Xuyên Thành Tiểu Tỷ Tỷ Vạn Năng Của Nam Phụ

Chương 222: Không phải người cùng một đường




Editor: Bánh bao chay nhân thịt
“Sách của em……”
Túc Bạch nhìn về phía án thư, Khúc Tiểu Tây: “Anh thích thì em sẽ tặng anh một bộ.”
Túc Bạch: “Hiện tại có người muốn mua còn mua không được.”
Khúc Tiểu Tây nhướng mày: “Sao anh biết?”
Túc Bạch nghiêm túc: “Anh có rất nhiều đồng nghiệp thích tiểu thuyết của em, sáng hôm nay vài người còn xin nghỉ ra ngoài mua sách đấy.”
Nói tới đây, anh cong khóe miệng, gương mặt lộ ra chút ý cười
Khúc Tiểu Tây: “Em nói này, sao anh biết em là Thường Hoan Hỉ?”
Túc Bạch: “Anh đã thấy Trần biên tập, mấy lần gần đây ông ta tới đều lén lén lút lút
Nghĩ một chút cũng chẳng khó đoán.”
Khúc Tiểu Tây: “……”
Túc Bạch suy nghĩ một chút: “Em không muốn nhiều người biết
Em không cần quá lo lắng, anh sẽ không nói.”
Khúc Tiểu Tây: “Em biết!”
Túc Bạch giật giật khóe miệng như muốn nói cái gì, Khúc Tiểu Tây nhướng mày: “Sao thế?”
Túc Bạch: “Anh thấy chỗ em vẫn còn khá nhiều sách, nếu em còn nhiều, anh có thể giúp em bán bớt đi.”
Khúc Tiểu Tây: “!!!”
Túc Bạch: “Anh không kiếm tiền của em, ngẫu nhiên có thể cho anh cọ cơm là được.”
Khúc Tiểu Tây bật cười, lắc đầu nói: “Không cần, sách của em không còn nhiều lắm, đều phải tặng người ta.”
Túc Bạch: “Vậy được.”
Khúc Tiểu Tây: “Có điều sẽ tặng anh một bộ, vui vẻ ha?”
Túc Bạch: “Cảm ơn em.”
Cứ thế tặng một vòng, trừ bộ trong tay Tiểu Đông và Tiểu Bắc, Khúc Tiểu Tây chỉ còn ba bộ
Chỗ Lê quản lý và Tom cũng phải đưa mỗi bên một bộ
Tính toán như thế cô thấy mình chỉ còn dư một bộ, vừa lúc có thể cất làm kỷ niệm
Túc Bạch không ở nhà bọn cô lâu, nói xong đã rời đi, trước khi đi còn đem thức ăn và cơm dư lại 'quét' sạch
Giữa đêm khuya tĩnh lặng, Khúc Tiểu Tây tự mình ngồi cân nhắc thấy lời nói của Túc Bạch khá có lý
Những thời điểm như vậy càng dễ phát tài
Đi cùng với chuyện phát tài này là yêu cầu rất cao về bối cảnh
Thế nhưng… cô lại không có
Nếu cô cứ đâm đầu vào không mục đích chưa chắc đã có thể toàn thân rút lui
Trong khi đó bọn cô vốn không cần phải mạo hiểm nhiều như vậy
Dù sao bây giờ bọn cô không phải không có gì cả
Tổng cộng Khúc Tiểu Tây đang giữ mười mấy thỏi vàng, bốn khối gạch vàng
Quan trọng nhất chính là hộp trang sức mà mẹ cô để lại cùng với --- hai túi kim cương
Đúng, quan trọng nhất nằm ở hai túi kim cương
Vô cùng đáng giá
Khúc Tiểu Tây trước đây ở trên mạng từng xem qua cũng biết kim cương không phải quá quý hiếm
Trải qua quá trình khai thác kết hợp với marketing mới tạo nên giá trị khác biệt chứ thực chất đây cũng chỉ là một loại đá quý trong suốt
Món đá quý trong suốt ấy kể cả trong thời đại của cô bây giờ cũng không được khai thác nhiều
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Vậy vẫn đáng giá như cũ
Giờ vàng không phải là đồng tiền có giá trị nhất nhưng cũng có thể dựa vào
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Có đôi khi kiểm kê gia sản nhà mình một chút cũng khiến cho cô khôi phục lòng tự tin
Khúc Tiểu Tây tính toán lại đã thấy cả người bình tĩnh hơn nhiều
Túc Bạch nói nếu không có việc gì có thể đổi và tích trữ chút đồ luôn không thừa, cái này cũng đúng
Tiểu thuyết của cô phải in thêm ba vạn bộ, chỗ này chắc cũng thu được không ít tiền
Cứ tính toán như vậy, Khúc Tiểu Tây dần rơi vào mộng đẹp
Không thể không nói động tác của Tần An người này thật nhanh, cứ sấm rền gió cuốn, mới cùng cô thương lượng in ấn xong đã không dừng lại chút nào mà nhanh chóng làm hợp đồng bổ sung mới, hai bên xác nhận không có vấn đề, Khúc Tiểu Tây cũng thu được một khoản tiền không nhỏ từ hắn ta
Khúc Tiểu Tây và Tần An bên này ổn định xong, giờ lại muốn ra ngoài đưa sách tặng người
Trạm cuối cùng là chỗ Lê quản lý
Khúc Tiểu Tây không có ý định đến nơi như Công ty Phú Lệ, may mắn Lê quản lý gần đây kiêm chức đầu bếp tại đó
Công việc kiêm chức này khiến Khúc Tiểu Tây thật lòng có chút khó lòng giải thích
Hiển nhiên Lê quản lý lại rất thích
Có thể thấy được người này cực kỳ thích nấu ăn
Khúc Tiểu Tây đem sách giao hết cho Lê quản lý, nói: “Tính cả của chú, tổng cộng có năm bộ, làm phiền chú rồi.”
Lê quản lý tò mò hỏi: “Sao cháu không tự mình đưa?”
Khúc Tiểu Tây lắc đầu: “Không muốn.”
Từ lần gặp Đỗ Tiểu Ngũ khi Thẩm Hoài đến, bọn cô vẫn chưa thấy qua lần nữa
Khúc Tiểu Tây không biết nên nói gì, cô cũng không cảm thấy Tiểu Bảo có thể luôn ở mãi bên cạnh Túc Bạch
Ai bảo cha người ta vẫn còn sống
Không vui tức là không vui, lúc đó lời cô nói mang theo sự tức giận
Làm gì có cha ruột vừa gặp mặt đã ầm ĩ đến ầm ĩ đi muốn đưa con về
Thế nhưng tình thân còn đó
Khúc Tiểu Tây không kinh ngạc khi Tiểu Bảo quyết định về nhà
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Điều cô không vui là Đỗ Tiểu Ngũ nhận ra Tiểu Bảo ở chỗ cô, cứ im hơi lặng tiếng mà thông báo với Thẩm Hoài
Chuyện này đem đến một ý nghĩa hoàn toàn khác
Làm người luôn có chút kỳ lạ như vậy
Khúc Tiểu Tây không yêu cầu người khác phải đối tốt với mình ra sao nhưng nếu bày trò sau lưng thì ai mà dễ chịu nổi
Nếu như không phải trước đó cô đã đồng ý sau này tặng sách, chắc hẳn cô sẽ không liên hệ tiếp với mấy người đó nữa
Tóm lại không phải người cùng một đường

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.