Xuyên Thư Tôi Kế Thừa Tứ Hợp Viện Nấu Ăn Siêu Ngon

Chương 229: - Cá mẫu đơn 3







Mấy tên giám đốc có lẽ sẽ không quan tâm việc đầu bếp của mình thu nhận học trò, nhưng bọn họ nhất định sẽ để ý việc liệu người đó có đe dọa đến công ty hay không
Vì vậy đến ngày hôm sau, đầu bếp Văn vừa vào làm, đã nhận được điện thoại từ hội đồng quản trị
"Cái gì
Tôi không được nhận học trò
Không phải, chuyện tôi thu nhận học trò thì liên quan gì đến công ty
Hội đồng quản trị cho rằng đầu bếp Văn có thể nhận học trò, nhưng đối phương không được phép tiết lộ danh tính của đầu bếp Văn ra bên ngoài
Vừa dứt câu, đầu bếp Văn lập tức nổi trận lôi đình
Ông thu nhận học trò chỉ để chưng thôi sao
Ông làm vậy là vì muốn truyền lại tay nghề của mình
Nếu là như vậy thì dựa vào đâu cô không được nói cho mọi người biết mình là học trò của ông
Không thể tiết lộ ra bên ngoài nghĩa là sau này nhóc con kia đoạt được giải thưởng chỉ có thể nhắc tới mười mấy người thầy khác của cô thôi sao
Điều đó có công bằng với ông không
Hội đồng quản trị không ngờ đầu bếp Văn lại có thái độ từ chối dứt khoát như vậy
Khi đầu bếp Văn bình tĩnh lại liền nghĩ ra gì đó, ông hỏi: "Là Triệu Đạc báo với các người có phải không
Hội đồng quản trị ở đầu dây bên kia không lên tiếng
Đầu bếp Văn cười lạnh: "Được lắm, các người coi trọng cậu ta như vậy thì cứ để cậu ta đi theo các người đi, tôi không làm nữa
Văn Thiêm Phúc tháo mũ đầu bếp rồi quay đầu rời đi
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Ông hiểu rất rõ, sở dĩ hội đồng quản trị nghe lời Triệu Đạc là vì những năm gần đây tinh lực của ông đã giảm, mỗi ngày chỉ có thể trông coi phòng bếp, còn học trò của mình thì dần dần gánh vác trách nhiệm, dĩ nhiên sẽ có tiếng nói đối với hội đồng quản trị hơn so với một lão già như ông
Nói trắng ra, người ta chỉ nhìn đến danh tiếng, chứ chẳng phải là thật sự coi trọng ông
Đầu bếp Văn rời khỏi Thiêm Phúc Viện, Triệu Đạc ở phía sau đuổi theo
Hắn ta vội vàng giải thích với ông: "Thưa thầy, đúng là do con nói, nhưng thầy nghĩ xem, con nhỏ kia chẳng qua chỉ mới mở được một quán ăn nhỏ, cô ta có được bao nhiêu tố chất chứ, tại sao thầy nhất quyết phải làm lớn chuyện lên như vậy, nhận cô ta làm học trò thì có cái gì mà tốt chứ
Chẳng lẽ bọn con lại không bằng cô ta sao
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Đầu bếp Văn nhìn đại đệ tử trước kia vô cùng coi trọng mình: "Con bé mở một quán ăn nhỏ thì đã sao, lúc trước cậu tốt nghiệp trung học rồi đi làm thợ mộc, khi đó cậu có tiền đồ sao
Con người không thể đi quá xa mà quên mất cội nguồn
"Triệu Đạc, vẫn là câu nói kia, vì bản thân cậu không dành toàn tâm toàn ý vào việc nấu ăn
Có lẽ sau này cậu sẽ trở thành một đầu bếp giỏi, nhưng cậu vĩnh viễn sẽ không thể đạt được thành tựu gì, không thể trở thành một đầu bếp hàng đầu
"Từ nay về sau, tôi không muốn nhìn thấy mặt cậu
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Đầu bếp Văn rời đi, Triệu Đạc ở sau lưng cắn chặt môi, hắn ta không thể hiểu được vì sao thầy lại không thể coi trọng hắn ta
ta Tại sao thầy không dạy cho hắn ta tất cả mọi thứ
Hắn ta lúc nào cũng lắng nghe lời chỉ dẫn của thầy
Một lúc sau, Triệu Đạc liền không để tâm về ông nữa
Đầu bếp Văn rời đi, vị trí bếp trưởng của nhà ăn bị bỏ trống, hội đồng quản trị lập tức sai người sắp xếp để Triệu Đạc thay thế vị trí đó
Triệu Đạc cuối cùng trở thành trụ cột của Thiêm Phúc Viện
Triệu Đạc cực kỳ sung sướng nhưng mấy người còn lại trong lòng thấp thỏm không yên
Thiêm Phúc Viện dùng danh tiếng Văn Thiêm Phúc, bây giờ Văn Thiêm Phúc đi rồi, Thiêm Phúc Viện liệu có thể trở về thời kỳ đỉnh cao như trước được hay không
Sáng sớm ngày 27 tháng Chạp, Thời Nhiễm đã gặp lại sư phụ của mình
Đầu bếp Văn mang theo túi lớn túi nhỏ nguyên liệu nấu ăn đến
"Lại đây, thầy có vài món muốn dạy cho con, chúng ta phải tranh thủ thời gian này mà luyện tập cho thật tốt
Thời Nhiễm khó hiểu: "Thầy ơi, thầy không bận việc ở bên kia sao
Thời Nhiễm biết Văn Thiêm Phúc bình thường rất bận rộn, không chỉ phải lo chuyện trong nhà hàng mà còn phải quản lý những học trò khác
Đây cũng là lý do vì sao đầu bếp Văn quyết định năm sau tổ chức tiệc bái sư
Đầu bếp Văn phẫn nộ: "Đừng nhắc tới chỗ đó
Thầy không làm nữa
Đầu bếp Văn tức giận rống to: "Không cần đợi tới năm sau, ngày mai liền trực tiếp tổ chức tiệc bái sư
Ông sẽ dạy Thời Nhiễm cho thật tốt để cô giành được giải thưởng lớn, làm cho đám sói mắt trắng kia phải rửa mắt mà nhìn

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.