"Nhà lão nhị, trừ Nguyệt Nguyệt ra, thật là chẳng có ai bớt lo, về sau đừng tới cũng tốt, đỡ phải đến một chuyến chỉ biết làm người ta tức giận
Minh nãi nãi thật sự không thích Minh Châu, thấy thế nào nàng cũng là một bộ làm ra vẻ, cũng không biết, vợ chồng lão nhị, vì sao lại xem thứ đó như tròng mắt mà nhìn, ngược lại đẩy Minh Nguyệt càng ngày càng xa, đúng là đồ mắt mù tâm mù
"Đừng để ý đến nhà bọn họ, sau này Nguyệt Nguyệt theo Trạch Xuyên sinh hoạt, cùng vợ chồng lão nhị, có thể không qua lại thì không nên qua lại, các ngươi không cần bận tâm như vậy, vợ chồng son họ sống tốt, còn hơn mọi thứ
Minh đại bá đối với Phó Trạch Xuyên vẫn rất thích, luôn cảm thấy người này, về phẩm hạnh chắc chắn là không có vấn đề, vừa rồi lúc ăn cơm cũng biết tình huống nhà Phó gia, được cho là gia thế rất tốt, gả vào gia đình như thế, cũng coi là phúc khí của Nguyệt Nguyệt
Về phần nhà lão nhị, hắn đã sớm nhìn thấu, lúc chia gia sản, nói rất hay là sẽ cấp dưỡng lão phí, kết quả, chỉ đưa được vài tháng, sau đó thì chẳng quan tâm, đến một người hiếu thảo cha mẹ cũng không làm được thì phẩm hạnh có vấn đề, hắn đã sớm không có bất kỳ kỳ vọng gì với lão nhị, nếu không cũng không đến mức nhiều năm như vậy trôi qua, chưa từng nhắc tới chuyện tiền nong dưỡng lão
Cha mẹ của mình, hắn có thể tự mình nuôi, thiếu nhà lão nhị năm đồng tiền này, dù sẽ khổ thêm một chút, bất quá, hắn làm đại đội trưởng, trong tay cũng có chút quyền hành, nuôi sống cha mẹ vẫn có năng lực, lười tranh cãi với lão nhị về chuyện này
"Chính là vậy đấy, hai người các ngươi sống tốt là được
Minh nãi nãi cũng nghĩ như vậy, Minh Nguyệt là do một tay bà nuôi nấng, nên tình cảm đối với nàng chắc chắn là không thể so được, giờ nhìn thấy nàng gả tốt, trong lòng cũng yên tâm
"Gia nãi, Đại bá, đây là lễ hỏi cháu cưới Nguyệt Nguyệt, đã nói là 100 đồng, nghe Nguyệt Nguyệt nói, nàng có thể lớn lên tốt đẹp, đều là nhờ các vị trưởng bối che chở, nên số lễ hỏi này, chúng cháu chia làm hai phần, mỗi nhà một phần, hơn nữa, về sau, tiền dưỡng lão của gia nãi, cháu sẽ lo liệu
Phó Trạch Xuyên đem mười tờ giấy bạc lớn đã chuẩn bị, chia làm hai phần, mỗi nhà năm tờ, chuyện này đã hỏi qua ý của Minh Nguyệt trên đường về trấn, hai người bọn họ đã thương lượng qua, lễ hỏi nhất định phải đưa, nhưng không thể đưa cho người nhà họ Minh trong thành, cả nhà đó không một ai thật tình với Minh Nguyệt, hắn cũng không phải là kẻ đầu óc úng nước, đưa tiền lễ hỏi cho bọn họ, không có bất kỳ ý nghĩa gì, không bằng đưa cho gia nãi và nhà Đại bá, tốt xấu gì mấy năm nay, nàng đã được họ chiếu cố, số tiền này cho họ là quá hợp lý
Về phần chuyện lo tiền dưỡng lão cho gia nãi, là do Phó Trạch Xuyên chủ động đề xuất, đó vốn là trách nhiệm của Minh Nguyệt, sau khi hai người họ kết hôn thì là trách nhiệm của cả hai người, dù sao cũng chỉ là năm đồng một tháng, lương của anh hoàn toàn có thể gánh vác được, không cần thiết phải đè ép tất cả trách nhiệm lên người Minh đại bá
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
"Sao có thể được..
