Xuyên Thành Tiểu Tỷ Tỷ Vạn Năng Của Nam Phụ

Chương 274: Đồ thiểu năng trí tuệ




Editor: Bánh bao chay nhân thịt
Túc Bạch: “Anh làm người thế nào chắc em cũng biết, tuyệt đối sẽ không cho khiến bọn em thêm phiền toái.”
Anh có vẻ rất chân thành, chỉ kém nói thẳng “Em nhìn anh nè, em thấy anh có phải chủ nhà siêu tốt không, suy xét thuê nhà chút không?”
Khúc Tiểu Tây đột nhiên thấy tình huống này có chút buồn cười, nhà ở tô giới có chỗ nào không tốt đâu
Đặc biệt là trong mấy năm này, thế đạo rối loạn càng khiến người ta hiểu được chỗ tốt của Tô giới
Khúc Tiểu Tây: “Vậy được rồi.” Cô cười tủm tỉm: “Kỳ thật em còn muốn cảm ơn anh đó.”
Túc Bạch đôi mắt hơi lóe, nói: “Không cần cảm ơn!”
Anh bắt đầu nghiêm túc tính toán, nếu anh không thu tiền thuê nhà mà đổi lấy một ngày ba bữa cơm, không biết cô bé này có đồng ý không nhỉ
Lần trước cô đã cự tuyệt rồi
Nội tâm Túc Bạch yên lặng thở dài một hơi, quyết định cứ --- từ từ mưu tính tiếp
Hai người có suy nghĩ riêng nhưng đều thấy hướng phát triển của chuyện này khá tốt
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Có lẽ hai người bọn cô vừa mới ăn điên cuồng tạo thành gánh nặng tinh thần cho nhiều người nên dù đã đứng tại chỗ thật lâu mà vẫn không thấy ai đi lên chào hỏi gì
Trái lại bọn cô còn vui mừng vì được thanh tĩnh
Giám đốc chịu trách nhiệm bữa tiệc đã tiếp tục bổ sung đồ ăn lần thứ hai cho các bàn tiệc
Lần này không lên món nguội nữa mà chuyển thành bánh quy
Bảo sao hắn ta cứ đột nhiên có cảm giác 'không ổn' trong nháy mắt
Quả nhiên giác quan thứ sáu đã cảnh báo hắn ta
Lần này giác quan thứ sáu đã khiến hắn ta vượt qua nguy cơ lần thứ hai, ai mà ngờ được hai kẻ này lại ăn sạch cả món ăn nguội
Cũng may bọn hắn đã mua bánh ngọt về, giờ làm mới không kịp nữa, chỉ có thể mua đồ về bổ sung kịp thời
Đầu bếp chính lập tức sai người dọn dẹp chén đĩa một lần nữa
Chẳng mấy chốc bàn tiệc đã khôi phục như ban đầu
Đầu bếp chính chịu kích thích quá độ, thần kinh sợ hãi mà nước ngang nước dọc khắp nơi
Giám đốc vỗ vỗ bờ vai ông ta nói: “Không sao, hai kẻ kia đã ăn hai lượt, không thể ăn được nữa đâu
Dạ dày họ lớn được bao nhiêu chứ?”
Đầu bếp chính gật đầu nhưng nội tâm vẫn rất lo sợ
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Vì sao ông lại phụ trách, vì sao ông phụ trách đúng lúc gặp phải chuyện kỳ lạ như này, ông thảm quá à
Trong lòng đầu bếp chính chỉ thấu buồn khổ, trong lòng giám đốc cũng khổ lắm
Hắn ta làm ngần ấy năm, rất ít xảy ra sự cố, lúc này đây, thiếu chút nữa đã tạo thành vết nhơ trên con sự nghiệp trôi chảy lâu nay
Mọi người nói xem, có khủng bố không cơ chứ
“Không có việc gì, không sao đâu
Sẽ không ăn tiếp đâu!”
Lời này cũng không biết là an ủi đầu bếp chính hay an ủi bản thân hắn ta nữa
