Editor: Bánh bao chay nhân thịt
Cô nhìn Túc Bạch nói: “Kết hôn không đơn giản như vậy
Anh hiểu rõ em nhưng em còn chưa hiểu hết con người anh đâu
Chúng ta nên ở chung nhiều hơn mới được
Lại nói, anh hiểu hết về em nhưng em không phải chỉ có một mình
Em còn có anh em trai nữa, hai người họ đến giờ vẫn còn chưa biết chuyện gì đâu
em mà cứ tùy tiện đồng ý với anh lại thành ra không tốt
Dù chuyện gì đi chăng nữa bọn em cũng phải thương lượng với nhau, em đã đồng ý với anh phát triển mối quan hệ nam nữ do em rất thích anh
Tuy nhiên nếu đề cập đến chuyện kết hôn thì đây là chuyện vô cùng quan trọng
Bây giờ chắc chắn chưa thể đồng ý ngay được.”
Túc Bạch nghĩ đến Tiểu Bắc cảnh giác cùng Tiểu Đông nhìn đơn thuần lại vô cùng kiên định, nghĩ nghĩ mới nghiêm túc trả lời: “Anh đã hiểu, anh đây cũng sẽ cố gắng biểu hiện để mọi người đều tán thành anh
Cũng để em càng thêm hiểu biết về anh.”
Khúc Tiểu Tây: “Vâng.” Dừng một chút, cô nói: “Anh báo với người bên kia bắt đầu hành động đi.”
Bọn cô kể cả hành động cũng phải cho người ta thời gian “Ăn cơm”
Túc Bạch búng tay một cái, gật đầu
Đường phố lúc chạng vạng tràn ngập ánh mặt trời chiều tà chiếu rọi khắp nơi
Thời tiết ngày xuân lên trời còn chưa nhanh tối như vậy
Người bán hàng rong trên đường vẫn đang trong tình trạng rộn ràng nhốn nháo, số lượng người vẫn còn khá đông
Chỉ là tình hình như vậy ngay khi đám người Lão Nhị vô lại đến đã khác, mọi người nhanh chóng tản ra
Vốn dĩ còn muốn làm chút chuyện buôn bán nhỏ, giờ nhìn thấy đám người này đến, ai ai cũng vội vàng thu dọn đồ đạc rồi rời đi nhằm không cho bọn chúng chút cơ hội xuống tay nào
Kể cả bà lão tuổi không nhỏ cũng nhanh nhẹn đến khó tin
Lão Nhị vô lại hùng hùng hổ hổ đuổi theo vài bước nhưng do khoảng cách không gần nên chẳng bắt kịp được ai
Những người này giờ đã rất tinh, biết cách lợi dụng địa hình để phân tán các chỗ giúp chạy nhanh hơn
Lão Nhị vô lại nhổ một ngụm, mắng: “Bà già đáng chết.”
“Lão Nhị vô lại
Em thấy hôm nay chẳng có thu hoạch gì đâu, không bằng về sớm một chút
Về muộn, lão đại cũng chẳng giữ lại chút đồ gì cho chúng ta cả.”
Bọn chúng vốn có tình cảm anh em, mang danh có phúc cùng hưởng có họa cùng chịu nhưng bây giờ mỗi ngày trôi qua càng thêm khó khăn, bên kia lại chẳng có bất cứ tiến triển nào
Cuộc sống hiển nhiên không thể nào tốt được
Lão đại mà chẳng có bộ dạng của lão đại, phàm có chút đồ ăn gì đều chỉ hận không thể lập tức độc chiếm ăn hết
Thường xuyên qua lại với nhau, đám kẻ dưới bọn chúng vừa hiểu rõ lại vừa phải sống những ngày gian nan
Có mấy người thậm chí còn muốn bỏ về quê nhưng rồi lại sợ uy lực của lão đại nên không dám rời đi
Lão Nhị vô lại nghĩ tới đức hạnh kia của Lão Vương: “Đi, trở về.”
Đám bọn chúng chia thành ba nhóm nhỏ
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Một nhóm đi theo Lão Vương, một nhóm đi theo Lão Tam, số còn lại đi theo gã ta
Trong số bọn chúng tính ra đám người Lão Tam khốn khổ nhất
Tuy nhìn bề ngoài bọn chúng với Lão Tam bên kia không phân cao thấp nhưng ai bảo sau lưng gã ta còn thông đồng với Khúc thị
Những việc sau lưng của Lão Vương, gã ta cũng biết gần như đầy đủ
Dựa vào việc 'phục vụ' của mình, gã ta nhận được không ít chỗ tốt, dĩ nhiên cũng chẳng lỗ
Kể cả việc đám đàn em dưới tay mệt không chịu nổi, gã ta cũng chẳng quan tâm
Gã ta lẩm bẩm: “Bọn mày chỉ biết ăn, ăn ít một chút sẽ chết à?”
Gã ta quăng một cú đánh cho tên đứng bên cạnh rồi đi tuốt lên đằng trước
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Gã ta không thấy được mấy người đi theo sau lưng trao đổi ánh mắt cho nhau, trong đó tràn ngập sự ghét bỏ
Một tên gầy yếu đi cuối cùng còn nhỏ giọng nói thầm: “Mày cho rằng bọn tao giống mày có thể dựa vào đàn bà ăn cơm no chắc?”
Người đi bên cạnh tên kia ra ý bảo nói nhỏ giọng chút, đừng để Lão Nhị vô lại nghe thấy bằng không chẳng có quả ngọt mà ăn đâu
Đám người quyết định về nên không tiếp tục lề mề nữa
Chỉ mới bước vào cửa cổng, bọn chúng đã ngửi thấy một mùi hương vô cùng quyến rũ
Lão Nhị vô lại dùng sức hít hai cái, chửi bậy một câu: “Mẹ nó, là thịt heo!”
Gã ta vội vàng chạy về hướng hậu viện
Mấy tên côn đồ khác cũng nhanh chân chạy theo sau, làm côn đồ mà phải đến mức ăn không đủ no như bọn chúng mẹ nó cũng đủ mất mặt
Bọn chúng vội vàng chạy đến, từ xa đã thấy một tên đàn ông nhỏ gầy xa lạ đang làm việc
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Tên đó đang hầm một nồi thịt heo
Đám người còn lại của bọn chúng đều vây quanh cái nồi tạo thành một vòng tròn lớn ồn ào cười đùa
“Mày là ai?” Lão Nhị vô lại lập tức hỏi, rồi rất nhanh gã ta phản ứng lại, tiến tới trước mặt Lão Vương: “Đại ca, đây là……?”
Lão Vương đắc ý dào dạt: “Mấy thằng nhãi thối bọn mày đi ra ngoài chỉ được chút tiền phí người ta hiếu kính con con, bọn mày xem, tao vừa ra tay……”