Editor: Bánh bao chay nhân thịt
Giờ đây Khúc Tiểu Tây thật cảm ơn mấy năm kinh nghiệm làm việc trước kia của mình
Mặc kệ phóng viên hay paparazzi đều đem đến cho cô những kinh nghiệm rất tốt, rất có ích
Giờ chính là lúc những kinh nghiệm đó phát huy tác dụng
Sáng sớm, cô đã ngồi trước gương bắt đầu “Trang điểm”, Tiểu Đông cùng Tiểu Bắc đều nghiêng đầu ngồi một bên nhìn cô
Khúc Tiểu Tây tối hôm qua trước khi ngủ đã thắt bím tóc nhỏ, giờ thả hết ra, tóc lập tức bông xù lên
Cô nhìn mái “Tóc quăn” lộn xộn phồng lên khiến đầu như lớn hơn vài vòng, cực kỳ khác lạ
Khúc Tiểu Tây soi gương, cảm giác bản thân tương đối giống Kim Mao Sư Vương
*Tạ Tốn (謝遜), hiệu Kim Mao Sư Vương (金毛狮王), là một nhân vật trong tiểu thuyết "Ỷ Thiên Đồ Long ký" của nhà văn Kim Dung
Tiểu Đông nhỏ giọng: “Như vậy nhìn khó coi.” Thẩm mỹ cần có, cậu vẫn có đấy nhé
Khúc Tiểu Tây cười: “Phải như vậy mới được.”
Cô tiếp tục lấy từ trong ngăn kéo ra mấy thứ đồ trang điểm khác
Đây là đồ mấy ngày hôm trước cô đi mua, ước chừng tiêu mất 3 đồng bạc cơ, thật đau lòng xót ruột quá
Thế nhưng nếu muốn cải trang thì tiêu tiền là chuyện tất yếu
Khúc Tiểu Tây bắt đầu hoá trang cho mình
Cô không không phải nữ chính trong tiểu thuyết, có đôi tay đẹp biến cát thành vàng
Mặc dù có sáu bảy phần tư sắc cũng có thể hoá trang đẹp mỹ diễm lấn át tất cả
Khúc Tiểu Tây hoàn toàn không có ý định như vậy, cô không giỏi trang điểm như người ta
Nhưng nếu muốn trang điểm cho xấu đi để che giấu lại không đến nỗi nào
Nhờ mấy năm làm việc tích lũy kinh nghiệm cô mới làm được như vậy
Từng có lần cô truy đuổi xí nghiệp đen lấy tin, bị công nhân chỗ đó đuổi theo 3 con phố, chặn trước khách sạn
Nếu không nhờ kỹ xảo hơi khá khẩm giả dạng thành thai phụ tiều tụy thì sao cô có thể quang minh chính đại đi ra ngoài
Có khi còn sớm bị người ta đánh gãy chân rồi cũng nên
Khúc Tiểu Tây còn tuổi nhỏ cứ thế có được kỹ thuật như vậy đấy
Cô nhanh nhẹn dùng phấm mắt nâu tạo khối chỗ hai má
Vốn khuôn mặt còn chút trẻ con hơi mập mạp lại trắng nõn mượt mà đã biến thành gầy ốm khắc nghiệt
Cô tiếp tục xé một chút băng dán, cắt thành hình dạng nho nhỏ, tinh tế dính lên trên mí mắt
Đôi mắt đang to đã trở thành sụp mí
Không dừng lại, cô lại vẽ môi lớn hơn một vòng, tô son rồi lau đi
Tốt rồi, miệng cũng lớn hơn
Cô tiếp tục động tác, từ từ Khúc Tiểu Tây dần thay đổi giống như một người hoàn toàn khác
Tiểu Đông: “!!!”
Tiểu Bắc: “!!!”
Hai người đều không thể tưởng tượng nhìn Khúc Tiểu Tây trước mặt, ngây ngốc há hốc mồm
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Khúc Tiểu Tây quay đầu lại hỏi: “Nếu hai người không thấy em hoá trang thì liệu trên đường có thể nhận không?”
Hai nhóc Tiểu Đông cùng Tiểu Bắc ý nghĩ giống nhau, lắc đầu, rất quyết đoán: “Không nhận ra.”
