Editor: Bánh bao chay nhân thịt
Chủ biên hấp tấp vọt tới văn phòng kêu: “Lão Trần, lão Trần, ông lại đây!”
Trần Sĩ Ung lúc này đang cùng đồng sự thổi phồng “Tuệ nhãn”* của mình thì thấy chủ biên đột nhiên lao vào như một trận gió
*Tuệ nhãn: con mắt trí tuệ
Đây vốn là thuật ngữ Phật giáo chỉ một trong Ngũ nhãn, tức con mắt trí tuệ của Nhị Thừa
Nhìn chung từ này có nghĩa chỉ sự sáng suốt
Ông (Trần Sĩ Ung ) vội đứng dậy đáp lời: “Chủ biên, có việc gì sao?”
Chủ biên: “Ông tới đây một chuyến.”
Trần Sĩ Ung vội vàng đuổi theo
Chủ biên căn bản đợi không được đến văn phòng đã trực tiếp vừa đi vừa nói chuyện ngay hành lang: “Ông lập tức liên hệ vị tác giả kia
Phong cách như vậy khá hiếm
Kể cả bên ngoài có người ghen tị muốn bắt chước phong cách cũng không phải một sớm một chiều có thể làm được
Chúng ta nên sớm cùng vị tác giả này liên lạc để kéo gần quan hệ, tranh thủ có thể khiến người này đưa bản thảo ổn định, lâu dài.”
Ông ấy cảm thấy mình đi đường đều mang gió* rồi
*Đi đường mang gió: đi nhanh
Báo họ không có chỗ đứng cao nhất thì sao
Họ vẫn bán cháy báo đấy thôi!!!
“Ông tốt nhất tự mình đến chào hỏi một chút thì hơn.”
Chủ biên kích động lây nhiễm sang cả Trần Sĩ Ung, ông ấy lập tức nói: “Đúng, tôi đây liền viết thư cho người nọ, ước định thời gian gặp mặt nói chuyện.”
Lúc này hai người đã vào văn phòng, chủ biên đóng cửa cho kỹ
Ngay sau đó ông ấy ngó trái ngó phải thăm dò hướng bên ngoài, xác nhận không có người mới thậm thà thậm thụt nhỏ giọng nói: “Ông tốt nhất tìm cách mò được địa chỉ nhà, đừng để nhiều người biết
Tránh cho có kẻ thọc gậy bánh xe.”
Ông ấy còn nghiến răng nghiến lợi: “Luôn có mấy nhà như vậy, chính mình không tìm được tác giả lại chỉ thích ăn trắng mặc trơn chơi trò thọc gậy bánh xe.”
Trần Sĩ Ung ý vị sâu xa: “Chủ biên, tôi hiểu!”
Ông hùng dũng oai vệ, khí phách hiên ngang như đấu sĩ trở lại chỗ ngồi, hít một hơi thật sâu, đem trà trên bàn một ngụm uống sạch
Trần Sĩ Ung nghĩ, hành văn thành thục lão luyện như thế, tiết tấu cũng nắm chắc, người này có lẽ là một phụ nữ trung niên thành thục
Có lẽ…… Tuổi không nhỏ
Hoặc là… một người phụ nữ có chức nghiệp
Tính qua tính lại ông đều đều cảm thấy, người này tuổi chắc chắn không nhỏ
Tự thấy mình nghĩ ông, ông liền lấy tư thái cực kỳ khiêm tốn viết thư
Mà lúc này, người bị nhận định “Tuổi không nhỏ” - thiếu nữ Khúc Tiểu Tây còn đang bận lôi kéo anh trai và Tiểu Bắc
Ba người chạy về hướng chợ bán thức ăn
Tiểu Đông tay trái ôm hai cây củ cải, tay phải cầm theo một túi tôm nhỏ
Tiểu Bắc chẳng kém, hai tay mỗi tay một cái túi nhỏ, bên trong có muối với đường
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Trên mặt hai người đều mang theo ý cười xán lạn
Còn Khúc Tiểu Tây như tiểu nữ vương hùng dũng oai vệ, khí phách hiên ngang đi tuốt đàng trước
Ba người một đường đi vào quầy hàng bán thịt
Khúc Tiểu Tây dừng lại, thanh thúy hỏi: “Ông chủ, xương sườn bán thế nào?”
