Editor: Bánh bao chay nhân thịt
Khúc Tiểu Tây cầm thư đi lên lầu
Phong thư đến từ biên tập xã báo cô thường gửi bài kia
Đại ý chính là mấy bản thảo cô gửi đều cực kỳ thú vị
Xã báo cảm thấy có thể cùng cô trường kỳ hợp tác, cho nên chân thành mời cô gặp mặt một chút
Nếu có thể còn rất hy vọng có thể thu được bản thảo của cô lâu dài, nếu bản thảo dài kỳ, họ càng thích
Văn văn vẻ vẻ viết kín cả một phong thư luôn
Khúc Tiểu Tây xem một chút, trong lòng không khỏi cảm thán, không nghĩ tới xã báo so với cô còn sốt ruột hơn nhiều
Kỳ thật Khúc Tiểu Tây sớm đã có ý tưởng viết dài kỳ
Tuy nhiên cô không nóng lòng bắt đầu
Dù sao trong tay còn có tiền mà, vội gì
Thế nhưng nếu xã báo mời cô chân thành như vậy, Khúc Tiểu Tây cảm thấy có thể gặp một lần, chỉ hy vọng bên kia sau khi gặp sẽ không cảm thấy một thiếu nữ vị thành niên như cô tương đối không có tính phục chúng, rồi chặt đứt luôn ý nghĩ thu bài của cô là được
Cô nghĩ nghĩ, mở giấy bút ra
Tiểu Bắc thò người qua tò mò hỏi: “Chị ơi, chị lại muốn viết bài à?”
Khúc Tiểu Tây gật đầu, nói: “Đúng đó.”
Nghe nói cô muốn viết bài, hai bé trai đều trở về phòng để không quấy rầy nữa
Đây chính là một chuyện lớn rất quan trọng đó
Khúc Tiểu Tây nghiêm túc chọn câu dùng từ
Tuy chưa gặp biên tập xã báo nhưng Khúc Tiểu Tây cảm giác được họ rất thích phong cách viết bài của cô
Đó là còn chưa kể đến Khúc Tiểu Tây mười tám ban võ nghệ, mọi thứ đều am hiểu
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Nếu không phải hợp sở thích, người ta cũng chưa chắc được nhìn trúng
Muốn kiếm tiền hiển nhiên Khúc Tiểu Tây phải tiếp tục phong cách này
Khúc Tiểu Tây trầm tư suy nghĩ
Đúng lúc này dưới lầu truyền đến âm thanh ầm ĩ
Khúc Tiểu Tây tò mò ngó nghiêng hướng ngoài cửa sổ nhìn nhìn
Hóa ra không phải khu nhà họ mà chỗ gần đầu ngõ, nơi đó đang có mấy công nhân ăn mặc áo ba lỗ bôi trét gì đó lên tường
Chung quanh vây đầy người hóng hớt muốn xem có chuyện tốt gì
Khúc Tiểu Tây: “???”
Cô đứng ở cửa sổ nhìn ra xa, rất nhanh đã thấy một bộ poster siêu to dán ngay đầu hẻm
Bên này nhìn không quá rõ nhưng mơ hồ có thể thấy được hình như là poster điện ảnh
Mà người trên poster, chính là vị Lam tiểu thư vừa khoe khoang kia
Khúc Tiểu Tây: “!!!”
Vậy tức là để Lam tiểu thư tuyên truyền cho poster phim điện ảnh luôn hở
Khúc Tiểu Tây mỉm cười lắc lắc đầu, một lần nữa ngồi về chỗ
Xem ra, dù thế đạo hiện tại cũng không thực sự an ổn, lĩnh vực giải trí vẫn có thể phát triển tốt
Đột nhiên, cô tràn đầy linh cảm
Có lẽ…… cô có thể viết về một vị minh tinh điện ảnh thì sao
Loại nghề nghiệp như minh tinh điện ảnh bản thân đã mang độ nóng nhất định, chắc chắn sẽ thu hút không ít người muốn xem
Nếu như cần kiến thức chuyên môn, cô cũng có thể xuống lầu nhờ Lam tiểu thư cố vấn
Tưởng tượng như vậy, Khúc Tiểu Tây cảm thấy tầm mắt bỗng chốc rộng mở thông suốt
Cô lập tức bắt đầu sửa sang lại đại cương
Nam chính sẽ là một minh tinh điện ảnh, chẳng qua nếu chỉ mang danh minh tinh điện ảnh đơn thuần thì có vẻ chưa đủ hấp dẫn nhỉ
Cô còn phải vì thằng nhãi này sắp xếp thêm một thân phận vừa có thể đem đến sự hài hước của hài kịch vừa có ý nghĩa tạo xung đột mới được
Ví dụ như y là con nhà giàu
Một người có được vô số tài phú, con nhà giàu phú khả địch quốc lại không giống với đám bạn cùng lứa hoặc tích cực tiến tới tranh đoạt gia sản, kế thừa gia nghiệp; hoặc ăn chơi trác táng ương ngạnh, mỗi ngày ăn nhậu chơi bời
*Phú khả địch quốc: giàu tới mức địch được cả với một quốc gia
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Y phải là phú nhị đại có lý tưởng
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
*Phú nhị đại: đời thứ 2 con nhà giàu
Lý tưởng của y là trở thành một “Đại minh tinh” có thể lưu truyền thiên cổ trong giới
Nhưng y cảm thấy, thân phận cùng địa vị của mình không cho phép bản thân đạt được lý tưởng đó
Vì thế y ngàn dặm xa xôi, trốn nhà tới Bến Thượng Hải, giả trang thành người nghèo, tiến vào công ty điện ảnh, thành một minh tinh nho nhỏ không tiếng tăm
Kẻ có tiền giả người nghèo, chuyện như vậy ở hiện đại không hiếm, không đáng tạo ra lửa nóng thu hút người xem
Thế nhưng đặt ở thời đại này lại hoàn toàn khác
Khúc Tiểu Tây rất nhanh viết xong chương 1
Cô nghiên cứu tiểu thuyết tương tự đăng trên xã báo, không khác lắm khoảng 4-5000 chữ được rồi
Khúc Tiểu Tây đem mỗi một chương khống chế ở mức 5000 chữ
Chương 1 kết thúc, cô nhìn tiểu thuyết lộ ra ý cười
Ngay sau đó, cô liền bắt đầu viết hồi âm cho vị biên tập Trần Sĩ Ung kia
Khúc Tiểu Tây đáp ứng yêu cầu gặp mặt của vị biên tập này
Đồng thời cũng đem luôn bản thảo vừa viết để vào phong thư luôn