Editor: Bánh bao chay nhân thịt
“Chị ơi, sao thế?”
Khúc Tiểu Tây: “Chị đang nghĩ nếu chị có thể phân thành 100 người thì tốt biết bao nhiêu, mỗi người lại có hai cái tay, làm được rất nhiều việc..”
Tiểu Bắc ảo tưởng hình ảnh kia một chút chỉ thấy vô cùng kỳ quái, hỏi: “Giống như Cửu Vĩ Hồ có chín cái đuôi hở chị, chị hy vọng có một trăm đôi tay luôn?”
Nghĩ đã thấy có chút đáng sợ
Như phim kinh dị vậy
Khúc Tiểu Tây gật đầu: “Đúng đó, đúng đó.”
Tiểu Bắc: “……”
Tiểu Đông ở một bên chân thành nói: “Như vậy quá khủng bố.”
Tiểu Bắc: “……” Anh, anh nói đấy nhá, em không nói gì đâu
Khúc Tiểu Tây nghi hoặc khó hiểu: “Chỗ nào khủng bố?”
Tiểu Đông cùng Tiểu Bắc trăm miệng một lời: “Chỗ nào cũng đều khủng bố.”
Khúc Tiểu Tây: “a……”
Cô không hiểu mấy đứa nhỏ sợ hãi điều gì, họ còn nói rất khủng bố nên cô cũng không phản bác
Khúc Tiểu Tây ghé vào trên bàn, nói: “Nhưng em thật sự có thật nhiều, thật nhiều chuyện muốn làm.”
“Vậy từ từ làm thôi, làm từng cái một, tóm lại cuối cùng cũng có thể làm xong.” Tiểu Đông mang theo tươi cười chân thành nói: “Thầy nói rồi, mặc kệ làm cái gì cũng không có lối tắt, đều phải nghiêm túc nỗ lực.”
Khúc Tiểu Tây lên tinh thần, gật đầu: “Anh trai nói rất đúng
Lên tinh thần, nghiêm túc nỗ lực!” Cô nói: “Em sẽ từ từ làm, không nóng nảy.”
Tầm mắt cô lơ đãng liếc qua tờ lịch, bên trên chữ tháng 12 có dấu đỏ cực kỳ rõ ràng
Hiện tại đã ngày 21
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Khúc Tiểu Tây: “Sắp Lễ Giáng Sinh rồi!”
Năm ngoái lúc tới Lễ Giáng Sinh, bọn cô còn nghĩ đi chúc mừng một chút đó
Chỉ tiếc không có cơ hội
Năm nay cũng không biết có thể hay không
Thực chất Khúc Tiểu Tây không để bụng ngày hội này có phải của người nước ngoài hay không, cô nghĩ tới ngày lễ tết này đơn giản vì một điểm từ thời hiện đại
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Thời hiện đại, mỗi khi đến ngày lễ của người Tây Dương này cô lại bận rộn bơi trong bể công việc lớn nhỏ
Lúc ấy cô cũng giống với Túc Bạch bây giờ, có thời gian dành cho riêng mình, chẳng chơi đùa, cũng không ăn Tết
Ở hiện đại, Lễ Giáng Sinh giống như một ngày hội náo nhiệt dành cho mọi người
Đầy đường toàn tiếng của bài hát Jingle Bells cùng ông già Noel khiến người ta cảm thấy không khí vui mừng
Mỗi khi nhìn thấy người khác chúc mừng, ngoài miệng không nói chứ trong lòng cô nhiều ít cũng có chút hâm mộ
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Thời đại thay đổi, hoàn cảnh cũng không giống trước nữa
Cô đã không có cuộc sống an ổn trước kia
Bù lại mỗi ngày vẫn còn xem như khá dễ chịu
Nếu đã dễ chịu, cô lại nhịn không được muốn thử cảm thụ một chút những gì lúc trước không được trải quả
Có lẽ đó chính là một chút chấp niệm vẫn còn tồn tại trong ký ức
Khúc Tiểu Tây: “Em tính lúc đi chơi Lễ Giáng Sinh, bọn mình xem có chọn được chỗ nào hay ho không.”
Hai cậu trai động tác nhất trí nói hay
Cả hai vẫn giữ nguyên lòng hiếu kỳ của mấy đứa nhỏ
Tiểu Bắc ngẩng đầu, tươi cười xán lạn: “Chị, bọn mình mời thầy Túc cùng đi
Được không?”
Khúc Tiểu Tây: “Ý
Vì sao phải gọi anh ấy?”
Tiểu Đông rất chân thành: “Thầy ấy một mình ăn tết quá thảm.”
Khúc Tiểu Tây: “…… À!”
Khúc Tiểu Tây vốn muốn hẹn Túc Bạch cùng chơi Lễ Giáng Sinh
Thật trùng hợp, ngày ấy Túc Bạch vẫn phải đi làm
Ngày Lễ Giáng Sinh dù không phải ngày lễ trong nước nhưng đối với người nước ngoài lại rất quan trọng
Vì thế người ta tổ chức rất náo nhiệt
Những hàng quán kiểu tây thường sẽ phục vụ tiệc rượu vô cùng vui vẻ
Những lúc ấy lượng phục vụ cung không đủ cầu
Đặc biệt là những phục vụ có diện mạo tốt, quả thực bị tranh cướp không ngừng
Đồng chí Túc Bạch không chỉ có diện mạo tốt mà còn nói tiếng Anh lưu loát nên hiển nhiên càng được người ta thích
Công việc này của Túc Bạch dù chỉ làm một ngày, nghe nói thu vào còn bằng tiền lương của một phục vụ làm việc cả tháng
Chuyện tốt như vậy hiển nhiên Túc Bạch sẽ không bỏ qua
Khi Khúc Tiểu Tây biết cũng có chút ham hố
Cô chỉ nghĩ vậy thôi chứ rất nhanh đã đánh bay ý niệm này, bởi Túc Bạch là nam giới còn cô là nữ giới
Không thể không thừa nhận, cuộc sống đáng giận như vậy đấy, nam giới với nữ giới luôn có khác biệt
Kể cả bản thân cô đi làm chỉ sợ cũng không nhận được nhiều tiền như thế
Hơn nữa ai có thể đảm bảo những kẻ áo mũ chỉnh tề đều có giáo dưỡng
Cho nên Khúc Tiểu Tây quyết đoán từ bỏ
Đúng lúc bên ngoài ngõ nhỏ nhà bọn cô có một quán cà phê triển khai hoạt động mừng Lễ Giáng Sinh
Khúc Tiểu Tây đặt chỗ ngay
Đương nhiên ông chủ của quán này không phải người nước ngoài, có điều, làm kinh doanh ấy mà, cứ học được là có thể thực hành, dù sao cái người ta cần là sự náo nhiệt
Lam tiểu thư nghe nói cũng qua đặt chỗ
Đừng nói chứ, dù không chính tông nhưng quán cà phê này cũng chật ních người, các bạn nhỏ còn chơi rất hưng phấn nữa cơ
Thế nên chỉ vài ngày sau đã có mấy đứa trẻ ríu rít nghị luận về quán