Xuyên Thành Tiểu Tỷ Tỷ Vạn Năng Của Nam Phụ

Chương 224: Mua đồng hồ




Editor: Bánh bao chay nhân thịt
Vừa đến cửa nhà, cô nhìn thấy mẹ Hứa đã kêu: “Mẹ Hứa, cầu giúp đỡ!”
Mẹ Hứa: “???”
Bà chạy nhanh ra: “Cháu làm sao vậy?” Lại nói: “Này là sao
Mua đồ mệt thành như vậy
Lần sau cháu bảo mấy bé trai trong nhà đi theo cùng đi.”
Khúc Tiểu Tây thở dốc một chút, nói: “Không phải cháu mua, được người ta đưa.” Cô giả bộ mệt mỏi trước mặt mẹ Hứa một chút, nói: “A, một con gà nướng thêm món
Mọi người cũng không nên ghét bỏ nha.”
Mẹ Hứa: “Này… không được, bọn dì sao có thể lấy đồ của cháu.”
Hai người cứ thế đưa qua đẩy lại mấy hiệp, mẹ Hứa thấy đồ của Khúc Tiểu Tây khá nhiều, chỉ sợ ăn không hết mới nhận lấy
Bà giúp Tiểu Tây đem đồ mang lên lầu, hỏi: “Ai cho cháu nhiều đồ thế
Thật không biết tính toán, trời nóng thế này, đồ đã chín hết, nếu không ăn sẽ hỏng mất
Ăn hết có mà căng đến vỡ bụng.”
Khúc Tiểu Tây cười cười, không nói tiếp
Mẹ Hứa lại lải nhải vài câu, chào: “Dì về đây.”
Khúc Tiểu Tây: “A.”
“Chị, chị làm gì đó?” Tiểu Bắc nhìn thấy Khúc Tiểu Tây ngồi trên ghế phát ngốc, tò mò hỏi
Khúc Tiểu Tây: “Chị đang nghĩ có nên mua chiếc đồng hồ kia không.”
“Mua!” Tiểu Bắc kiên định: “Chị, chị mua đi, chị đeo càng đẹp.”
Tay Khúc Tiểu Tây vừa trắng lại vừa thon dài, cuối cùng sắc vàng rực rỡ của đồng hồ cực kỳ đẹp, cực kỳ hợp
Tiểu Đông cũng kiên định: “Mua đi, đẹp.”
Ban đầu Khúc Tiểu Tây chỉ muốn nhìn thử một chút vì dù sao lúc ấy tiền mặt trong tay cô cũng không đủ
Giờ lại khác, cô đã thu được một khoản kha khá sau khi chụp ảnh, cộng thêm tiền xuất bản sách
Tính tính, phải có hơn 12000 đồng, chắc đã đủ mua rồi
Khúc Tiểu Tây muốn mua chiếc đồng hồ kia không đơn thuần bởi đẹp
Trong lòng cô hiểu rõ vật như vậy rất đáng giá
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Hàng nhập khẩu còn đại diện cho tiền bạc
Nếu sau này gặp chuyện gì có thể đi hiệu cầm đồ cũng được khoản kha khá, so với tiền giấy giảm giá trị còn tốt hơn nhiều
Tuy nhiên nếu cô đơn gần hết tiền mặt đang có đi mua thì trong lòng lại hơi chút thấp thỏm
Khúc Tiểu Tây chỉ rối rắm một chút, rất nhanh đã quyết định: “Được rồi, chị quyết định sẽ đi mua đồng hồ.”
Tiểu Đông cùng Tiểu Bắc hoan hô, Khúc Tiểu Tây nghiêm túc: “Loại đồ đắt đỏ như vậy ở trong tay còn tốt hơn so với tiền mặt.”
Có lẽ hai đứa nhỏ quá mức mê mang, Khúc Tiểu Tây lại nói một ít đạo lý
Tiểu Đông không hiểu lắm, cười hàm hậu đơn thuần
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Tiểu Bắc lại như suy tư gì
Khúc Tiểu Tây: “Chờ qua một thời gian nữa tiền mặt trong tay bọn mình nhiều hơn em cũng sẽ mua cho hai người.”
Cô không mua cho hai người đầu tiên bởi họ vẫn còn nhỏ
Khúc Tiểu Tây quyết định xong cũng không chần chừ nữa
Ngày hôm sau cô gọi xe kéo đi Bách hóa lớn
Buổi sáng bọn cô qua đây có thể thời gian vẫn hơi sớm nên trước cửa có thể giăng lưới bắt chim*
*Giăng lưới bắt chim: vô cùng vắng vẻ, ít người qua lại
Ba người đành thảnh thơi đi dạo một lúc rồi Khúc Tiểu Tây mới dẫn anh em nhà mình đi cửa hàng đồng hồ
Thật khiến người ta kinh ngạc, trăm triệu lần cũng không nghĩ tới cô lại gặp được người quen ở chỗ này
Khúc Tiểu Tây thấy mình và Đào Mạn Xuân thật có duyên
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Đi bên người Đào Mạn Xuân đúng là Đỗ tiên sinh
Đào Mạn Xuân nhìn thấy Khúc Tiểu Tây, kinh ngạc hơi hé miệng, rất nhanh đã nói: “Chúng ta thật có duyên đó, hôm qua vừa gặp, hôm nay lại thấy nhau.”
Chị ta thân thiện tiến lên, cánh tay đặt trên vai Khúc Tiểu Tây
Khúc Tiểu Tây mỉm cười: “Thật trùng hợp.”
Đào Mạn Xuân: “Còn nhớ chị không sao?”
Chị ta nhìn về phía Tiểu Đông cùng Tiểu Bắc, cười quyến rũ: “Chúng ta ở Xưởng điện ảnh đã gặp qua.”
Tiểu Bắc nói ngọt: “Chào chị.”
Tiểu Đông cũng lập tức gọi theo một tiếng, Đào Mạn Xuân cười cười, nói: “Mọi người cũng đi mua đồ à
Lần đầu tiên tới hay đã có đồ yêu thích rồi
Chị mới giám đốc chỗ này quen thân
Nếu mấy đứa thích chị sẽ nói với người ta một tiếng.”
Khúc Tiểu Tây: “Bọn em đến xem một chút thôi.”
Đỗ Bách Tề nghe được bọn họ nói chuyện với nhau, quay đầu nhìn về phía Khúc Tiểu Tây, mỉm cười gật gật đầu, mở miệng: “Đã lâu không gặp, Cao tiểu thư
Không nghĩ tới ở chỗ này thấy nhóc.”
Hắn mỉm cười: “Cảm ơn nhóc tặng sách.”
Khúc Tiểu Tây: “Không cần khách khí, lúc trước đã nói qua sẽ đưa ngài.”
Đỗ Bách Tề ý vị sâu xa: “Nhóc nói muốn đưa tôi chứ không nói muốn tặng họ, đối xử thật bình đẳng.”
Khúc Tiểu Tây không kiêu ngạo không siểm nịnh: “Đây không phải tránh việc mấy người họ đoạt sách với ngài hay sao.” Cô cười cười, nói: “Tôi đây không phải muốn ngài bớt việc à.”
Đỗ Bách Tề bật cười, gật đầu: “Có chút đạo lý, sách mới của nhóc cũng rất hay.”
Sáng sớm mỗi ngày hắn đều phải xem tiểu thuyết của cô bé này
Hôm nay nếu không phải dậy sớm xem truyện, thời gian dư giả thì hắn còn lâu mới cùng Đào Mạn Xuân tới đây mua đồng hồ
Trăm triệu không nghĩ tới, vận khí hôm nay thật không tồi

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.