Xuyên Thành Tiểu Tỷ Tỷ Vạn Năng Của Nam Phụ

Chương 170: Bí mật lầu 5




Editor: Bánh bao chay nhân thịt
Khúc Tiểu Tây trước mặt Vu Mãnh biểu diễn kịch đổi mặt, dọa hắn sợ gần chết
*Kịch đổi mặt Tứ Xuyên: Kịch biến diện, loại hình nghệ thuật độc đáo của Trung Quốc
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Người nghệ sĩ sẽ thay đổi mặt mạ theo cảm xúc, suy nghĩ của nhân vật trong vở kịch
Loại hình nghệ thuật này được sử dụng như một kỹ năng đặc biệt của kinh kịch Tứ Xuyên
Tình huống này đã khiến Khúc Tiểu Tây càng thêm xác định tên Vu Mãnh kia chẳng có suy nghĩ sâu xa gì
Đánh giá lại thì chắc hẳn cũng không nói dối
Không chỉ không nói dối, lá gan người này có vẻ rất nhỏ
Cô là bé gái vừa xinh đẹp vừa đáng yêu, mới cười dọa người một cái mà hắn đã sợ rồi
Đúng là nhát như chuột
Khúc Tiểu Tây hoàn toàn quên chuyện ban đầu cô đã khóc khiến đôi mắt hồng hồng như mắt thỏ
Cô chỉ cần trừng đôi mắt đỏ u ám nhìn người ta lại thêm đêm qua Vu Mãnh hư hư thật thật "gặp quỷ" thì dĩ nhiên hắn sẽ sợ
Khúc Tiểu Tây không biết nên mới cảm thấy bên nhãi này cùng anh họ hắn không giống nhau
Anh họ hắn nhìn vào giống với Tiếu Diện Hồ Ly, Vu Mãnh này lại chuẩn bộ dạng dễ lừa
May mắn chẳng liên quan gì đến cô
*Tiếu Diện Hồ Ly: Chỉ những người bề ngoài luôn cười cười nhưng giảo hoạt như hồ ly
“Chị, em phát hiện ra một bí mật.”
Buổi tối ăn xong cơm chiều chỉ còn lại ba người
Tiểu Bắc lắc lư đến trước mặt Khúc Tiểu Tây cùng cô nói chuyện bát quái
Khúc Tiểu Tây nhướng mày hỏi: “Cái gì?”
Tiểu Bắc hạ giọng, tiếng rất nhỏ rất nhỏ: “Hôm nay không phải em ra ngoài mượn cà rốt sao
Bà Bàng nhà đối diện không có nhà nên em phải đi lên lầu hỏi mượn Tiểu Nha
Em phát hiện người lớn nhà Tiểu Nha không có nhà.”
Phải biết khu nhà bọn cô, kẻ lười nhất chính là Thạch tiên sinh và dì Thạch
Lúc chồng không ra ngoài thì dì ta còn ngẫu nhiên ra cửa thể hiện mình là người vợ tốt
Mỗi lần ra ngoài lại nói xấu người ta, làm việc thì không làm
Tóm lại hai vợ chồng này không có nhà khiến người khác cảm thấy kỳ lạ
Khúc Tiểu Tây nhớ rõ, nhà họ tối hôm qua cũng không có người
Cô nhẹ giọng: “Em hôm trước thấy bọn họ không?”
Tiểu Bắc lắc đầu nói: “Hình như không thấy.”
Ngày thường bọn cô cũng không tiếp xúc với người lớn nhà họ
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Khúc Tiểu Tây a một tiếng, nhắc bé: “Không cần để trong lòng, có việc thì giúp
Nếu người ta không nói gì thì chúng ta cũng đừng quan tâm chuyện này.”
Tiểu Bắc gật đầu ngoan ngoãn nói vâng
Có điều bé con lại không về nghỉ ngơi mà lẫm chẫm đi theo Khúc Tiểu Tây như một cái đuôi nhỏ
Khúc Tiểu Tây đi đến cửa phòng vệ sinh, nhóc con còn đi cùng, Khúc Tiểu Tây bật cười hỏi: “Em rốt cuộc muốn thế nào
