Mọi người không biết nàng đi đâu, nhưng lúc này những người khác trong lòng cũng có chút phức tạp, không nghĩ đến chỉ vì một nam nhân như thế, nàng sẽ làm ra chuyện như vậy
Huống chi trong mắt rất nhiều người, Chu Lai Nhĩ và Trần Tuyết chung sống vẫn luôn rất tốt, hai người vẫn luôn như hình với bóng, không nghĩ đến lại dễ dàng phản bội như vậy
Ngay cả Trình Ngọc Kiều cũng khinh thường châm chọc nói: "Chẳng phải chỉ một nam nhân xấu xí sao
Một cái liên trưởng nho nhỏ mà có giá trị đến thế à, ngay cả một ngón tay của Hướng Nam ca cũng không bằng
"Bốp" Trần Tuyết buông đũa, xoay người vào nhà
Những người khác cũng đều không để ý nàng, im lặng ăn cơm
Bữa cơm này đã định trước không thể ăn ngon được
Còn chưa ăn xong đã nghe người trong thôn chạy đến hô to bên ngoài, "Chu thanh niên trí thức nhảy sông
Đám thanh niên trí thức nghe vậy ngẩn người, lại nhảy sông
Mọi người không biết nên làm sao bây giờ
Cuối cùng vẫn là Tôn Thắng Nam chủ động đề nghị: "Đi xem đi, dù sao cũng là thanh niên trí thức
Những người khác lúc này mới tính cùng đi xem, đúng vậy, dù sao cũng là thanh niên trí thức, nếu không đi xem thì có vẻ quá máu lạnh
Sau đó đợi bọn họ đến mới biết, lần này Chu Lai Nhĩ là thật sự nhảy sông
Theo người thấy kể lại, nàng buổi sáng từ chỗ thanh niên trí thức chạy đến sau liền trực tiếp đi nhà họ Hồ, đỉnh đầu đỏ bừng vừa nhìn là biết bị đánh vào mặt, lớn tiếng kêu sẽ không để cho Hồ Kiến Quân khó xử, sau đó cũng không chờ ai đáp lời liền trực tiếp chạy đến chỗ nước sông sâu nhất nhảy vào
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Đợi Hồ Kiến Quân nhận ra có gì đó không đúng; cùng mọi người cùng nhau đuổi qua thì người đã chìm
Vất vả lắm mới vớt lên, người đã không có phản ứng, ngay cả hơi thở cũng không
Hồ Kiến Quân ép ngực, lại thổi miệng hô hấp nhân tạo, mới cứu được người sống
Mà Lục Hạ bọn họ đến thì Chu Lai Nhĩ đã không sao, lúc này nàng đang dùng giọng khàn khàn nói, "Trần Tuyết đánh tốt, là ta không biết xấu hổ, là ta khiến Hồ đại ca mang tiếng xấu, ta đây liền đi chết là tốt rồi, vì sao cứu ta, để ta chết đi
Lời vừa dứt, mọi người xung quanh liền mở miệng khuyên bảo, "Đừng nói bậy, chuyện này không liên quan gì đến ngươi, người ta Hồ Kiến Quân cứu ngươi có gì mang tiếng xấu
"Đúng vậy, chắc là Trần thanh niên trí thức suy nghĩ nhiều, hiểu lầm ngươi
"Đúng vậy a cô bé, gặp chuyện không vui cũng không thể tìm chết chứ
Mà lúc này Chu Lai Nhĩ càng khóc thương tâm hơn, "Ta chính là sống không bằng chết, như ta vậy còn thế nào gả chồng nữa, chi bằng chết cho xong
Nghe được những lời này, người trong thôn cũng không biết nói gì
Trước kia thì họ không thấy thế, nhưng lần này nàng bị Hồ Kiến Quân vừa ấn ngực lại vừa hôn môi, nếu không gả cho hắn thì e là cũng không gả được cho ai
Hồ Kiến Quân lúc này cũng rất khó xử, là quân nhân hắn không thể thấy chết mà không cứu, nhưng lại không thể giải thích với người trong thôn như thế nào là hô hấp nhân tạo
Bởi vì cho dù biết hắn đang cứu người, nhưng trong lòng họ thì sự trong sạch của cô nương nhà người ta cũng không còn
Nhìn nữ đồng chí dựa vào người hắn trên mặt đất, yếu ớt không ngừng khóc
Hồ Kiến Quân hít sâu một hơi, quyết định gánh vác trách nhiệm
"Ta cưới ngươi
"Cái gì
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Lời vừa dứt, Chu Lai Nhĩ trực tiếp ngẩng đầu lên, kinh ngạc nhìn hắn, "Ngươi nói cái gì
Hồ Kiến Quân nhìn chằm chằm nàng một cái, "Ta nói ngươi không cần tìm chết, ta cưới ngươi
Chu Lai Nhĩ nghe vậy bưng mặt lại khóc, "Ô ô, ta không muốn, ta không muốn có lỗi với Trần Tuyết, ta không cần phá hoại hôn sự của người khác
Lời vừa dứt người xung quanh cũng bàn tán xôn xao, "Haizzz, cũng đúng, bây giờ Chu thanh niên trí thức chỉ có thể gả cho Kiến Quân nếu không sẽ không sống được
"Đúng vậy a, nhưng mà vậy thì Trần thanh niên trí thức làm sao bây giờ
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Hai người còn có ba ngày nữa là kết hôn
"Haizz, chỉ có thể nói tạo hóa trêu người
"Theo ta thì Trần thanh niên trí thức cũng tự làm tự chịu, nếu không phải cô ta vô duyên vô cớ gây sự với Chu thanh niên trí thức, thì Chu thanh niên trí thức cũng sẽ không tìm đến cái chết
"Haizz, chuyện này ai gặp cũng không chịu nổi."