Editor: Bánh bao chay nhân thịt
Lúc trước ba người cùng nhau chạy trốn nên giấu cũng không giấy được
Lại nói khi đó cũng không muốn giấu làm gì
Lúc ấy trên người có cái gì không có cái gì đều dễ thấy
Mấy thứ này còn có thể tạo cảm giác an toàn cho họ
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Thời điểm cần nói Khúc Tiểu Tây sẽ nói
Thời điểm chưa cần thiết, cô cũng không lắm miệng làm họ phải lo lắng
Cô cười khanh khách nói: “Trước đó thì lo lắng bọn mình tiêu tiền thử đồ ăn ngon tốn kém
Giờ thấy vì viết bản thảo lại vui sướng
Kỳ thật đồ ăn cùng bản thảo cũng không liên quan đâu nhé
Kể cả không viết bản thảo thì sao bọn mình không được hưởng thụ, đúng hay không
Chỉ cần ăn ngon đã rất đáng giá rồi.”
Tiểu Bắc: “Ừ ừ ừ, chị nói đúng.”
Tiểu Đông: “Ừ ừ ừ, em nói đúng.”
Khúc Tiểu Tây không ngờ cơ hội đem trang sức đổi hết thành vàng thỏi tới nhanh như vậy
Hơn nữa, còn nhờ nhóc con Tiểu Bắc nhà bọn cô phát hiện
Đừng nhìn Tiểu Đông cùng Tiểu Bắc là hai anh em lại luôn đi cùng nhau, lời của Tiểu Đông không được như Tiểu Bắc
Tiểu Bắc thích nói chuyện hơn nhiều, lầu trên lầu dưới, các nhà đều quen nhóc
Thời gian Tiểu Đông ở nhà so ra nhiều hơn
Nhóc bánh bao Tiểu Bắc lại khác, bước chân ngắn nhỏ đi khắp lầu trên lầu dưới, cùng từng nhà đều có qua lại
Không nói người khác, nói bà Bàng cách vách – vị có lòng hiếu kỳ cực lớn kia, vị có thể cả ngày theo dõi, nghe trộm người khác
Tiểu Bắc vẫn có thể qua lại tốt
Có thể thấy được công lực “thâm hậu” của nhóc
Lảm nhảm với người khác chuyện linh tinh thì được
Chuyện nhà mình nhóc quyết không để lộ một câu
Khúc Tiểu Tây quan sát vài lần phát hiện Tiểu Bắc xác thật không nói chuyện nhà mình, có thể thấy được là đứa bé lanh lợi
Kỳ thực Khúc Tiểu Tây không nghĩ lại, Tiểu Bắc không nói, không phải nhóc cơ linh có tâm kế, mà đơn giản muốn phải trở về cuộc sống luôn cẩn thận từng tí trước đây
Bọn cô một đường chạy trốn, Khúc Tiểu Tây dọc theo đường đi đều giảng cho hai người mỗi một sự kiện, mỗi một chuyện nhỏ đều có tác dụng riêng
Nghe nhiều, nỗ lực nhiều như vậy, bọn cô mới thoát ra được
Tính toán nhiều như vậy, bọn cô mới có thể thuận lợi chạy trốn
Giờ cuộc sống của bọn cô so với khi ở Bạch gia tốt hơn rất nhiều rất nhiều
Bọn cô không bao giờ muốn trải qua cuộc sống như vậy một lần nữa
Cho nên kể cả trẻ nhỏ cũng hiểu sâu trong tâm khảm cái gì nên nói, cái gì không nên nói, không thể nói thêm cái gì
Vì nguyên nhân này mà nhóc lảm nhảm tuy như người nhớn hóng chuyện khắp nơi cũng không ảnh hưởng gì
Không chỉ không có hại mà còn biết thật nhiều trong khu nhà ở nữa
Dù sao chẳng ai phòng bị một nhóc bánh bao mới 6 tuổi cả
Lại còn là nhóc lảm nhảm thoạt nhìn hoạt bát đáng yêu lại đơn thuần
Chính nhờ vậy Tiểu Bắc hóng được không ít bí mật từ người khác
Chạng vạng nhóc đi ra ngoài tản bộ, lúc trở về thần thần bí bí cùng Khúc Tiểu Tây nói: “Chị ơi, trang sức nhà ta bán được chưa?” Cậu nhớ rõ chị nói muốn đem trang sức của bà ngoại sói bán hết đi đổi thành tiền
Khúc Tiểu Tây nghe cậu hỏi, không gạt: “Bán một ít, còn phần lớn đều chưa bán được
Như thế nào?”