Đồ tể ăn mặc có chút dầu mỡ ở vạt áo, tay cầm dao phay đang chặt thịt cũng chẳng ngẩng đầu: “1 mao tiền 1 cân!”
Khúc Tiểu Tây: “Nửa phiến xương sườn, còn thêm 2 cây xương ống to ……” To…
Một chữ cuối cùng còn kéo dài cuối câu nói
Đồ tể ngẩng đầu lên
Khúc Tiểu Tây nhìn trước mặt người, nói lắp: “Sao… sao lại là anh thế!!!”
Khúc Tiểu Tây mở to mắt hết cỡ, không thể tưởng tượng được nhìn anh chàng trước mặt
Anh chàng này không phải ai khác, đúng thế, đúng là anh giai nhà hàng xóm đấy
Đúng vậy, lầu hai kia kìa
Anh giai mặc tây trang, đi giày da áo gió ý
Nếu đổi thành người khác chắc không đến mức khiếp sợ như vậy
Trái lại Khúc Tiểu Tây giờ thật khiếp sợ đến mắt hạnh tròn tròn mở to
Khuôn mặt nhỏ nhắn tràn ngập dán nhãn “Không thể tưởng tượng”
Cô nhìn anh chàng trước mặt hơn nửa ngày nói không nên lời
Cuối cùng vẫn là vị anh giai này chủ động mở miệng: “Còn muốn 2 cây xương ống lớn?”
Đầu Khúc Tiểu Tây máy móc gật gật
Anh chàng giơ tay chém xuống, lưu loát bắt đầu chặt xương sườn
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Anh chặt nhỏ xương sườn, nói: “Xương sườn 3 cân mỗi cân 1 mao, tính cô 3 cân đi
Xương ống này tổng cộng 1 mao, tổng 4 mao tiền.”
Khúc Tiểu Tây cảm thấy bản thân lúc này chẳng khác gì người máy, cô ngốc ngốc đưa một đồng bạc trên tay qua
Anh thổi thổi một chút rồi trả lại tiền lẻ, cất tiền đi
Sau lại cẩn thận đem xương sườn và xương ống dùng dây cỏ cột chắc, đưa qua
“Này.” Anh lắc lắc xương sườn và xương ống lớn trên tay ý bảo cô cầm
Khúc Tiểu Tây lúc này mới từ khiếp sợ phản ứng lại, cô duỗi tay tiếp nhận dây cỏ
Lại nghĩ nghĩ, bổ sung một câu: “Cảm ơn anh.”
Anh trai đồ tể không cho chút biểu tình dư thừa nào, ngược lại còn rất tự nhiên nói: “Hoan nghênh lần sau lại ghé thăm.”
Khúc Tiểu Tây cầm thịt, cảm thấy dưới chân hư không, cô cùng anh em trai rời khỏi sạp thịt
Trên đường về nhà, không chỉ Khúc Tiểu Tây tương đối yên lặng mà Tiểu Bắc và Tiểu Đông cũng như vậy
Hai nhóc đến giờ còn chưa phản ứng lại cơ, anh giai này sao biến hóa lớn thế nhỉ
“Em ơi, hay thật sự có người lớn lên giống nhau như đúc?” Tiểu Đông đơn thuần cảm thấy quần áo không giống nhau, khí chất không giống nhau thì nhất định không phải cùng một người
Tiểu Bắc bé nhưng tâm trí không bé
Nhóc con lại phồng lên khuôn mặt nhỏ nhắn sửa đúng cho anh: “Đó là cùng một người.”
Tiểu Đông: “Không phải một người đâu.”
Tiểu Bắc: “Là một người.”
Hai người có ý kiến khác nhau rất lớn, song song nhìn về phía Khúc Tiểu Tây
Khúc Tiểu Tây: “…… Là một người.”
Người nọ nhìn thấy cô, ánh mắt rõ ràng biết nhau mà
Cô nghĩ nghĩ, nói: “Hẳn là một người, chẳng qua chuyện này cùng không liên quan tới bọn mình
Tối nay bọn mình làm xương sườn hấp, được không?”
Tiểu Đông vội nói: “Được!”
Thành công dời lực chú ý đi rồi
Thành công dời lực chú ý của họ nhưng Khúc Tiểu Tây vẫn còn suy nghĩ tiếp
Người này vì sao biến hóa lớn vầy nhỉ
Tò mò quá đi
Thật là một người kỳ quái