Xuyên Thành Tiểu Tỷ Tỷ Vạn Năng Của Nam Phụ

Chương 422: Thái độ của người nhờ vả




Editor: Bánh bao chay nhân thịt
“Em thật ra không lo lắng không tìm được đồ, chỉ đang băn khoăn rằng nếu tìm được kho báu của nhà họ Bạch rồi, có người giúp em lấy ra thì phải mang về như thế nào, mang về rồi thì giấu ở đâu?” Khúc Tiểu Tây cực nghiêm túc: “Anh không biết chứ, có tiền đôi khi cũng rất vất vả.”
Túc Bạch nhìn Khúc Tiểu Tây, biểu cảm không có chút biến hóa nào
Nếu không phải biết trước mặt có một người sống sờ sờ thì có cô còn cho rằng anh là bức tượng điêu khắc
Cô duỗi tay chọc chọc vào bả vai Túc Bạch, Túc Bạch tự nhiên hắt hơi một cái
Khúc Tiểu Tây lúc này mới chú ý đến chiếc áo sơ mi mà anh mặc chẳng dày dặn gì
Cô nói: “Anh xem em nè, tối rồi mà còn lôi kéo anh đứng trong sân nói chuyện này để làm gì không biết
Mặc kệ chuyện gì thì ngày mai rồi nói tiếp, đi, về thôi.”
Thời tiết tháng tư, tháng năm mà một chút ấm áp cũng không có
Đêm khuya, lạnh lẽo đến mức ngón chân cũng tê dại
Khúc Tiểu Tây đẩy Túc Bạch cùng nhau về nhà, Túc Bạch đột nhiên quay đầu lại hỏi: “Khi nào sinh nhật em?”
Khúc Tiểu Tây: “A?”
Cô kinh ngạc nhìn Túc Bạch, Túc Bạch cũng không có chờ cô trả lờiđã hỏi: “Có phải mùa hè hay không?”
Khúc Tiểu Tây kinh ngạc nhìn anh, mãi sau mới lắp bắp: “Anh anh anh… sao anh biết?” Rất nhanh lại nói: “Anh chú ý khi bọn em mua bánh kem à?”
Đời trước cô là trẻ mồ côi, nào có biết ngày sinh nhật của mình bao nhiêu đâu
Còn sinh nhật của Khúc Tri Thiền là đầu tháng 6, không biết có phải trùng hợp hay không mà đúng ngày 1 tháng 6 - Tết thiếu nhi
Khúc Tiểu Tây bởi vì đời trước đã không được hưởng thụ biết bao nhiêu ngày sinh nhật nên từ khi tới đây cứ mỗi lần sinh nhật lại cố gắng tổ chức nghiêm túc, cẩn thận
Sinh nhật cô không chỉ muốn trải qua tốt mà còn phải có cảm giác nghi thức
Sinh nhật anh trai, em trai cô cũng như vậy
Túc Bạch: “Không phải, anh đoán.”
Khúc Tiểu Tây nhướng mày, không mấy tin tin lời Túc Bạch nói
Túc Bạch nói: “Tính cách của em thật ấm áp, giống như người sinh ra trong mùa hè vậy.”
Đôi mắt Khúc Tiểu Tây lập tức tròn xoe trừng lớn, cô nhìn Túc Bạch, nói lắp: “Anh anh anh… anh nói gì?”
Một lúc sau, cô chân thành cảm khái: “Túc Bạch, con người này, anh thật biết cách khen người khác” Cô cong khóe miệng, hớn hở nói: “Coi như anh có ánh mắt, em quyết định sẽ dệt thêm cho anh một chiếc áo lông làm phần thưởng.”
Túc Bạch: “???”
Tuy không biết sao đột nhiên cô lại thay đổi quyết định nhưng tự nhiên có người tặng quà, người kia còn là mình, Túc Bạch hứng khởi hẳn lên
Anh nói: “Anh về đây, nhớ áo lông của anh đấy.”
Khúc Tiểu Tây tay nhỏ vung lên, dũng cảm: “Tùy anh!” Cô lập lời thề son sắt: “Em sẽ không quỵt nợ!”
Rất lâu rất lâu sau này Túc Bạch mới nhớ đến câu nói đầy chí khí của Khúc Tiểu Tây ngày hôm nay, rồi lại nhìn chiếc khăn quàng cổ duy nhất đang quấn lấy của mình, anh chỉ có thể yên lặng hiểu rõ, phụ nữ ấy à, chỉ nên nghe một chút thôi, không cần tin quá
Cô đẩy Túc Bạch, nói: “Mau về đi.”
Đêm hôm khuya khoắt, còn rất lạnh nữa
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Xét thấy bọn cô nói chuyện còn chưa xong, ngày hôm sau, mới sáng sớm Khúc Tiểu Tây đã gõ cửa nhà Túc Bạch, Túc Bạch vẫn còn đang buồn ngủ, nói: “Em hình như còn rất có tinh thần.”
Đêm hôm khuya khoắt không ngủ được mà buổi sáng cũng vẫn còn có sức để qua nhà khác, thật là một người dư thừa sức lực
Khúc Tiểu Tây bưng chiếc đĩa lên ngang mặt: “Em qua đây mang bữa sáng cho anh này.”
Lam tiểu thư sẽ chuẩn bị bữa sáng coi như phí dạy dỗ Tiểu Thạch Đầu và Tiểu Nha “, bọn cô mỗi buổi sáng đều có sẵn đồ ăn
Túc Bạch gật đầu nhìn nhìn, khẳng định nói: “Đây không phải nhà Lam tiểu thư đưa xuống.”
Khúc Tiểu Tây: “Đúng vậy, là em làm đấy, em đã nói với chị ấy buổi sáng hôm nay không cần mang đồ ăn sáng cho nhà em
Nhờ người khác giúp thì phải có thái độ của người nhờ vả mới được.”
Túc Bạch mỉm cười: “Vào đi.” Anh lại nhìn thoáng qua đĩa: “Bằng này chắc không đủ ăn.”
Khúc Tiểu Tây: “Nhà em còn, em lấy thêm sau.”
Túc Bạch: “Vậy em ngồi đi.”
Anh lập tức đi vào rửa mặt
Khúc Tiểu Tây nghĩ thời gian rửa mặt của cánh đàn ông quả thực nhanh như gió lốc
Không biết anh có rửa sạch hay không nhỉ
Thôi, chuyện ấy không liên quan đến cô
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Hai người ngồi gần nhau, Khúc Tiểu Tây: “Nếm thử xem sao.”
Túc Bạch nhìn đồ ăn trên bàn, nói: “Em làm sandwich?”
Khúc Tiểu Tây: “Đúng đó.”
Trứng màu hoàng kim bọc lấy bánh mì cắt lát mềm mại, bên trong còn phối với đủ loại nhân gồm trứng gà chiên, chân giò hun khói cắt lát, rau xà lách và cà chua tươi ngon
Phần nhân đầy đặn, ăn bao no
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Túc Bạch cúi đầu nếm thử một miếng, đôi mắt lập tức phát sáng, anh giơ ngón tay cái lên, khen: “Ăn ngon.”
Khúc Tiểu Tây nhấp nhấp miệng, Túc Bạch chân thành: “Ăn siêu ngon.”
Khúc Tiểu Tây cười tủm tỉm, vui vẻ: “Vậy còn không nhìn xem tay nghề của ai, em cực kỳ giỏi đấy
Làm cái gì mà không tốt chứ?”

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.