Editor: Bánh bao chay nhân thịt
Tuy các xã báo phần lớn đều có bản thảo riêng nhưng phong cách mỗi nhà không giống nhau
Một số chuyên tin tức ngoài lề, phương hướng đưa tin dĩ nhiên đã được Đỗ tiên sinh cùng Đào tiểu thư thương lượng trước
Số khác nhiều ít đều có phong cách riêng
Như Báo điện ảnh nhân dân nhà họ vốn đi theo hướng đánh giá khách quan
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Cho nên lần này cũng sẽ có tin báo nhà họ đưa, nhưng bình luận phim, họ từ bỏ
Có thể nói, các xã báo, mười thì có tám chín nhà đều từ bỏ
Mặc dù miễn cưỡng viết, chỉ sợ cũng chỉ khen nội dung phim
Cái khác…… muốn khen cũng khó
Bọn họ đều có thể đoán được, nếu dám nói kỹ thuật diễn của Đào tiểu thư tốt chắc chắn sẽ bị người xem trực tiếp phun vào mặt
Tuy kiếm tiền quan trọng nhưng danh tiếng hỏng rồi thì doanh số bán báo chắc chắn sẽ không dậy nổi
Cho nên, Lê quản lý tự dâng đến cửa dĩ nhiên xã báo cũng nguyện ý chiêu đãi
Như Trương chủ biên, lần này thấy Lê quản lý đã tươi cười đầy mặt, trực tiếp tự mình đón tiếp: “Bạn già của tôi ơi
Ông đến thật sự quá tốt rồi.”
Lê quản lý: “Ông, người này sao lại đột nhiên đối với tôi khách khí thế
Làm tim tôi đập nhanh quá nè.”
Trương chủ biên lập tức lui về phía sau một bước, cảnh giác nhìn về phía Lê quản lý, không thể không cẩn thận được
Ông lập tức: “Chúng ta nói chuyện đứng đắn đấy!”
Lê quản lý lúc này cũng không dây dưa dây cà gì với ông ta nữa mà đi đúng trọng tâm luôn: “Đúng đúng, nói chuyện chính sự, bản thảo đây, tôi còn chưa xem đâu!”
Trương chủ biên: “…… Bản thảo ông còn chưa xem đã dám đưa sang đây?”
Lê quản lý: “Tôi đây không phải tin tưởng cô nhóc sao?” Lê quản lý nhanh nhẹn mở bản thảo ra, nói: “Muốn xem cùng nhau không?”
Trương biên tập nhìn nhìn cố giữ khoảng cách với gã, hơi hơi do dự
Lê quản lý nhìn lướt qua, Khúc Tiểu Tây thời gian dùng không dài nhưng bản thảo chẳng ngắn
Thậm chí còn cảm thấy có chút dài
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Dài thì dài đấy, vậy mà không khiến người ta có cảm giác thao thao bất tuyệt, tràn lan không trọng tâm
“Hay!” Lê quản lý xem một lượt, bản thân nhịn không được vỗ tay trầm trồ khen ngợi
Trương chủ biên: “!!!” Ông vội ngó sang: “Cùng nhau xem.”
“…… Bộ phim này nếu thay bằng một nữ chính có kỹ thuật diễn tinh vi thì giá trị trong lòng tôi có thể đạt đến 100 điểm
Nhưng hiện tại, tôi chỉ có thể nói, nó chỉ trị giá 80 điểm mà thôi
Đây là đánh giá của tôi với bộ phim
Tuy nhiên trong lòng tôi hiểu rõ, nếu không phải bận tâm phẩm bị, giám định và năng lực thưởng thức thì chắc sẽ khác
Lén nói thầm, tôi không nghĩ như vậy đâu
Nếu có thể lén chấm điểm trong lòng, tôi đồng ý cho 99 điểm
99 điểm này, tôi nguyện ý cho hết nữ chính diễn vai Tiểu Uyển
Mặc dù diễn kém nhất tôi cũng tình nguyện để cô ấy diễn vai chính
Kể cả kỹ thuật diễn trúc trắc, chẳng lấy được một điểm tốt, tôi vẫn tình nguyện
Một đại mỹ nhân người người theo đuổi đúng với nội dung phim, nếu đổi sang người khác, liệu có thể phục chúng không
Kể cả kỹ thuật diễn không tốt thì chỉ cần cô ấy đứng đó, tôi nghĩ cũng đủ để thể hiện một đại mỹ nhân băng sương Tiểu Uyển mà người người mơ ước….”
Lê quản lý: “Ai ui, ông đừng đọc ra tiếng chứ!”
Trương chủ biên vừa đọc vừa gật đầu, tự đáy lòng cảm khái: “Người này thật có chút tài năng.”
Người nọ chỉ sử dụng văn nói đơn giản lại thông tục dễ hiểu, căn bản không dùng quá nhiều từ miêu tả tối nghĩa
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Thế mà đã đủ để nói lên tất cả
“Đây là cao thủ chị Lam giới thiệu cho ông?” Trương chủ biên giờ cảm thấy bản thân thật mệt mỏi
Ông lúc ấy nên cùng Lê mập đoạt người mới đúng
Cao thủ như vậy nên thuộc về xã báo bọn ông mới đúng
“Biết vậy tôi đã chẳng nói với ông!”
Lê quản lý: “Ông cũng đừng ở đó nói được nói không, còn không chạy sang xưởng in ấn đi
Ngày mai còn chờ lên báo đấy!”
Trương chủ biên: “Tôi đi giục người ta.”
Xem bộ dáng vô cùng đau đớn của ông ta kìa, há há, Lê quản lý càng đắc ý, gã khoe ra nói: “Tôi nói thật với ông, đây mới là bước đầu tiên thôi
Ông tin cô nhóc còn có hậu chiêu không?”
Trương chủ biên: “Cái này ông cũng biết?”
Lê mập nghiêm túc hẳn lên: “Một người có trình độ hay không tiếp xúc sẽ biết ngay!”
Trương chủ biên liếc mắt quét trên dưới Lê mập một vòng, xuy một tiếng, nói: “Vua nịnh nọt.”
Nói thật, người nịnh nọt Trương chủ biên thấy không ít nhưng có thể làm giống Lê mập như vậy, khiến người ta da gà da vịt nổi hết cả lên lại không có
Ít nhất mọi người còn muốn giữ lại chút thể diện
Vị này thì lại chẳng cần giữ lại gì cả
“Ông nói ông xem, sao lại không biết xấu hổ thế?” Trương chủ biên cảm khái một câu
Lê mập ý vị sâu xa nhìn ông nói: “Có cái gì phải xấu hổ
Muốn nịnh nọt đó, thì sao
Người ta biết được nịnh nọt tức là có việc cần
Nếu cô nhóc nguyện ý hỗ trợ, bảo tôi kêu bà nội cũng được
Vậy có là gì
Vốn dĩ chính tôi có việc cần người ta kia mà!”
Trương chủ biên: “……”
Đêm hôm khuya khoắt, hai anh già không về nhà mà lại ở văn phòng thảo luận chuyện nịnh nọt này