Số tiền này chính con cầm đi
Không chỉ Minh nãi nãi phản đối, Minh bá mẫu cũng vội vàng đẩy tiền trở lại, cô đúng là coi Minh Nguyệt như con gái mà nuôi, thật sự muốn nói cho Minh Nguyệt điều gì thì cũng chỉ cho chút đồ ăn, còn nữa là sai ba đứa con trai giúp Minh Nguyệt làm việc nhà, thực sự không dám nhận tiền lễ hỏi này, đặc biệt, bởi vì hai cô con dâu ghét Minh Nguyệt, mấy năm nay giúp Minh Nguyệt cũng ít đi rất nhiều, số tiền này, không thể nhận
Minh nãi nãi cũng không muốn nhận, bà đau lòng cháu gái, khi xuất giá đến một bộ quần áo mới cũng không có, của hồi môn gì cũng không được chuẩn bị, tiền này, nếu không cho nhà lão nhị, vậy thì đưa cho chính cháu gái mình, tốt xấu có chút tiền bên người, ở nhà chồng cũng có thể mạnh mẽ hơn chút
Nếu là đặt ở trước kia, phụ nữ không có của hồi môn thì đến nhà chồng sẽ bị người coi thường, nhà chồng cũng khinh rẻ, làm không tốt, sẽ bị người ta dị nghị cả đời, hai ông bà già không có năng lực chuẩn bị cho cháu gái món đồ của hồi môn nào, số tiền lễ hỏi này tuyệt đối không thể nhận
"Nãi nãi, cháu sau này muốn đi theo quân, chắc chắn không có nhiều thời gian về nhà như vậy, tiền này người giữ bên người, lúc khẩn cấp thì có thể dùng tới, bá mẫu cũng vậy, người và Đại bá đối xử với cháu rất tốt, cháu đều nhớ, dù sao cũng nên cho cháu cơ hội để báo đáp mọi người
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Nhìn thấy hai người chối từ, Minh Nguyệt vội vàng giải thích, thật ra thì, công ơn dưỡng dục bao nhiêu năm như vậy, nào phải là mấy chục đồng có thể báo đáp hết, chẳng qua mới chỉ là bắt đầu, sau này, nàng sẽ tìm nhiều cơ hội hơn để báo đáp
Nghe Minh Nguyệt nói, nãi nãi vẫn không muốn nhận, đẩy qua đẩy lại một hồi lâu, vẫn là gia gia lên tiếng, bảo trước cứ nhận, nếu sau này Minh Nguyệt cần đến, thì lại đưa cho nàng
Cuối cùng cũng giải quyết xong chuyện lễ hỏi, nhà Minh đại bá trở về, trong nhà chỉ còn lại bốn người bọn họ
Minh nãi nãi đi thẳng vào phòng Minh Nguyệt ôm một chiếc chăn bông mới, vẫn là vỏ chăn màu đỏ, nhìn vẻ mặt trân trọng của nãi nãi thì biết, đây là việc đã chuẩn bị từ lâu, hai năm trước đã nghe nói, trong thôn bên cạnh có người có thể kiếm được bông, không cần phiếu, có tiền là được, Minh Nguyệt vẫn tưởng là bà đang đi lấy bông để may chăn cho hai ông bà già, hóa ra là chuẩn bị cho nàng
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
"Cái vỏ chăn này là do ba đứa anh trai con chuẩn bị, chăn bông thì là ông với bà chuẩn bị, cái màu đỏ này nhìn mới vui, cũng chỉ có thể chuẩn bị cho con cái chăn này làm của hồi môn, đừng có chê ít
Nãi nãi trải chăn cho Minh Nguyệt xong, mới chịu đứng dậy, vốn không khí vui mừng cũng không có, trong phòng không có vẻ gì là phòng tân hôn
Nhìn chiếc chăn màu hồng này, sao Minh Nguyệt có thể không cảm động, tốn bao nhiêu tiền thì không nói, chủ yếu là tấm lòng này, thật là khó kiếm, ba mẹ ruột chẳng chuẩn bị gì, thứ của hồi môn duy nhất lại là do mấy anh và gia nãi chuẩn bị, mừng còn không kịp, sao lại có thể chê ít được
"Cảm ơn nãi nãi
Minh Nguyệt ôm nãi nãi, không nỡ buông tay, vào cái thời buổi này, có bà lão không trọng nam khinh nữ thật sự là không nhiều, lại còn có thể nuôi nấng đứa cháu gái của mình tốt đến thế, bây giờ còn chuẩn bị của hồi môn, cảm thấy không nỡ rời đi nơi này
"Điều kiện nhà Trạch Xuyên tốt; giờ nhìn nó đối với con cũng không tệ, bất quá, chuyện sau này, ai cũng không thể nói trước được, vẫn nên cẩn thận một chút, giữ lại cho mình ít tiền, còn nữa, sớm sinh cho bà đứa chắt, mối quan hệ vợ chồng của con khả năng sẽ càng vững chắc hơn
Những lời phía trước Minh Nguyệt nghe còn cảm động lắm nhưng mà đến mấy câu cuối, Minh Nguyệt một lần còn tưởng mình nghe lầm, cái này..
Đây không phải là đêm tân hôn của cô sao
Lúc này đã đề cập tới, thích hợp sao
"Ta đi gọi Trạch Xuyên vào đây, các con nhanh ngủ đi, vợ chồng son thì nên làm chút chuyện chính, ông già nhà con cũng vậy, sao cứ kéo nó nói chuyện hoài vậy
Không đợi Minh Nguyệt kịp phản ứng, nãi nãi đã ra khỏi phòng đi tìm Phó Trạch Xuyên, vậy có nghĩa, tối nay bọn họ phải ngủ cùng nhau sao?...