Editor: Bánh bao chay nhân thịt
Đến ngày thứ ba Khúc Tiểu Tây mới nhìn lần nữa nhìn thấy Lam tiểu thư
Chị về thay quần áo, bộ dạng vội vàng
Khúc Tiểu Tây nếu không phải vừa lúc xuống lầu đưa bản thảo cho Trần biên tập đã hóa trang thành “ăn mày” thì có khi còn không gặp được chị
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Cô chần chờ một chút mới ngăn Lam tiểu thư lại, nhẹ giọng: “Chúng ta nói chuyện hai câu được không?”
Lam tiểu thư: “Được.”
Chị biết “Cao Nhược Huyên” người này rất thông minh, nếu như không phải có chuyện quan trọng, con bé sẽ không ở ngay lúc này ngăn chị lại
“Vào đi, có điều chị còn sốt ruột đi bệnh viện, thời gian có hạn, chỉ sợ không nói được nhiều……”
Khúc Tiểu Tây: “Em hiểu, em cũng chỉ muốn nói mấy câu.” Cô dựa vào trên ngăn tủ, giọng nhàn nhạt: “Con của chị sẽ không lại lần nữa bị trộm chứ?”
Lam tiểu thư sửng sốt, có chút không hiểu ý của Khúc Tiểu Tây
Lam tiểu thư ngày thường là người rất thông minh, giờ như không phải
Chị quan tâm quá sẽ bị loạn nên trong lúc nhất thời chưa hiểu rõ ý của Khúc Tiểu Tây
Khúc Tiểu Tây thấy như thế bèn nói sơ lược phỏng đoán của mình, mặc kệ Lam tiểu thư nghĩ như thế nào, Khúc Tiểu Tây vẫn thấy mình nên nói cho chị
Dù sao việc mất đi ngay từ đầu hay mất đi rồi tìm lại được, sau đó lần thứ hai mất đi sẽ trở thành hai việc hoàn toàn khác nhau
Cô không hi vọng mẹ con họ lại chịu cảnh trắc trở nữa, thế đạo bây giờ đã rất gian nan, nếu như có một chút chỗ dựa an ủi sẽ tốt hơn
Khúc Tiểu Tây nghiêm túc: “Em không biết mình suy nghĩ có đúng hay không nhưng em luôn cảm thấy chuyện con chị bị trộm là có người cố ý làm
Có lẽ là kẻ thù của chị hoặc một nguyên nhân nào khác
Tuy rằng giờ đã qua 10 năm, cảnh đời thay đổi nhưng ai biết được tai họa ngầm bị che giấu kia còn ở đây hay không
Có thể nghĩ được rủi ro khá lớn nên em muốn nhắc chị một chút
Chuyện ra sao thì còn phải do chính chị tự cân nhắc.”
Lam tiểu thư nghe hết một lượt, sắc mặt trắng bệch, mãi sau chị mới giật giật khóe miệng, cả người phảng phất như sắp ngất xỉu, lại cố giữ kiên định: “Chị đã biết, cảm ơn em đã nhắc nhở.”
Khúc Tiểu Tây mỉm cười: “Không cần khách khí, đừng nói chị là của bạn em, kể cả người khác, nên nói, em cũng sẽ nói
Em không muốn nhìn thấy cảnh máu mủ chia lìa.”
Đây là điểm mấu chốt của cô
Lam tiểu thư buông đồ trên tay xuống, ngồi trên sô pha, trầm mặc nửa ngày, nói: “Kỳ thật từ ngay từ đầu chị đã thấy không đúng rồi.”
Khúc Tiểu Tây nhướng mày, hỏi lại: “Ngay từ đầu?”
Lam tiểu thư lau mắt, tất cả đều là nước mắt: “Thật ra lúc con chị vừa bị bắt cóc, mỗi ngày chị đều chạy đến phòng tuần bộ rồi lại chạy qua bệnh viện
Mấy tháng kia chị và mẹ Hứa như muốn phát điên
Thế nhưng dù một chút manh mối dù nhỏ nhoi cũng không có
Bệnh viện trốn tránh trách nhiệm mặc kệ tất cả, lúc nào cũng nói không biết
Phòng toàn bộ thì không chịu điều tra hẳn hoi, chị hỏi cũng chỉ ứng phó cho xong truyện
Lúc ấy chị đã bắt đầu có chút hoài nghi
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Giống như em nói vậy, nếu đến chỗ dân nghèo, trẻ con dễ trộm hơn nhiều, việc gì phải theo dõi rồi trộm con của chị
Còn bên phòng toàn bộ nữa, chị tiêu không biết bao nhiêu tiền, bọn họ tiền vẫn lấy còn việc thì không làm, luôn nói các loại lý do để trốn tránh
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Không phải họ không điều tra, họ vẫn luôn tra như vậy, điều tra một cách có lệ
Sau này có một ông cụ ở đó không nỡ thấy chị như vậy mới lén lút ám chỉ, nói có người cố ý muốn hại chị
Chẳng giấu gì em, em nhìn chị bây giờ tính cách phóng khoáng thế thôi chứ năm đó chị dịu dàng, hiền thục lắm
Chị ở Xưởng điện ảnh chẳng có kẻ thù, bản thân cũng không phải minh tinh có danh tiếng nổi bật, người ta cũng chẳng cần vì chị mà ép đến đường chết
Duy nhất chỉ có người hận chị thấu xương chính là tên quỷ kia
Lúc ấy chị còn không tin, rồi lại suy đoán con có thể bị Tần gia bắt trộm
Chị lúc ấy đã biết mong muốn tìm được con gần như vô vọng, chị chỉ mong bọn họ đối tốt với nó
Chị nỗ lực tự nhắc nhở bản thân, đó là con cháu nhà họ, là con trai ruột của anh ấy
Nếu thằng bé bị người nhà họ bắt đi thì ít nhất đứa bé không lo ăn uống, cha ruột lại ở đó, chắc chắn có thể trải qua cuộc đời tốt đẹp.”
Chị thở dài một tiếng, nói: “Ai mà ngờ được, hai năm sau gã sai vặt của anh ấy tìm được chị, chị mới biết anh ấy vốn dĩ không bắt cóc con, hơn nữa không phải thật sự không muốn kết hôn mới chia tay với chị
Anh ấy bị bệnh nan y nên mới lựa chọn như thế
Chị lúc đó mới phát giác ra không đúng, truy hỏi về đứa bé, người nhà anh ấy quả nhiên không biết chuyện chị đã sinh con
Lúc ấy chị mới điên cuồng tìm kiếm lần hai
Có điều chị tìm được rất nhiều đứa bé giả mà không tìm được đứa con chân chính của mình
Con chị vẫn không luôn không tìm được.”