Chị muốn vào WC, em còn muốn đi cùng sao?”
Tiểu Bắc lập tức đỏ mặt chối: “Em không đi cùng.”
Khúc Tiểu Tây vào phòng vệ sinh, Tiểu Đông nhìn về phía Tiểu Bắc, hỏi: “Em trai
Em có chuyện sao?” Cậu luôn cảm thấy hôm nay em trai quái quái
Tiểu Bắc ngồi ở trên ghế lắc lư chân, nhẹ giọng: “Có, một chút.”
Tiểu Đông: “???” Cậu nghiên người qua, cười tủm tỉm: “Vậy em nói với anh, anh là anh trai mà.”
Cậu vỗ ngực bảo đảm: “Cái gì anh cũng có thể làm.”
Tiểu Bắc bẹp bẹp miệng nhỏ cười, rủ rỉ: “Không phải việc có làm được hay không”
Mũi chân bé vẽ vòng vòng trên mặt đất, lẩm bẩm: “Em muốn biết có phải chị gửi thư về quê không.”
Lúc ở bên ngoài không dám hỏi, từ tối hôm qua về đến nhà đến giờ vẫn chưa tìm được cơ hội
Tiểu Bắc gấp lắm rồi, bé cực kỳ muốn biết
Tiểu Bắc ngẩng mặt nhìn anh trai, mắt to sáng trong, bé nói: “Em chỉ muốn biết chút thôi.”
Nghe thế Tiểu Đông cũng gật đầu, đồng tình: “Đúng, thật ra anh cũng có chút muốn biết.”
Hai anh em xếp hàng ngồi trên ghế, động tác thống nhất nhìn về phía cửa nhà vệ sinh
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Khúc Tiểu Tây rửa mặt xong đi ra đã thấy hai người nhìn chằm chằm vào mình
Cô dở khóc dở cười hỏi: “Hai người làm gì thế?”
Tiểu Đông cùng Tiểu Bắc hai người lập tức anh đụng em một cái, em đụng lại anh một lần
Khúc Tiểu Tây kéo ghế dựa qua ngồi trước mặt họ, hỏi: “Hai người muốn nói cái gì?” Cô mỉm cười: “Có chuyện cũng không cần rối rắm, cùng em nói là được.”
Hai anh em liếc nhau, Tiểu Bắc nhỏ giọng: “Ngày hôm qua chị gửi thư ……”
Khúc Tiểu Tây a một tiếng thật dài, bật cười nói: “Cho nên hai người muốn biết?”
Tiểu Bắc vội gật đầu
Tiểu Đông: “Anh cũng thế.”
Khúc Tiểu Tây: “Hai người còn nhớ rõ…… lúc trước em rải thư
lừa bịp kia
Chính là cái bảo tàng giả đó
Lần này em gửi thư muốn……”
Phụng Thiên
Trời đã vào xuân nhưng mùa đông phương bắc lại không thể so sánh với phương nam
Thời tiết lập xuân vẫn có thể lạnh thêm 1 - 2 tháng
Buổi sáng nếu đặt một chậu nước ngoài trời còn có thể kết thành một lớp băng mỏng
Mới sáng sớm Bạch gia đã mở cửa
So với năm trước phát triển mạnh mẽ, năm nay nhà họ suy tàn hơn rất nhiều
Có điều lạc đà gầy còn hơn ngựa, chung quy vẫn còn duy trì những thói quen sinh hoạt ngày xưa, thực hiện đâu vào đấy
Thế nhưng tại phòng nhỏ trắc viện, bên người Khúc thị không có bất cứ ai giúp đỡ
Sáng sớm mụ đã phải hùng hục múc nước, đến một nha hoàn cũng không có chứ đừng nói gì việc đun nước ấm, chỉ có thể dùng nước lạnh như băng rửa mặt rửa tay
Một mùa đông qua đi, tay mụ đã sưng không còn hình dạng gì

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.