Editor: Bánh bao chay nhân thịt
Thầy Điền: “Như vậy đi, mỗi tuần một học một buổi, một tháng 20 đồng.”
Tiểu Đông: “Vâng ạ.”
Bọn họ thương lượng thỏa đáng, Tiểu Đông mới lưu luyến cùng thầy Điền chào tạm biệt
Thầy Điền còn dặn dò: “Lần sau lại đây nhớ mang theo giấy bút, thầy sẽ giúp trò xem có cần thêm gì không.”
Tiểu Đông: “Vâng ạ.”
Trên đường ba anh em cùng trở về, Tiểu Đông cực kỳ vui sướng, cả người cứ như muốn nhảy nhót, có thể nhìn ra được cậu thật sự vô cùng thích vẽ tranh
Tiểu Bắc: “Bộ dạng anh trai có vẻ rất thích.”
Khúc Tiểu Tây: “Đúng vậy.” Cô nói: “Chị cũng đã xem trường học cho em, chờ thêm một thời gian nữa sẽ đưa em đi học.”
Tiểu Bắc: “Vâng.”
Ba người lên lầu, đang muốn mở cửa thì thấy Tiểu Nha lau nước mắt
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Con bé vội vàng chạy từ trên lầu xuống
Tiểu Bắc lập tức hỏi: “Tiểu Nha, em làm sao vậy?”
Tiểu Nha: “Anh Tiểu Bắc, anh em bị bệnh!” Con bé sốt ruột: “Em muốn đi tìm thầy thuốc.”
Bé thì biết tìm thầy thuốc ở chỗ nào, nhưng nếu không nhanh chóng tìm thấy thuốc thì anh trai sẽ chết mất
Bé không muốn anh trai phải chết
Bé lau nước mắt, nghiêng ngả lảo đảo muốn xuống lầu
Khúc Tiểu Tây: “Chị cùng em lên lầu xem anh trai em
Tiểu Đông, Tiểu Bắc, hai người xuống lầu hỏi mẹ Hứa một chút xem chung quanh có thầy thuốc nhà nào đến khám bệnh tận nơi không
Nếu có hai người đi mời người ta xem sao.”
Tiểu Đông & Tiểu Bắc: “Được”
Mọi người vội vàng tách ra hành động, Khúc Tiểu Tây nắm tay Tiểu Nha lên lầu, vừa vào cửa đã thấy trong phòng gần như không có gì
Mặt Tiểu Thạch Đầu đỏ bừng bừng, thằng bé nằm cô đơn trên cái giường nhỏ, hôn hôn trầm trầm như đã rơi vào cơn mê
Nơi này gọi là kho hàng thật chẳng sai, chỉ có một cửa sổ nho nhỏ, trong phòng tối tăm mờ mịt
Thậm chí trong phòng cũng chẳng có gì cả, ngoại trừ một chiếc giường nhỏ Tiểu Thạch Đầu đang nằm ra thì chỉ có mấy cái thùng giấy đặt một bên, bên trên có trải một chiếc đệm giường mỏng dính
Nếu nói đến món đồ lớn nhất trong phòng thì chắc chính là chiếc tủ đứng dựa vào vách tường
Đây là chiếc tủ được gắn cố định trên tường, chắc hẳn là đồ của Lam tiểu thư
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
“Ô.” Tiểu Thạch Đầu phát ra tiếng rất nhẹ, hình như cậu bé cảm giác được có người đến nên miễn cưỡng phân biệt, nhỏ giọng: “Chị……”
Khúc Tiểu Tây lấy lại tinh thần, lập tức tiến lên, nói: “Ừ, chị đây
Em cảm thấy thế nào
Tiểu Nha, em giặt khăn sạch rồi mang qua đây.”
Tiểu Nha: “Vâng ạ.”
