Editor: Bánh bao chay nhân thịt
Thẩm Hoài còn có Tiểu Bảo bọn họ ở một năm trước đã rời Thượng Hải, đi Macao
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Đương nhiên Thẩm Hoài qua bên kia tự nhiên có lý của hắn
Tuy con người Thẩm Hoài trên phương diện quan hệ nam nữ không đáng tin nhưng xét ở một số chuyện lại làm vô cùng tốt
Bởi vì liên quan đến một số chính sách nên kinh tế bên này chưa thể phát triển mạnh hơn
Hắn ở bên kia lại có thể thành thạo lợi dụng kiến thức chuyên nghiệp của mình để mở rộng việc kinh doanh
Dù làm chuyện gì thì tiền vẫn luôn đóng vai trò quan trọng nhất
Đồng dạng, bên này trung chuyển vật tư nhiều nên cũng trở thành nhân tố vô cùng có lợi
Thế nên Thẩm Hoài đi
Chuyện này bọn cô đều biết
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Khúc Tiểu Tây và Túc Bạch đã sớm quyết định muốn tới Trùng Khánh cũng bởi vì cha con Thẩm Hoài đi Ma Cao
Bọn cô cứ mãi suy tính cuối cùng quyết định tới bên kia
Cũng không phải muốn đi đầu quân cho Thẩm Hoài mà bởi Khúc Tiểu Tây biết bên kia sẽ phát triển đến đâu nên cô muốn sống an ổn một chút
Nếu như bọn cô chuyển đến trùng Khánh sẽ không thiếu còn phải lăn lộn một phen
Thay vì thế không bằng trực tiếp dọn đến chỗ tương đối yên ổn
Một ngày cuối cùng này sắp chia ly nên mọi người đều có chút cô đơn
Dù sao vẫn luôn luyến tiếc
Dĩ nhiên cũng có ngoại lệ
Thằng nhóc miệng còn hôi sữa đại khái cảm nhận được mọi người muốn ra ngoài nên cứ luôn kêu gọi duỗi cánh tay nhỏ múa may, cười đến 'vô sỉ'
Gương mặt nho nhỏ tươi cười lại có thể hòa tan tâm tình mọi người, chút cô đơn vì thế cũng bay biến đi nhiều
Sáng sớm ngày thứ hai, vừa mới tảng sáng đã có một chiếc xe tải dừng trong viện, bọn cô nhanh nhẹn dọn đồ lên xe
Người trong khu nhà đều tụ tập lại đây
những khách trọ dù quan hệ tốt hay không tốt bây giờ đều mang theo chút buồn phiền
Ngay cả chị em Trương gia luôn chán ghét Khúc Tiểu Tây cũng lôi kéo cô nói: “Mọi người đi nơi khác cũng phải sống tốt đó.”
Phàm là ly biệt thì những chỗ xấu xa đều coi như không thấy, chỉ nhớ rõ chỗ tốt
Khúc Tiểu Tây: “Mọi người cũng vậy.”
Lam tiểu thư hốc mắt hồng hồng mắng nhẹ: “Ngày thường cũng không thấy mấy đứa thân thiết bao nhiêu, giờ còn nói như vậy làm chị đi theo cũng thấy buồn khổ.”
Chị cầm tay Khúc Tiểu Tây: “Sau khi tới nhớ gọi điện thoại trở về báo bình an.”
Khúc Tiểu Tây ôm lấy Lam tiểu thư, vỗ lưng chị, thấp giọng nói: “Nhiều năm như vậy, cảm ơn chị đã chăm sóc.”
Lam tiểu thư lắc đầu: “Chị có nơi nào chăm sóc em
Thật ra chị ……”
Nhịn không được lại khóc lên
Khúc Tiểu Tây cũng đỏ hốc mắt: “Khóc cái gì chứ
Về sau chắc chắn sẽ gặp nhau
Lại nói, kể cả bọn em dọn đi rồi cũng có thể liên hệ.”
