cô bé về nhà.”
Nhắc tới cái này, Vu Mãnh lập tức như tìm được tri kỷ: “Cô ấy cũng bị dọa khóc
Tôi đã bảo là đáng sợ rồi mà
Cô ấy bao nhiêu tuổi
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Tôi phải tìm cô ấy để giao lưu một chút, hỏi xem cô ấy có nhìn thấy Hắc Vô Thường không
Tôi thật sự nhìn thấy Hắc Vô Thường mà.”
Khúc Tiểu Tây cười: “Con bé năm nay mới 6 tuổi thôi.”
Vu Mãnh: “……”
Tần An: “……”
Những người khác yên lặng nhìn trời
Tần An lập tức: “Chuyện này do chúng tôi không đúng, em họ tôi tính cách hơi ngơ ngẩn, lại chưa ra trường nên vẫn hơi trẻ con
Khiến mọi người bận rộn rồi, thật ngại quá
Cảm ơn mọi người không vì hiểu lầm này mà đưa nó tới Cục cảnh sát
Thật sự là vạn lần cảm ơn
Ngày mai Tần mỗ tôi sẽ nhất định tới cửa nói lời cảm ơn với các vị.”
Hai người đàn ông vội vàng xua tay nói không cần
Tần An: “Kể cả không nói lời cảm ơn thì nhất định cũng phải tạ lỗi.” Hắn ta dịu dàng lại khiêm tốn: “Trời tối, nếu tôi nghe thấy có người kêu có quỷ thảm thiết như vậy chắc cũng không dám mở cửa nhìn một cái
Mọi người có thể giúp đỡ thật sự vô cùng cảm ơn
Tiểu Mãnh là đứa cháu ông ngoại tôi thương nhất, không thể có chuyện gì được.”
Hắn ta lại xin lỗi vài lần, vốn dĩ bề ngoài tốt, một thân quý khí lại khiêm tốn, bình dị, gần gũi nên ấn tượng của mọi người với hắn ta đều khá tốt
Tần An đưa bọn cô xuống dưới đại sảnh bệnh viện, gọi xe kéo rồi mới chào tạm biệt với mọi người
Mọi việc đều cực kỳ xử lý khéo léo
Người như vậy luôn khiến người ta cảm thấy thoải mái nhưng ấn tượng của Khúc Tiểu Tây với hắn ta lại không giống trước nữa
Cô ghét những người kéo cô xuống nước mà bị này tìm lý do lại vừa chuẩn như thế
Do đó sắc mặt cô vẫn luôn nhàn nhạt
Lăn lộn một trận mệt mỏi tới nửa đêm, sau khi về nhà mọi người còn có ý định nói chuyện phiếm, Khúc Tiểu Tây xua xua tay lên thẳng lầu
Cả ngày hôm nay cô bận rộn quá rồi
Tuy tâm trạng không tốt nhưng cũng không ảnh hưởng đến giấc ngủ của Khúc Tiểu Tây
Sáng sớm hôm sau lúc Khúc Tiểu Tây đang viết văn thì nghe được tiếng gõ cửa
Mấy đứa nhóc Tiểu Đông đang chơi ở dưới lầu nên Khúc Tiểu Tây tự mình ra mở cửa
Bên ngoài là Tần An
Tần An khiêm tốn cười, chào hỏi: “Cao tiểu thư, quấy rầy ngài.”
Khúc Tiểu Tây: “Có việc gì sao?” Cô đứng ở cửa, dáng vẻ lạnh nhạt, cũng không có ý muốn mời người vào nhà
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Tần An: “Không mời tôi vào ngồi sao?”
Khúc Tiểu Tây: “Không tiện.” Vẻ ngoài lạnh lùng của cô thể hiện vô cùng nhuần nhuyễn
Nếu không phải nghĩ đến vị công tử kia bị cô dọa ngã thì nói không chừng cô còn chẳng buồn quan tâm đến người này
Khúc Tiểu Tây: “Ngài có việc gì à?” Cô lần nữa hỏi lại
Tần An: “Chuyện ngày hôm qua thật cảm ơn cô, lần này sang đây muốn đặc biệt cảm ơn cô.”
Khúc Tiểu Tây: “Vậy thì không cần, tôi chỉ là một cô gái có sức lực gì đâu
Ngày hôm qua đều là người khác ra sức, nhất là vị Bàng tiên sinh nhà đối diện
Ngài có thể đi qua.” Lại bổ sung: “Lam tiểu thư ở lầu 1 cùng với Lý tiên sinh ở lầu 2 nữa.”
Nói xong cô liền đóng cửa
Tần An duỗi tay giữ ở khung cửa “Cô biết tôi không phải nói đến chuyện này mà
Thật xin lỗi
Chuyện khác, cảm ơn cô.”
Biểu tình Khúc Tiểu Tây không có bất cứ biến hóa gì, giọng lại càng ngày càng thấp: “Tôi không biết vị công tử kia muốn làm gì nhưng tôi nghĩ bảy tám phần liên quan tới tôi nhỉ
Cậu ta cụ thể muốn làm việc gì, tôi không muốn biết
Thế nhưng xin Tần tiên sinh chú ý đến con em nhà mình một chút
Nếu thật sự bởi vậy mà gặp bất trắc gì thì có hối cũng không kịp.”
Cô giơ tay đánh vào tay của Tần An đang đặt trên khung cửa, Tần An theo phản xạ có điều kiện vội rụt lại, đồng thời cửa đóng rầm một tiếng
Tần An nhìn cửa phòng đóng chặt cười như có như không
Hắn ta xoay người đi sang phía đối diện gõ cửa, cửa phòng chỉ dừng một giây đã mở ra
Bà Bàng: “Ngài là……”
Tần An mỉm cười: “Xin chào, ngài là Bàng phu nhân
Hôm qua em họ tôi ít nhiều được tiên sinh nhà ngài…”
Khúc Tiểu Tây đứng trong phòng nhà mình nghe tiếng nói dần biến mất, đoán người này đã vào nhà bên cạnh
Khúc Tiểu Tây ghét bỏ bĩu môi, đối với Tần An không còn chút cảm tình
Lần đầu tiên Đỗ Tiểu Ngũ đến mời cô dù có hơi cưỡng ép nhưng tâm tính không như thế, thái độ trước sau như một, mặc kệ với ai cũng giống nhau
Có thể thấy được người này không cố ý
Kể cả Đỗ Bách Tề tiên sinh và sư gia cũng không hùng hổ dọa người, không làm cô cảm thấy khó chịu
Nếu so sánh cô lại cảm thấy người như vậy tuy bên ngoài không tốt lắm nhưng lại dễ ở chung
Trái lại vị Tần tiên sinh này vốn nói không có người khác nhưng lại đưa Vu Mãnh đi cùng
Người này miễn cưỡng có thể nói là em họ hắn
Đối với việc kinh doanh nhà họ thì đây chẳng phải chuyện lạ
Kể cả hôm qua, Vu Mãnh thần thần bí bí tới khu nhà bọn cô, vì cứu vớt thanh danh của Vu Mãnh, hắn ta còn dùng cô làm cớ qua loa lấy lệ với người khác
Khúc Tiểu Tây đã cảm thấy người này thật dối trá đáng ghét
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Tóm lại Khúc Tiểu Tây không thích hai người anh em bà con này