Nếu Tiểu Bắc không hỏi, cô tự nhiên không nói nhưng nhóc đã hỏi thì Khúc Tiểu Tây dĩ nhiên cũng trả lời
Đây không phải đồ riêng mà của chung ba người bọn cô
Tiểu Bắc lại chui vào ngực Khúc Tiểu Tây cọ cọ, nhỏ giọng nói: “Chị ơi, em nghe lén thấy bà Bàng cùng mẹ Hứa thì thầm với nhau
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Họ nói nhà Vương tiên sinh, Vương phu nhân lầu hai phùng má giả làm người mập, rõ ràng không có tiền còn muốn thể diện
Thật ra đều trộm bán của hồi môn của dì Vương.”
*Phùng má giả làm người mập: Nghèo còn giả vờ giàu có, nghĩa bóng là sĩ diện
Khúc Tiểu Tây nhướng mày
Miệng nhỏ của Tiểu Bắc không ngừng: “Bọn họ nhắc tới một cửa hàng tráng lệ, nói dì Vương đi chỗ kia bán.”
Nhóc lại nói: “Bọn họ còn nói, dì Vương dù ngốc không tự biết nhưng cũng coi như có chút đầu óc, biết đổi thành vàng thỏi.”
Khúc Tiểu Tây: “Cửa hàng tráng lệ?”
Chỗ này Khúc Tiểu Tây mơ hồ ở nơi nào đó nghe qua thì phải
Thế nhưng cảm giác quen thuộc chỉ chợt lóe rồi biến mất, rất nhanh không nhớ ra nổi nữa
Cô nhẹ giọng: “Vậy em còn nghe được cái khác không?”
Tiểu Bắc nghiêm túc nghĩ nghĩ, nói: “Có, còn có, bọn họ nói Vương tiên sinh, người kia thích phùng má giả làm người mập như vậy lại là tay tiêu tiền ác
Tiền tiêu xong hắn ta chắc chắn còn muốn đi bán đồ nữa, có đổi thành vàng thỏi cũng vô dụng.”
Nói tới đây, Tiểu Bắc lập tức chống nạnh, nâng cao giọng học bà Bàng: “Cái đồ hám lợi kia không nhìn xem bản thân có giá trị con người gì chứ
Còn mua thuốc lá nhập khẩu nữa
Nói cái gì mà hàng trong nước sản xuất không thể tốt như vậy
Tôi nhổ vào!”
Lại tiếp tục học giọng mẹ Hứa tiếp tục nói: “Thật sự thối um lên rồi, tiền tiêu còn không phải rất nhanh à
Tôi xem chỉ mười ngày nửa tháng bọn họ lại phải bán đồ
Cũng không biết bọn họ còn bao nhiêu có thể bán
Ai dà!”
Tiểu Bắc hỏi: “Chị ơi, em nói mấy cái đó có ích không
Bọn mình có cần đi hỏi dì Vương xem bán thế nào không?”
Khúc Tiểu Tây như có như không bật cười, xoa nhẹ đầu em trai, nói: “Đứa ngốc, chúng ta sao có thể đi hỏi bọn họ
Ai tin được ai chứ
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Nhà chúng ta yếu như vậy, chị phải thật cẩn thận.”
Tiểu Bắc vừa nghe lập tức cẩn thận hơn, nghiêm túc gật đầu: “Ừ
Vậy không tìm bọn họ hỏi.”
Khúc Tiểu Tây: “Chẳng qua thông tin này rất hữu dụng.”