Editor: Bánh bao chay nhân thịt
Khúc Tiểu Tây, thật khổ quá đi
Từ khi bắt đầu dạy mấy đứa nhóc học lái xe, Khúc Tiểu Tây cảm thấy tính tình nhảy thẳng lên trời, khi viết văn cũng chịu ảnh hưởng không ít
Cô đem mẩu chuyện nhỏ cuối cùng trong bộ viết xuống, cũng chính bởi vì câu chuyện cuối cùng này mà cô muốn thêm vào một số mắt xích nhỏ
Một mẩu chuyện có độ dài tương đương với 2 mẩu chuyện trước đó
Chính vì nguyên nhân này mà thời gian giao bàn thảo muộn hơn so với bình thường kha khá
Mẩu chuyện cuối cùng này nói về chủ đề 'Mất tích'
Chỗ mà người mất tích phải đi không cần nói cũng biết
Thậm chí kể cả vị Lôi đội trưởng vốn có ra thế hiển hách cũng mất đi tính mạng
Người vẫn trình bày hoàn bộ câu chuyện theo phương thức kể lại, hay chính là 'vai chính' chịu tín ngưỡng từ Lôi đội trưởng mà tiếp tục tiến về phía trước, thay thế vị Lôi đội trưởng này trừ gian diệt bạo
Cô sửa sang lại mẩu chuyện cuối cùng rồi sao chép lại, tiếp đó viết một phong thư có ý uyển chuyển từ chối số tiền nhuận bút còn dư
Đồng thời đem bản thảo này giao toàn quyền xử lý cho xã báo, có thể xuất bản đăng lại trên báo khác hoặc chụp chiếu gì cũng được
Kể cả những khoản phí dụng liên quan cô cũng không cần nữa, cô chỉ hi vọng sẽ báo có thể trích từ những khoản phí đó quyên tặng cho những người chịu ảnh hưởng, giúp đỡ cho những người cần
Làm xong đâu đấy cô mới gửi toàn bộ thư từ ra ngoài
Giống như lúc gửi thư qua bưu điện, cô cũng không chọn gửi tại nhà
Có điều cô cũng không cố ý tránh Tô Giới Anh
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Chuyện lạy ông tôi ở bụi này, dĩ nhiên cô vẫn hiểu
Khúc Tiểu Tây gửi thư qua bưu điện, những chuyện còn lại cô mặc kệ, trái lại cô nghiêm túc dành toàn bộ sức lực trên việc dạy học cho mấy đứa nhỏ
Cô biết mùa đông không phải thời điểm tốt để học lái xe nhưng nhìn chung cũng không phải không học được
Nơi đây cũng không có tuyết lớn che kín mặt đường như ở phương Bắc cơ mà
Có lẽ do tính tình Khúc Tiểu Tây bạo phát nên tạo ra chút tác dụng
Mấy đứa nhỏ học tập tiến triển không quá chậm
Đừng nhìn mà nghĩ bọn chúng đều đã lớn, đa phần chỉ khoảng 10 tuổi, lớn nhất có Tiểu Đông lại có trí lực không bình thường
Người lớn thứ hai là Tiểu Bảo, cậu nhóc cùng tuổi với Tiểu Thạch Đầu, đều chỉ là mấy cậu thiếu niên choai choai với 13-14 tuổi
Những gia đình nào gia cảnh hơi tốt một chút thường sẽ không cho con em mới lớn bằng đó đi ra ngoài tìm việc kiếm tiền
Thành thử ra bọn nhỏ đều thuộc loại không rành thế sự
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Bọn nhóc có thể học nhanh như vậy, Khúc Tiểu Tây đã phải cảm tạ trời đất
Quả thực phải vô cùng cảm ơn mới đúng
Năm mới cứ thế mà đến, Khúc Tiểu Tây cũng nhanh đói tuổi 18 của mình
Đồng thời nhiệm vụ đạy học của cô cũng kết thúc
Rốt cuộc cũng kết thúc rồi
Khúc Tiểu Tây thấy mình phải cảm ơn trời đất thật nhiều, đừng nhìn thời gian cô dạy học không dài chứ tất cả tổng cộng cũng phải ba bốn tháng
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Khúc Tiểu Tây nghĩ nếu không dạy thì thôi, còn đã dạy thì cô phải cố gắng dạy hẳn hoi cho mấy đứa nhỏ
“Cốc cốc cốc.” Tiếng đập cửa vang lên, Khúc Tiểu Tây nếu vậy mở cửa, thời tiết gần đây không tốt nên cô không muốn ra ngoài mua đồ, toàn là mẹ Vương thuận tiện khi nào đến thì mua luôn
Chính bởi vậy mỗi ngày mẹ Vương đều sẽ đến muộn hơn một chút
“Mẹ Vương……”
Mở cửa ra, bên ngoài không phải mẹ Vương mà lại là Trương lão gia và Trương lão phu nhân
Hai người cõng hai bao tải than, nói: “Bọn tôi đoán than cục nhà cháu chắc đã dùng gần hết nên lại mang cho nhà cháu thêm một chút.”
Khúc Tiểu Tây gật đầu: “Vậy làm phiền hai người đặt vào phòng bếp giúp cháu đi.”
Hai người không để ý, vác bao tải than vào
Đây là ước hẹn trước đó mà hai bên đã nói rõ
Khúc Tiểu Tây phụ trách dạy dỗ Trương Tiểu Đệ nhà họ, xe và xăng do Túc Bạch cung cấp, nhà họ Trương phụ trách cung cấp 4 tháng than dùng trong mùa đông cho hai nhà
Hai bên xác định số lượng, cứ cách 10 ngày họ lại đưa than qua nhà Khúc Tiểu Tây một lần
Đương nhiên nếu so sánh với nhà Khúc Tiểu Tây bên này thì Túc Bạch không dùng bao nhiêu, dù sao bình thường anh cũng không ở nhà
Chẳng qua bọn cô không muốn dạy không công cho Trương Tiểu Đệ, những thứ càng dễ dàng lấy được ngược lại càng khiến người ta không quý trọng
Hơn nữa nhà họ Trương dù không giàu có nhưng so với nhiều gia đình vẫn khá hơn không ít
Bọn cô việc gì phải giả bộ làm người tốt
Như Lam tiểu thư đấy thôi, chị cũng hứa hẹn cung cấp cho hai nhà một năm tiền bữa sáng coi như công dạy học còn gì
Nhà Khúc Tiểu Tây có người nấu nướng thật đấy nhưng buổi sáng mẹ Vương không chịu trách nhiệm, đa phần Khúc Tiểu Tây phải phụ trách việc này
Còn Túc Bạch lại mặc kệ thời gian, sớm hay muộn dù thế nào cũng phải ăn bữa sáng mới được
Đối với bọn cô mà nói mấy thứ này rất có ích
Khúc Tiểu Tây: “Cảm ơn hai người.”
Tính toán qua lại, đưa thêm một lần thì giao dịch giữa hai bên sẽ kết thúc
Hai vợ chồng già Trương gia hình như cũng bởi vậy mà khá vui mừng, sôi nổi gật đầu nói: “Việc nên làm mà!”
Tuy mỗi lần đi mua than đều đau lòng tức ngực nhưng hai ông bà vẫn vô cùng vui mừng
Cháu đích tôn được đi học đã rất tốt rồi
Hai người không ở đây lâu, đưa xong đồ liền rồi đi