Xuyên Thành Tiểu Tỷ Tỷ Vạn Năng Của Nam Phụ

Chương 182: Vắt cổ chày ra nước




Editor: Bánh bao chay nhân thịt
Cô con gái của Khúc gia này có đôi mắt cực kỳ giống với tình đầu của hắn ta
Thế nhưng chuyện lần này đã cho hắn ta một đòn cảnh tỉnh để thấy rõ, đôi khi người đã không còn tức là không còn nữa
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Kể cả có nhiều người bề ngoài giống đi chăng nữa cũng đều không phải người kia
Dĩ nhiên càng không có được tính tình của người kia
Bên ngoài giống nhau cũng có thể có kẻ tâm tư rắn rết
Thật ra không phải đến giờ hắn ta mới biết vợ lẽ trong nhà làm chuyện như vậy
Ngay khi con trai mất tích, trong phủ nói nó "rời nhà trốn đi", hắn ta không tin nên điều tra
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Giờ ả đàn bà kia đã sống không bằng chết
Những chuyện này Thẩm Hoài không muốn nói cho người khác dù chỉ một câu
Người khác cũng không cần biết thêm
Hiện tại hắn ta đã xử lý hết mấy chỗ nuôi đàn bà
Tựa như hắn ta đã từ trong mộng "thế thân" này tỉnh lại
Rất tỉnh táo
Nếu trước đó hắn ta nhìn thấy cô gái nhà họ Khúc này rồi tìm được cô, có lẽ hắn ta sẽ lựa chọn khác với hiện tại
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Giờ trời xui đất khiến, chỉ mới qua mấy tháng, khoảng thời gian Tiểu Bảo mất tích đã tra tấn hắn ta đêm không ngủ được, người không giống người quỷ không giống quỷ
Ngoài ý muốn khiến hắn ta hiểu rõ mọi chuyện
Người đã chết rồi thì không thể sống lại, hắn ta dù muốn hay không cũng phải nhìn thẳng vào hiện thực
Những giống đến đâu cũng không phải cô ấy
Chuyện "tìm thế thân" tốt nhất nên kết thúc ở đây thôi
Thẩm Hoài nghiêm túc nâng chén, nói: “Tôi kính cô một ly!”
Khúc Tiểu Tây: “Tôi không uống rượu.”
Thẩm Hoài: “Cô lấy trà thay rượu là đã có thể.” Chính hắn ta lại uống liền một hơi, nghiêm túc: “Cảm ơn cô.”
Khúc Tiểu Tây cười cười: “Không cần cảm ơn.”
Thẩm Hoài: “Tôi đáp ứng điều kiện của cô thì có vẻ như chúng ta đã thanh toán xong
Thế nhưng con trai tôi không phải đứa không đáng giá, nó vô giá.”
Thẩm Hoài duỗi tay xoa nhẹ đầu con trai, hứa hẹn: “Cô về sau có việc cần cứ đến tìm tôi.”
Sáng nay hắn ta vẫn còn hung dữ lắm, âm trầm lắm
Giờ lại bình thường đến mức này
Không phải Túc Bạch đã cho hắn một chiêu Hàng Long Thập Bát Chưởng chứ
Thế là lập tức "giáo dục" được gã này dễ bảo luôn
*Hàng Long Thập Bát Chưởng hay Giáng Long Thập Bát Chưởng là một trong những võ công tuyệt đỉnh của tiểu thuyết kiếm hiệp Kim Dung, xuất hiện rõ nhất trong bộ Anh Hùng xạ điêu với một nửa chiêu thức do Hồng Thất Công sáng tạo
Cô liếc mắt nhìn Túc Bạch một cái, Túc Bạch đang uống trà, cả người bình tĩnh, biểu tình rất lạnh nhạt
“Chị, em quyết định muốn cùng cha em về Phụng Thiên.” Tiểu Bảo mắt trông mong nhìn Khúc Tiểu Tây
