Editor: Bánh bao chay nhân thịt
Khúc Tiểu Tây nhìn về phía ngoài cửa sổ, trên cao nhìn xuống còn có thể thấy đám người đang rộn ràng nhốn nháo lên thuyền, cô lắc đầu, nói: “Hiện tại có chút loạn, hai người đều về phòng đi, chờ thuyền chạy lại nói.”
Tiểu Đông: “Vậy được rồi.”
Tiểu Bắc cũng nghe lời nhưng rốt cuộc vẫn là thiếu niên, không bỏ được cháu ngoại trai đáng yêu
Khúc Tiểu Tây: “Được rồi, đừng nghịch, đi về trước.”
Tuy tàu chở khách mỗi tầng đều được quản lý nghiêm khắc như người ở tầng 1 không được lên tầng 2, người ở tầng 2 không được lên tầng 3, người ở tầng 3 không được lên tầng 4
Có quy định rõ ràng nhưng Khúc Tiểu Tây không dám mù quáng thả lỏng
Tiểu Đông và Tiểu Bắc vẫn luôn nghe lời Khúc Tiểu Tây, mặc kệ lúc nào cũng vậy, cả hai luôn lấy ý kiến của cô làm trọng
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
“Vậy được, bọn em đi về trước.”
Hai người buông nhóc con, ra về
Bánh trôi nhỏ hình như không nghĩ tới cậu mình chỉ mới ôm một chút, nâng lên cao một tẹo đã thả bé xuống
Khuôn mặt bụ bẫm toàn thịt có chút dại ra không tin được
Ngay sau đó bé con đã muốn khóc để đạt được mục đích - Bé còn được muốn nâng lên cao lúc nữa cơ
Khúc Tiểu Tây chọc nhóc con, giọng điệu nghiêm khắc: “Nghịch ngợm khóc lóc liền đánh mông nhỏ của con.”
Tuy bé con hoàn toàn không nghe hiểu mẹ đang nói gì nhưng trong cái đầu nho nhỏ đã hình thành ấn tượng, đây là giọng nói dịu dàng nhất cũng hung dữ nhất
Ở nhà, Khúc Tiểu Tây đảm nhiệm vai trò 'mẹ nghiêm'
Cả nhà đều luôn chiều thằng nhóc thối này, Khúc Tiểu Tây được coi như một tấm chắn duy nhất có thể ngăn cản bé con phát ra lực hấp dẫn
Cô vỗ con trai: “Chờ một lát thuyền chạy rồi.”
Cu cậu tủi thân chưa gì đã mếu máo tự gặm nắm tay nhỏ của mình cứ như đang ăn đồ ăn
Không bao lâu tự mình chơi vui bèn quên luôn hai cậu
Đúng vậy, bé con chính là kẻ vô tình thế đấy
Lúc Túc Bạch về nhìn thấy vợ con chỉ thấy trong lòng ấm áp
Bé con cảm nhận được hơi thở của cha vội vàng mở cánh tay nhỏ ra như muốn ôm
Túc Bạch vội bế bé lên, cùng Khúc Tiểu Tây sóng vai ngồi cạnh nhau
Khúc Tiểu Tây thuận thế dựa vào vai anh: “Đều tốt chứ?”
Túc Bạch: “Ừ.” Anh nói: “Mọi chuyện đều đã dàn xếp xong, không có chữ vấn đề gì cả
Ngoài ra anh còn lên nhà ăn trên thuyền nhìn thoáng qua, khá tốt đấy, chuyến đi này chúng ta sẽ không vất vả lắm đâu.”
Khúc Tiểu Tây bật cười: “Như vậy là tốt.”
Cô lo lắng nhất chính là ăn không ăn đồ quen
Cả một đường bôn ba vất vả mà đồ ăn còn không ăn được chỉ sợ sẽ càng khó chịu
Thế này là tốt rồi
Ở ngoài bỗng có tiếng vang lên, thân thuyền hơi run nhè nhẹ, Khúc Tiểu Tây nhìn về phía ngoài cửa sổ thấy việc kiểm soát lên thuyền đã kết thúc
Thuyền bắt đầu rời bến…
“Thuyền rời bến.”
Túc Bạch nhẹ nhàng vỗ tay Khúc Tiểu Tây, anh kéo người vào trong ngực, một nhà ba người dựa vào nhau nhìn về phía ngoài cửa sổ
Nhóc mập còn không biết đang nhìn gì bên ngoài chỉ chịu ảnh hưởng từ cha mẹ nên cũng nhòm nhòm xem, bộ dạng như một bé con hiểu chuyện
Tốc độ rời bến của thuyền không nhanh nhưng bằng mắt thường cũng có thể thấy được đang chậm rãi ra khỏi cảng
Theo thời gian dần trôi qua, bến tàu cùng với kiến trúc thành phố bắt đầu dần dần thu nhỏ
Khúc Tiểu Tây thấp giọng nỉ non: “Chúng ta phải rời khỏi nơi này rồi!”
Túc Bạch nhận thấy được chút cô đơn từ cô, cúi đầu chạm nhẹ mặt cô: “Chỉ cần chúng ta ở bên nhau, ở nơi nào cũng đều là quê nhà.”
Khúc Tiểu Tây nhẹ nhàng ừ một tiếng, cô nhìn ngoài cửa sổ, cảnh sắc gần như khó có thể nhìn thấy nữa, cô nhẹ giọng nói: “Gặp lại!”
Gặp lại, bạn bè nơi thành phố này
Gặp lại, thành phố xinh đẹp này
Bốn năm lại bốn năm
Có đôi khi thời gian trôi qua nhanh như bay vậy, nhanh đến mức không tưởng tượng nổi
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
12 năm trước, Khúc Tiểu Tây 'mới đến' mang theo anh trai, em trai nhỏ từ Phụng Thiên trốn thoát, ngồi tàu hỏa tới Thượng Hải
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Ở chỗ này, cô quen rất nhiều bạn tốt, còn tạo dựng được sự nghiệp của riêng mình, lại gặp được chồng mình - Túc Bạch
8 năm trước, Khúc Tiểu Tây cùng Túc Bạch tình đầu ý hợp, cùng về chung một nhà
Bọn cô ở tiệm cơm nổi tiếng nhất Thượng Hải - Tiệm cơm Lâm Giang cử hành hôn lễ dù không quá long trọng nhưng cũng xa hoa
Ngày đó cô cũng gặp được cha anh của Túc Bạch, dù họ không nói nhiều một câu nhưng cô biết mình đoán đúng
4 năm trước, bọn cô có thêm một tên nhóc luôn khóc gào đòi ăn - Bánh trôi nhỏ
Đồng thời bọn cô còn rời khỏi Thượng Hải, tới Macao
Sau mùa đông năm bọn cô rời đi ấy, Thượng Hải cũng không còn
Đảo mắt một cái, gần như chỉ trong nháy mắt 4 năm lại vội vàng qua đi
Vốn vẫn là một nhóc con 'vô sỉ' giờ đã đứa bé có thể chạy nhảy nghịch ngợm lại còn giỏi chuyện ăn nói
Tuy mới chỉ 4 tuổi, vẫn còn là một bé con chưa nhớ nhưng cu cậu nghịch ngợm không ai bằng
Như hiện tại, bé đang ghé vào cửa sổ nhìn cặp nam nữ nói chuyện trong phòng, mắt to đen nhánh lưu chuyển qua lại nhìn chằm chằm vào trong