Xuyên Thành Tiểu Tỷ Tỷ Vạn Năng Của Nam Phụ

Chương 196: Ngộ đạo




Editor: Bánh bao chay nhân thịt
Khúc Tiểu Tây: “Bởi vì cậu phiền đó.”
Khúc Tiểu Tây nghiêm túc: “Bởi vì cậu vừa rồi quấy rầy tôi.” Cô tiếp tục nói: “Giống như bây giờ, cậu lại quấy rầy tôi.”
Cô như có như không cười nhẹ: “Chúng ta vốn không thân, cậu tới nơi này tìm tôi, ào ào nói ra những lời kia đều không phải hành vi lễ phép
Tôi thừa nhận tôi đã lừa cậu
Thế nhưng nếu như cậu không quấy rầy tôi thì sao tôi phải lừa để trốn khỏi cậu?”
Khúc Tiểu Tây muốn nói đạo lý, Vu Mãnh sao có thể là đối thủ của cô
Hơn nữa, bản thân Vu Mãnh cũng không chiếm lý
Khúc Tiểu Tây: “Tôi biết cậu muốn biết tiến triển tiếp theo của tiểu thuyết như thế nào thì có thể đợi báo đăng tiếp
Giờ cậu đã biết thân phận của tôi lại đến đây quấy rầy tôi, hình như không lịch sự lắm nhỉ
Nếu không phải anh họ cậu xuất bản sách cho tôi thì làm sao cậu biết thân phận của tôi được
Nếu biết xuất bản sách bị cậu quấy rầy như vậy thì tôi tình nguyện cũng không muốn kiếm chút tiền kia của anh họ cậu
Cậu phải biết rằng, dù anh ta không xuất bản sách của tôi cũng không có nghĩa tôi không thể tìm nhà khác xuất bản
Trên đời này không phải chỉ có duy nhất nhà cậu mới xuất bản sách
Cậu làm như vậy chỉ khiến tôi phản cảm
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Chẳng ai có thể vô điều kiện nhẫn nhịn người khác, tôi không phải người thân của cậu, cũng không phải đám người thích nịnh nọt cậu, tôi chẳng cần phải khom lưng uốn gối cúi đầu nói chuyện với cậu.”
Khúc Tiểu Tây người này, nói trắng ra là bị hoàn cảnh trưởng thành ảnh hưởng
Người khác đối tốt với cô, tốt 50%, cô sẽ hồi báo người ta 100%
Đúng, hồi báo
Xét về bản chất, cô không phải người thích cùng người khác thổ lộ tình cảm
Đối với những người tự nhiên xuất hiện lại có thể ảnh hưởng tới sinh hoạt của mình, cô có xu hướng không thích, không muốn tiếp xúc nhiều
Nếu Vu Mãnh như Lê quản lý, nhiệt tình lại nịnh nọt khiến Khúc Tiểu Tây ngượng ngùng rồi từ từ tự nhiên thì cô cũng thành thói quen
Nhưng Vu Mãnh không phải, cứ mỗi lần hắn xuất hiện lại tạo ra một chút "phiền toái", dù nhiều hay ít đều khiến Khúc Tiểu Tây bực bội không muốn nói thêm với hắn dù chỉ một câu
Cô nhìn thiếu niên trước mặt một cái thật sâu, không nói thêm nữa, trực tiếp lướt qua hẳn rồi về nhà
Vu Mãnh từ nhỏ đến lớn, dù đi đến đâu cũng được người ta thích
Hắn làm gì cũng có kẻ phía sau nịnh nọt, nói hắn tốt như thế nào, có thể làm người ta thích ra sao
Kể cả hắn có làm sai đi chăng nữa thì cũng có rất nhiều người sau lưng thay hắn dọn dẹp
Hắn vẫn luôn nghĩ mình là người gặp người thích hoa gặp hoa nở
Mọi người đều rất thích hắn
Dù có người không thích hắn, sau khi biết thân phận của hắn cũng muốn trở thành bạn bè với hắn
Bởi vì hắn là cháu trai được “Thuyền vương” yêu thương nhất
Đây… hắn đây là bị ghét bỏ
Hơn nữa còn bị Thường Hoan Hỉ mà hắn rất rất rất thích ghét bỏ
Hắn vẫn luôn thấy tiểu thuyết của cô rất thú vị
Nam chính dưới ngòi bút của cô giống như hắn vậy
Nam chính đó có một gia đình phú khả địch quốc, hắn cũng có
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Nam chính đó có mộng tưởng, hắn cũng có luôn
Tóm lại hắn thấy mình với nam chính rất giống nhau
Thế mà cô lại chán ghét hắn
Vì sao chứ
Vu Mãnh càng ngày càng thấy mê mang không hiểu nổi sao lại có người không thích mình, lại nói nặng lời như vậy với mình
Vu Mãnh đứng nguyên tại chỗ một lúc lâu mà không thể tiếp thu chuyện này
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Hắn bỗng quay đầu lại nhìn, bên cạnh đã không còn bóng dáng của Khúc Tiểu Tây nữa
Vu Mãnh nhíu mày, muốn nói cái gì đó nhưng rồi lại không biết nói gì
Ký ức xui xẻo lại bắt đầu quấy phá khiến hắn không thể không nghĩ đến nam chính trong bộ tiểu thuyết trước đó của cô
Mọi người ghét y lớn lên đẹp trai, ghét y có tiền, ghét y có thể tùy ý làm chuyện mình thích
Tóm lại dù y làm gì cũng thấy chán ghét
Ấy vậy nhưng bề ngoài mọi người lại luôn cười hì hì với y, chân thành nói với y rằng: “Người anh em, về sau chúng ta chính là anh em.”
Đến lúc có chuyện, mọi người vẫn mang gương mặt tươi cười bên ngoài nhưng thực tế đằng sau lại bày không ít trò, hận không thể giẫm chết y
Một người "anh em" sau khi biết được thân phận của y còn có ý đồ bắt cóc đòi tiền chuộc
May mắn sự xui xẻo quấn lấy đi khiến y một thân toàn nước, vì trốn Bạch Hồng Hoa mà chui vào WC nữ mới thoát khỏi
Những chuyện như vậy lúc nào cũng có
Tất cả đều là cảnh ngộ của nam chính trong tiểu thuyết
Nam chính có vầng hào quang của vai chính, lần lượt né tránh được những chuyện xấu rồi lại khiến cho đám kẻ xấu phải chịu thiệt
Lúc xem Vu Mãnh cảm thấy sảng khoái cực kỳ
Giờ không biết vì sao hắn lại thấy mình hình như cũng chẳng có chỗ nào tốt cả
Vu Mãnh phồng má, ngồi xổm xuống
Hắn đập đập vào cái đầu đã gỉ sắt của mình suy nghĩ, có phải vốn không có nhiều người thích hắn như vậy không
Căn bản người ta chả thích hắn mà thích lợi ích mà thân phận hắn mang đến
Cũng giống như tình huống của nam chính vậy
Hắn quả nhiên giống với nam chính
Hắn phiền muộn ngồi xổm góc tường, cảm thấy mình có khả năng ngộ đạo*
*Ngộ đạo: Hiểu ra đạo lý

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.