Sau đó nhóc lại quay sang nhìn hai đồng bọn của mình, Tiểu Bảo kém cậu 3 tuổi nhưng bọn họ vẫn là "anh em" tốt nhất đấy, chơi với nhau rất thân thiết
Tiểu Bảo càng thêm mất mát, nhóc thở dài một hơi thật sâu, cả người héo héo, lại nói: “Chị đã đồng ý cùng em ra ngoài ăn cơm.”
Khúc Tiểu Tây bừng tỉnh nhớ ra, cô quả thực đã đáp ứng lần sau đi ra ngoài "ăn thử" sẽ mang theo Tiểu Bảo cùng đi
Thật đáng tiếc, thằng bé sắp phải về rồi
May mắn Khúc Tiểu Tây rất am hiểu dỗ dành trẻ nhỏ
Cô nói: “Chị thấy thật may mắn vì chúng ta còn chưa đi.”
Tiểu Bảo miệng nhỏ lập tức dẩu lên rồi lại tò mò nhìn Khúc Tiểu Tây
Khúc Tiểu Tây: “Bởi vì chúng ta chưa đi tức là giữ lại chút tiếc nuối, em mới có thể khắc sâu vào ký ức
Sau này mới có thể lâu lâu lại đến tìm bọn chị chơi.” Cô cười tủm tỉm, nói: “Vậy chúng ta làm một giao ước được không
chỉ cần bọn chị còn ở Thượng Hải thì mỗi lần em đến tìm bọn chị, bọn chị sẽ tìm một nơi để cùng thưởng thức đồ ăn ngon
Chị sẽ mượn máy ảnh của Tom rồi chúng ta chụp ảnh chung, thế nào
Đến lúc đó chỉ cần tới gặp nhau một lần thì chúng ta lại có thể đến nhiều nơi hơn nữa cùng nhau.”
Mấy đứa nhóc lập tức liền mở to hai mắt, nói: “Hả
Như vậy sao?”
Khúc Tiểu Tây: “Được không?”
“Được!” Động tác nhất trí
Khúc Tiểu Tây cười vươn tay ra, Tiểu Bảo lập tức cùng cô đập tay
Tiểu Bảo lại quay đầu cùng Tiểu Đông và Tiểu Bắc đập tay
Vừa quay đầu ba đứa nhóc lại túm tụm vào nhau thương lượng, có vẻ rất náo nhiệt
Khúc Tiểu Tây mỉm cười gắp đồ ăn, không chút khách khí cắn một miếng đùi gà
Thẩm Hoài: “Cô thật biết dỗ trẻ con.”
Khúc Tiểu Tây: “Thế nào gọi là dỗ
Chỉ có lời nói dối mới gọi là dỗ
Tôi nói đều là lời nói thật.”
Dù nam chủ này chẳng có hào quang của nam chủ gì cả nhưng cũng không đến mức trở mặt với nó
Hơn nữa cậu nhóc còn khá ngoan, nếu nhóc có thể cùng Tiểu Bắc trở thành bạn tốt thì dĩ nhiên Khúc Tiểu Tây lại càng vui
Cô nói: “Có đôi khi một chút cảm giác nghi thức cũng rất quan trọng.”
Thẩm Hoài mỉm cười: “Cô nói chuyện thật có ý tứ.”
Túc Bạch đột nhiên liền ho khan một tiếng, duỗi tay gắp một miếng thịt gà, nói: “Nếm thử.”
Đưa cho Thẩm Hoài, Thẩm Hoài: “……”
Hắn ta hơi hơi híp mắt, khóe miệng banh chặt, nói: “Cậu còn rất khách khí.”
Túc Bạch ngoài cười trong không cười, lộ ra nụ cười buôn bán tiêu chuẩn: “Người tới là khách.”
Thẩm Hoài: “Nếu người tới là khách thì không có chuyện để khách trả tiền nhỉ
Không bằng cậu mời?”
Túc Bạch: “Anh thu xếp tới nơi này, ai tổ chức thì người đó trả tiền.”
Muốn cho anh bỏ tiền
Không cần nghĩ nữa
Nằm mơ
Thẩm Hoài: “Cậu vẫn là người trước sau như một, vắt cổ chày ra nước.”
Túc Bạch cúi đầu ăn rất nghiêm túc, cũng không ngẩng đầu: “Có người mời khách, tôi việc gì phải tranh.”

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.