Cô vỗ vỗ Lam tiểu thư, không biết nói nhỏ cái gì, sau khi nói xong bèn buông Lam tiểu thư ra, lại tiếp tục quay sang nói lời từ biệt với mọi người
Chờ ô tô từ từ ra khỏi sân viện, trong sân mới truyền ra tiếng khóc
Khúc Tiểu Tây cũng cố nén nước mắt
Đám đàn ông trong nhà vẫn còn chịu đựng được
Túc Bạch lập tức đưa Bánh trôi nhỏ trong ngực mình cho Khúc Tiểu Tây
Khúc Tiểu Tây bế con trai, cuối cùng tâm tình mới tốt hơn một chút
Bánh trôi nhỏ có đôi mắt to đen nháy lưu động giống hệt mẹ mình
Bé con ê a múa may cánh tay nhỏ, bày ra gương mặt nhỏ tươi cười đáng yêu làm nũng
Mặc dù bé con mới gần 4 tháng nhưng đã là một cậu bé đáng yêu hay cười
Bé cưng ê ê a a tiếp tục múa mày cánh tay nhỏ ôm lấy chăn mỏng
Cơ thể nhỏ xinh bắt đầu vặn vẹo, người không biết còn tưởng bé con đang muốn khiêu vũ để làm mẹ mình vui
Quả nhiên Khúc Tiểu Tây được cu cậu dỗ dành, cô ôm Bánh trôi nhỏ: “Bé đáng yêu của mẹ à, sao con lại nghịch ngợm như vậy thế?”
“A nha.”
Nhóc thối tiếp tục vặn vẹo
Túc Bạch rốt cuộc nhịn không được chọc thủng dịu dàng của Khúc Tiểu Tây, hỏi: “Có phải nhóc ị thúi thúi không?”
Khúc Tiểu Tây: “……”
Quả nhiên
Khúc Tiểu Tây: “Thật là, dừng xe, dừng xe, em đổi tã, ai em đi……”
Nhóc con như vậy lại không có một chút thẹn thùng, ngược lại còn dùng sức duỗi chân, gót chân nhỏ nhấn lung tung
Khúc Tiểu Tây: “Con thành thật chút cho mẹ.”
Nhóc con bị mẹ mắng cũng không khóc lóc mà còn cười khanh khách
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Khúc Tiểu Tây: “Ai nha, nhóc con nhà chúng ta thật đúng là bảo bối thích cười.”
Bánh trôi nhỏ hấp dẫn toàn bộ lực chú ý của Khúc Tiểu Tây, Túc Bạch nhìn thấy cô nở nụ cười cũng yên lòng
Đừng nói chứ, đồ trứng thối này ngoại trừ tranh đoạt Tiểu Tây với anh ra thì thỉnh thoảng cũng có chút tác dụng
Gót chân nhỏ của nhóc con liên tục nhún nhún, Khúc Tiểu Tây: “Trời ơi, con thành thật chút cho mẹ, tã này có sạch đâu
Con đừng làm dây lên người mẹ.”
Nhưng em bé bốn tháng biết gì đâu
Cái gì cũng không hiểu nha, đá chân nè, đáng yêu nè
Khúc Tiểu Tây: “Mau mau, Túc Bạch giúp em.”
Túc Bạch cười: “Được.”
Hai vợ chồng lập tức vì một nhóc con công việc lu bù lên
Khúc Tiểu Tây nhanh nhẹn, chẳng bao lâu nhóc con đã sạch sạch sẽ sẽ, kêu to gọi nhỏ càng hăng hái, Khúc Tiểu Tây: “Thật là một nhóc trứng thối.”
Bánh trôi nhỏ ôm cổ mẹ, miệng nhỏ xoạch xoạch dán lên mặt cô, nước miếng cọ đầy má
Khúc Tiểu Tây: “Quả nhiên một người chăm con quá mệt mỏi.”