Cô đứng dậy mở cửa sổ ra, ngày xuân nên bên ngoài không khí khá tốt, còn có thể cảm nhận được làn gió nhẹ thỉnh thoảng thổi qua
Tiểu Thạch Đầu thở ra một hơi
Khúc Tiểu Tây nhận lấy khăn lau mặt cho thằng bé
Tiểu Thạch Đầu nhẹ giọng hừ hừ, có vẻ như không thoải mái lắm
Khúc Tiểu Tây: “Như vậy không được đâu, vẫn phải đưa người đến bệnh viện thôi.”
Tiểu Nha vội trèo tường lấy ra một chiếc hộp, từ đó móc tiền ra, nói: “Bọn em có tiền, có thể đi bệnh viện.”
Khúc Tiểu Tây nhìn về phía bím tóc nhỏ vừa vàng vừa thưa thớt của Tiểu Nha, lại nhìn trong tay con bé, chỉ có 3 đồng
Tiểu Nha: “Bọn em có rất nhiều tiền, có thể đi bệnh viện.”
Khúc Tiểu Tây đột nhiên liền nghĩ tới chính mình khi còn nhỏ, rất nhanh cô đã điều chỉnh trạng thái: “Vậy được, em xuống dưới lầu gọi Tiểu Đông, Tiểu Bắc……”
Còn chưa nói xong đã thấy mẹ Hứa đi theo hai đứa nhỏ vào
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Bà nói: “Đây là làm sao
Này…… Má ơi, trong phòng sao không có gì thế?”
Nói xong, cũng bất chấp cái khác, lập tức đi đến trước mặt Tiểu Thạch Đầu: “Dì thấy thằng bé…… Thầy thuốc Vương phố sau đã về quê uống rượu mừng, quanh đây không có thầy thuốc vào khác
Nó nghiêm trọng như vậy, chỉ sợ không ổn đâu.”
Khúc Tiểu Tây: “Vậy đưa bệnh viện.” Cô nói: “Dì xem thử có nhà nào có đàn ông ở nhà không qua giúp đỡ ôm thằng bé
Bọn cháu có đỡ cũng không nâng được người”
Mẹ Hứa: “Được, để dì đi gọi người.”
Túc Bạch vừa lúc ở nhà, anh rất nhanh đã đi theo lên, nam giới dù sao cũng có sức hơn, anh bế Tiểu Thạch Đầu lên rồi lập tức xuống lầu
Mẹ Hứa một bên nhắc mãi chuyện này, một bên đi theo xuống lầu, dì nói: “Ba anh em mấy đứa cũng vừa trở về đi, đừng đi theo, dì vừa lúc không có việc gì, dì đi theo được rồi.”
Tiểu Tây lắc đầu, nói: “Đừng, cháu với dì cùng đi
Tiểu Đông, Tiểu Bắc ở lại trong nhà, cháu cùng đi với mọi người.”
Trong tay Tiểu Nha mới chỉ có 3 đồng, sao đủ được
Khúc Tiểu Tây kiếm tiền rất dễ dàng, lại sẽ không xem nhẹ sự gian nan của người khác khi phải kiếm từng đồng
Mọi người nha xe kéo rồi vội chạy qua bệnh viện
Tiểu Thạch Đầu vốn mơ mơ màng màng, lúc đưa đến bệnh viện đã hôn mê
Khúc Tiểu Tây chủ động khi xử lý thủ tục nằm viện, chờ cô giao viện phí xong vào phòng đã thấy Tiểu Thạch Đầu được châm cứu
Túc Bạch nhìn cô nói: “Ban nãy thằng bé đã được châm cứu hạ sốt, bây giờ dần ổn hơn, thầy thuốc có nói nó bị cảm khá nghiêm trọng, phải ở lại bệnh viện vài ngày.”
Khúc Tiểu Tây: “Em cũng đoán thế, em đã giao ba ngày viện phí rồi.”
Lần trước nhặt được Tiểu Bảo cũng phải làm những việc như vậy, xem như rất có kinh nghiệm