Xuyên Thành Tiểu Tỷ Tỷ Vạn Năng Của Nam Phụ

Chương 394: Mến tài




Editor: Bánh bao chay nhân thịt
“Cô nàng chỉ được đọc một vài quyển sách dành cho nữ giới, những kiến thức bây giờ có được đều không phải từ trường học dạy dỗ
Chắc hẳn đến từ công lao từ cha mẹ cô ấy
Có thể thấy được cha cô ấy là người đại tài
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Thật đáng thương cho tôi, tôi vậy mà lại bỏ qua một mỏ vàng chưa khai quật như thế
Nếu may mắn được một nhân tài bậc này hỗ trợ, chắc chắn cuộc đời tôi sẽ tiến lên một bước dài
Chỉ tiếc giờ người đã không còn nữa, nói mấy chuyện này đều vô dụng.”
Thẩm Hoài thật sự vô cùng đau đớn, loại người “mến tài” khi gặp trường hợp này luôn thấy phiền muộn
“Giờ cậu nói cái đó cũng vô dụng.” Đỗ Bách Tề liếc hắn ta một cái
Thẩm Hoài: “Tôi biết chứ nhưng vẫn không chịu nổi sự đau đớn này
Tôi không hiểu, rõ ràng anh ta lợi hại như thế, vậy sao vẫn luôn không hiển lộ trước người đời, bên ngoài chỉ nghe anh ta có thanh danh phá của, toàn mua chút đồ cổ, tranh cổ giả, bị người ta lừa này nọ… Ai mà nghĩ được người thế này lại tài hoa đến thế
Tôi đúng là đã nhìn lầm!”
Đỗ Bách Tề: “Cậu biết được những đồ anh ta mua đều là đồ giả
Có lẽ người ta dùng thanh danh mua đồ giả để che giấu mua đồ cổ thật thì sao?”
Thẩm Hoài: “……”
Mãi sau hắn ta mới thở dài một tiếng: “Thật với giả giờ còn ích gì nữa
Anh ta nhất định không thể ngờ bản thân chết sớm
Cô em gái lại là kẻ vừa ngu dốt vừa có lòng lang dạ sói
có điều những gì mà anh ta trải qua đã cho tôi một cái đánh thức tỉnh.”
“Phải nhìn rõ những người bên cạnh mình?”
Thẩm Hoài lắc đầu: “Không phải, là nhắc nhở cho tôi, đem cá cho người ta không bằng dạy người ta cách bắt cá
Nếu tôi muốn tương lai con trai mình không cần tôi phải lo lắng thì phải dạy cho nó nhiều thứ có ích chứ không phải cố gắng tiết kiệm cho nó bao nhiêu tiền.”
Những lời này không sai, mấy bị lão đại bắt đầu túm tụm lại với nhau thảo luận
Họ thảo luận với nhau mà không chú ý bên ngoài có một Tiểu Bắc đang ngồi ở bên cạnh cầu thang tầng 3, yên yên tĩnh tĩnh lắng nghe
Cũng không biết qua bao lâu, cu cậu mới xoa xoa chân mình, bình bịch mà chạy về nhà
Lúc này Tiểu Đông còn đang vẽ tranh cho Tiểu Bảo
Tiểu Bảo: “Mau đến đây.”
Tiểu Bắc cười tủm tỉm: “Vâng.”
Cuộc sống sinh hoạt của Khúc Tiểu Tây nhanh chóng khôi phục như bình thường
Cô đã có một thời gian không đến nhà ga bên cạnh lấy tiền nhuận bút, cô đành tự hóa trang cho mình một chút rồi cầm 'giấy chứng nhận' bước ra ngoài
Trong túi của cô ngoài giấy chứng nhận còn có thêm bản thảo lần này
Cốt truyện trước đó mà Khúc Tiểu Tây viết đã nói qua về bắt cóc, hành vi 'nho nhỏ' của đám ăn cướp
Lần này cô lại tiếp tục cốt truyện trước đó
Tức là cô đã liên tiếp viết về việc bắt cóc đến hai lần
Lần này cô ngụ ý không phải những hành vi nho nhỏ nữa mà lên án những kẻ lòng mua dạ thú rõ như ban ngày này
Thật ra lúc Khúc Tiểu Tây đặt bút viết đã có tâm lý không thể đăng hết ra được
Không ngờ dù chậm mất 3 ngày nhưng nội dung vẫn được đăng lên báo
Khúc Tiểu Tây mơ hồ cảm thấy có lẽ đây là lần cuối cùng cô đi lấy tiền nhuận bút cho bộ tiểu thuyết này
Cô nếu cứ vẫn luôn viết tiểu thuyết thì tiền nhuận bút này có thể sẽ không lấy được
Ai bảo đối với những chuyện lấy tiền trên sinh mạng, Khúc Tiểu Tây vô cùng nhạy bén
Khúc Tiểu Tây ra khỏi nhà lập tức đi vào một ngõ nhỏ không người, khoác chiếc áo ngoài lên, sau đó lại trùm đầu tóc, đeo thêm bím tóc giả bên ngoài khăn quàng cổ, nhìn vào có vẻ cải trang khá ổn
Khúc Tiểu Tây đi bộ qua hai con phố, ra khỏi Tô Giới Anh, cô không lên xe điện mà đi thêm một đoạn không xa lắm, ngăn một chiếc xe kéo lại rồi bước lên
Nghe Túc Bạch nói ngoài cửa có người nào đó do Lôi Tử sắp xếp, cũng không biết định làm gì
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Cũng may họ đến muộn, Khúc Tiểu Tây lại ra ngoài sớm nên không cần lo lắng
Giờ đi lấy tiền nhuận bút so với lần đầu tiên đã khác nhau
Dù sao văn phong hiện tại của cô cay độc hơn trước rất nhiều, chắc hẳn sẽ có không ít kẻ nhìn chằm chằm vào cô
Khúc Tiểu Tây biết nhưng vẫn muốn đi một lần, không hẳn vì lấy tiền, khoản tiền này có lấy được hay không cũng không quan trọng như vậy
Cô đi chủ yếu là muốn biết bên kia có ai nhìn chằm chằm hay không
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Nếu như có, tức là tiểu thuyết của cô đã vượt rào, sau này cô nên hoàn toàn 'biến mất', đồng thời ẩn núp thân phận càng sâu mới tốt
Nếu như không có ai, tức là giới hạn này vẫn ổn, có thể tiếp tục viết quá thêm một chút nữa
Đây chính là ý tưởng của Khúc Tiểu Tây
Khúc Tiểu Tây ngồi lên xe kéo, chẳng bao lâu xe đã tới nhà ga, cô xuống xe rồi trả tiền cho người kéo xe
Cũng khá may, xung quanh ga tàu hỏa có rất nhiều chỗ bán đồ ăn, người đến người đi ồn ào náo nhiệt, đông đúc vô cùng
Khúc Tiểu Tây lượn hai vòng ở xung quanh giả bộ bản thân là một bà thím đang muốn mua đồ ăn

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.