Thật sự, không nhận ra được đâu
Khúc Tiểu Tây vừa lòng gật đầu
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Cô lại bắt đầu thoa trét tiếp lên mặt
Lúc này chẳng có phấn mắt, kẻ mi gì cả nên toàn bộ quá trình cô chỉ có thể dùng bút chì đen thay thế
Tuy phiền toái một ít, tốn thời gian hơn chút nhưng cũng không ảnh hưởng hiệu quả thị giác
Khúc Tiểu Tây sửa sang xong, lại gãi gãi tóc, ngay sau đó trở lại phòng mặc quần áo Tiểu Đông
Quần áo không phải làm mới sau này mà là đồ họ mặc khi chạy trốn
Cô thấy mặc bộ đồ kia của Tiểu Đông không thể nào thích hợp hơn nữa
Nếu giờ quần áo này Tiểu Đông mặc thì đã ngắn đi rất nhiều, ống quần còn thiếu một đoạn
Tuy nhỏ một chút nhưng lại thích hợp để Khúc Tiểu Tây mặc
Khúc Tiểu Tây thay vào, lại hơi xắn ống quần lên một chút, phiền muộn cảm khái: “Rõ ràng là song sinh, sao em lại lùn hơn anh nhiều thế nhỉ?”
Người ta mặc quần ngắn, cô mặc lại còn hơi dài một xíu
Thật khiến người ta buồn bực
Khúc Tiểu Tây rất nhanh đã biến thân xong
Cô cầm theo tay nải nhỏ ra cửa, tay nải nhỏ này là đồ Bạch lão phu nhân bán chưa hết
Nếu muốn đổi, đã mạo hiểm thì không bằng toàn bộ cầm hết
Khúc Tiểu Tây cầm một viên kẹo ngậm trong miệng, lảm nhảm: “Em đi đây.”
Hai người có chút khẩn trương nhìn về phía Khúc Tiểu Tây
Tiểu Đông vội kéo vạt áo Khúc Tiểu Tây lại, lo lắng: “Em ơi.” Chính cậu cũng không biết mình muốn nói gì, dù sao cứ cảm thấy thật khẩn trương, thật lo lắng
Khúc Tiểu Tây nhỏ giọng trấn an: “Em sẽ không có việc gì.”
Cô mỉm cười: “Bọn mình từ Bạch gia Phụng Thiên gian nan như vậy còn chạy ra được
Giờ chẳng qua đi bán đồ thôi, họ kể cả có ý định gì cũng sẽ không ban ngày ban mặt cướp đồ đâu
Chỉ cần em cẩn thận sẽ không có vấn đề
Hai người cứ yên tâm
Thật ra phải là em không yên tâm hai người mới đúng
Cả hai tuổi còn nhỏ
Em rất lo lắng
Nếu đưa hai người ra ngoài, cả hai khẩn trương sẽ bị người ta nhìn ra manh mối.”
Ai nghĩ rằng giờ có tiền cũng phải cẩn thận như vậy
Khúc Tiểu Tây: “Hai người biết em rất lợi hại ra
Còn hai người nha……”
Khúc Tiểu Tây cố ý nói phép khích tướng, quả nhiên, Tiểu Đông cùng Tiểu Bắc lập tức mở miệng: “Bọn anh/em đều sẽ giữ kín không bị người nhìn ra đâu.”
Khúc Tiểu Tây nhướng mày: “Được…… sao?”
“Đương nhiên!”
Khúc Tiểu Tây bật cười, nói: “Vậy hai người ở nhà chờ em nha, hôm nay cũng đừng chạy loạn.”
Cô nhìn giờ, nói: “Em cũng không biết bao lâu mới có thể trở về
Nếu em về trễ, giữa trưa hai người chắp vá ăn một chút
Hôm nay đừng đi ra ngoài chơi, miễn cho thất thần bị người nhìn ra manh mối.”
Tiểu Đông cẩn thận: “Được.” Cậu giữ chặt em trai, nghiêm túc: “Anh sẽ trông em ấy.”
Tiểu Bắc: “Em cũng sẽ ngoan!”
Khúc Tiểu Tây gật đầu, nhiều chuyện tối hôm qua cô đã cùng hai anh em nói rồi
Giờ cũng không cần nói lại nữa