Ăn cơm xong, Lục Hạ cũng không dọn bàn ăn mà cầm chậu đi ra ngoài rửa mặt, rồi về phòng nằm xuống ngủ luôn
Lục Xuân và Lục Thu vào phòng, nàng cũng không "tỉnh"
Lúc này Lục Hạ đương nhiên không ngủ, bây giờ là tháng 6, mùa hè, mới hơn bảy giờ, trời còn chưa tối
Nàng chỉ là không muốn đối diện với bọn họ
Mà người nhà chắc cũng muốn nàng nhận rõ thời gian thực tế, nên cũng kệ
Đúng vậy, nàng biết người nhà từ đầu đến cuối đều cảm thấy nàng thế nào cũng sẽ bình tĩnh tiếp thu, vì trong lòng bọn họ nàng từ nhỏ là đứa trẻ hiểu chuyện, không có tính khí, nên dù đối xử với nàng thế nào, nàng cũng không giận
Trước kia Lục Xuân là chị cả có quần áo mới, em trai là con trai cũng có quần áo mới
Nên từ khi sinh ra Lục Hạ vẫn mặc quần áo Lục Xuân mặc qua
Còn đến lượt Lục Thu, quần áo Lục Hạ mặc đã rách không thể mặc được nữa, mới phải mua đồ mới
Vậy nên trong nhà chỉ có Lục Hạ là không có quần áo mới
Lúc nhỏ nàng cũng thấy bất mãn, nhưng sự bất công và thờ ơ lâu dài của cha mẹ đã khiến nàng quen
Nên nàng lười nghĩ, lười oán giận, vì thế trở thành đứa con ngoan trong miệng cha mẹ
Nàng tưởng cha mẹ dù thế nào cũng yêu nàng nên nàng nguyện ý chịu thiệt, cũng nguyện ý vì cái nhà này trả giá, chỉ là bây giờ nghĩ lại thấy thật nực cười
Bọn họ coi sự nhẫn nhịn của nàng là điều hiển nhiên, tùy ý chà đạp nàng, nên từ sau khi nguyên chủ rời đi, nàng sẽ không coi bọn họ là người thân nữa
Dù sao nàng ở cái nhà này cũng không lâu, nhịn vài ngày rồi sau đó sẽ thành người xa lạ
Buổi tối Lục Xuân và Lục Thu vào phòng cũng không nói gì
Lục Xuân có chút chột dạ, nàng biết lần này là do mình khóc xin xỏ, mẹ mới đồng ý giúp nàng lấy lại công việc của Lục Hạ
Vì vậy mà lại riêng cho Lục Hạ báo danh đi xuống nông thôn
Nên lúc này có chút cảm giác phức tạp, không biết phải đối mặt với Lục Hạ thế nào
Nhưng trong lòng lại thấy nhẹ nhõm vì mình không cần đi xuống nông thôn, lại nghĩ sắp có một công việc văn phòng thì thấy hơi vui
Còn Lục Thu tuổi còn nhỏ, năm nay mới 13, nàng biết chuyện xảy ra trong nhà và biết Nhị tỷ hiền lành lại bị bắt nạt
Trong lòng âm thầm nghĩ sau này mình nhất định không thể như Nhị tỷ, có cái gì đều phải giấu kỹ, nếu không sẽ bị cướp mất
Lục Hạ chẳng quan tâm hai người kia nghĩ gì, nàng nằm xuống giả bộ ngủ rồi vào không gian, xem đống lương thực
Trong lòng may là trước đó nàng vì tiết kiệm tiền nên đã mua túi chứa lương thực của lão Ma, nếu dùng túi dệt thì chắc chắn thời đại này không thể mang ra ngoài được
Nhìn lại ruộng trồng không ít rau dưa, nàng hái những quả đã chín xuống
Để ở một bên, tính vài ngày nữa sẽ hái hết rau dưa rồi trồng lương thực
Chủ yếu là rau dưa nhiều vậy cũng ăn không hết, trồng cũng không có lời, hôm nay nàng hỏi thử thì thấy rau dưa có hai ba hào một cân, đây là ở chợ đen, nếu ở cung tiêu xã thì còn rẻ hơn, nghĩ đi nghĩ lại vẫn là thôi vậy
Sau này sẽ trồng nhiều lương thực hơn, chờ đến lúc ở nông thôn sẽ trồng thêm chút trái cây nữa cũng tốt, dù sao trái cây cũng đắt
Lại nghĩ chuyện ngày mai nên làm
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Trong lòng nghĩ cũng sắp xong, nàng mới từ không gian đi ra
Cơ thể của nguyên chủ yếu quá, hôm nay đi một ngày hơi mệt, nên Lục Hạ vừa ra đã ngủ ngay
Khi tỉnh lại thì người nhà đã dậy hết rồi, Lục Hạ không muốn đối diện với bọn họ, cũng sợ lộ, nên vẫn không ra ngoài
Một lát sau, mọi người trong nhà đi hết nàng mới thức dậy
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Sau khi ra ngoài quả nhiên thấy trên bàn vẫn còn cơm để dành cho nàng, ăn xong cơm, nàng sẽ đi nhà máy đèn điện trước...