Nội tâm mấy phục vụ vừa dọn xong đĩa chén quanh hắn ta cũng đang sóng gió mãnh liệt
“Giám đốc!” Đột nhiên giọng nói một người thay đổi, gần như mang theo vài phần bén nhọn
Giám đốc vừa ngẩng đầu đã thấy một tên nhóc choai choai khoảng 16 - 17 tuổi thò lại gần bàn tiệc, cầm mấy miếng bánh lên
Tim gan giám đốc lập tức nhảy lên
Đêm nay hắn ta quả thật đã trông gà hóa cuốc
Cũng may người nọ chỉ ăn hai ba miếng liền xoay người rời đi, lặp lại lần nữa, xác thật chỉ muốn nếm thử
Theo sau lại có người đi……
Hình như mọi người đều có chút tò mò với thức ăn hôm nay, muốn biết có ăn ngon hay không mà lại có thể khiến người ta chạy tới nơi này ăn ăn uống uống
Có thể thấy được, mặc kệ lúc nào, thời đại nào, con người đều có lòng hiếu kỳ cực lớn
Giọng đầu bếp chính như muốn khóc đến nơi: “Giám đốc!”
Giám đốc rốt cuộc vẫn là giám đốc, cố gắng chống đỡ: “Không sao
Chúng ta mua nhiều, còn có đồ dự phòng!”
Quả nhiên lục tục lại có vài người đi qua nếm thử, hiển nhiên chỉ là 'nếm thử' chứ không giống cặp nam nữ vừa rồi, cuồng ăn cuồng uống không ngừng nghỉ
Nội tâm giám đốc rất tò mò về hai người kia
Hắn ta muốn biết kia là ai mà để Đỗ gia nảy sinh ý đồ thọc gậy bánh xe
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Đó là ai
Đỗ Bách Tề đấy
Bến Thượng Hải ai không biết Đỗ gia chứ
Tầm mắt giám đốc lơ đãng đảo qua người Đào Mạn Xuân, nhìn khuôn mặt cao lãnh của cô ta có chút giống với băng sơn mỹ nhân
Hắn ta lại nhớ đến vị băng sơn mỹ nhân này vừa rồi còn dịu dàng như nước giúp đàn ông của mình đào góc tường nhà người khác
Giám đốc chợt thấy mình đã biết quá nhiều
Thế mới nói Đào Mạn Xuân người ta có thể ở lại bên cạnh Đỗ Bách Tề, có thể được Đỗ Bách Tề yên thương hoàn toàn do cô ta biết cách làm người
Cô ta đối với những người khác luôn dương dương đắc ý, kiêu căng ương ngạnh, lạnh lẽo như băng sương
Thế nhưng đối với kim chủ nhà mình, cô ta vẫn rất biết cách làm việc
Trách không được, trách không được mà
Có điều công việc ở câu lạc bộ bọn hắn đã quen nhìn thấy mấy chuyện thất thất bát bát không thể nói ra, ai cũng sớm thành thói quen
Những lúc này tốt nhất nên ngậm miệng lại, Yên Tĩnh làm một bé ngoan mới có cơ hội sống sót lớn nhất
Bí mật gì hắn ta cũng biết
Nhưng hắn ta sẽ không nói
Hắn ta lại nhìn về phía Đào Mạn Xuân, Đào Mạn Xuân đang vui vẻ nói chuyện cùng một vị công tử tuổi không lớn lắm
Hắn ta vội vàng quay đầu đi
Thế giới của mấy kẻ có tiền các ngươi thật quá phức tạp
Đào Mạn Xuân lúc này vẫn không biết nội tâm giám đốc đang thật thật giả giả tưởng tượng vui vẻ thế nào
Nếu chị ta biết chắc phải mắng hắn ta một câu - đồ thiểu năng trí tuệ
Ai nói chị ta đang vui vẻ
Rõ ràng chị ta tức sắp điên lên đây này

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.