Xuyên Thư Tôi Kế Thừa Tứ Hợp Viện Nấu Ăn Siêu Ngon

Chương 236: - Di sản 1







Cái gia đình chạy tới gây chuyện này chính là gia đình nhà cháu của ông Giả
Nước mắt của người đàn ông cầm đầu rơi rào rào: "Cháu chỉ về muộn có một chút thôi mà đã nghe nói chú đi rồi
Chú ơi, khi còn bé chú còn bế cháu mà
Anh ta vừa khóc vừa đè đầu hai đứa bé bên cạnh mình xuống để chúng nó dập đầu: "Mau qua đây, dập đầu lạy ông nhỏ của các con một cái đi
Đây chính là ông nội ruột của các con đó
Biểu cảm trên mặt Thời Nhiễm đã trở nên chết lặng
Đời trước cô cũng đã từng chứng kiến tình tiết này rồi
Từ sau khi người kia giao tứ hợp viện cho một người bà con xa là cô, mấy người vai dưới có quan hệ gần gũi luôn hận không thể ăn tươi nuốt sống cô luôn
Lời có thể tuôn ra còn nhiều hơn cảnh tượng này nhiều
Tiểu Mai mặc đồ tang màu trắng quỳ trước linh cữu, không mảy may phản ứng gì với cái nhà bất thình lình nhảy ra này
Người đàn ông đảo tròng mắt một vòng rồi bắt đầu chĩa mũi tấn công vào Tiểu Mai
"Cô gái à, cô là một cô gái tốt
Khi còn sống chú tôi luôn nhờ ơn cô, cả nhà chúng tôi đến đời sau cũng sẽ còn nhớ rõ
Đây là hai đứa nhỏ nhà tôi, để bọn nó gọi cô một tiếng chị nhé, cũng là để cảm ơn sự quan tâm chăm sóc của cô nhiều ngày qua
Lời này thốt lên thật đúng là không biết xấu hổ
Từ khi tới đây đến giờ anh ta luôn làm lơ Tiểu Mai cơ mà
Dì Vương sợ Tiểu Mai bị lừa nên vội vàng đi lên đáp bằng giọng điệu quái gở: "Cậu cũng kỳ quái thật đấy
Khi còn sống chú cậu chưa từng nhắc đến cậu lần nào, sao cậu có thể chứng minh mình là cháu của Giả Dã Minh được
Mà nếu cậu là cháu của ông Giả thật thì sao bao nhiêu năm qua những người hàng xóm như chúng tôi lại chưa từng thấy cậu bao giờ vậy
Cậu không phải là đồ giả mạo đấy chứ
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Người đàn ông ngay lập tức khóc tiếp: "Chẳng phải là do điều kiện nhà tôi cũng không tốt sao
Hơn nữa thế hệ trước có ân oán cả đời nên chúng tôi mới ít lui tới đấy chứ
Chỉ có trong lòng một mình anh ta mới biết rõ
Cái gì mà ân oán của thế hệ trước chứ
Thật ra là khi cha anh ta còn sống thì hai nhà vẫn có qua lại với nhau
Nhưng sau khi cha anh ta chết, anh ta cảm thấy người chú này của mình không có con cái gì, tương lai lỡ bị bệnh chẳng phải anh ta sẽ phải chăm sóc à
Tất nhiên là anh ta không vui khi làm vậy rồi
Thế nên đã tự mình cắt đứt liên lạc
Ngay cả chuyện ông Giả qua đời cũng là do một lần tình cờ anh ta mới biết được
Ngay khi biết chuyện một cái là anh ta đưa con cái tới đây liền
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
May mà vẫn kịp tham dự lễ tang, tất cả mọi chuyện vẫn chưa ngã ngũ
Biểu hiện của anh ta cực kỳ đau buồn: "Khi tôi còn bé chú còn nói sẽ nhận tôi làm con nuôi đấy
Tôi cũng đã nói với cha tôi nhất định mình sẽ dưỡng lão và lo ma chay cho chú rồi
Thật ra thì lời này cũng không phải giả hoàn toàn
Đúng là thời còn trẻ ông Giả từng có suy nghĩ như vậy thật
Nhưng sau đó thấy các anh em đều không đồng ý nên ông cũng thôi
Bây giờ người đàn ông kia nhắc lại chuyện này chẳng qua là vì cảm thấy nhà mình không chiếm được chút lợi lộc gì nên muốn tìm kiếm một chút đồng cảm mà thôi
"Khi chú còn sống tôi không làm tròn chữ hiếu
Chú đi rồi nhất định tôi phải đưa chú một đoạn mới được
Người đàn ông lại tiếp tục vừa khóc vừa cầu, khiến hiện trường buổi đám tang loạn thành một đống
Dì Vương cũng không phải là người dễ nói chuyện
Bà cực kỳ chán ghét người đàn ông giả vờ giả vịt này: "Khi chú cậu còn sống cậu không đến, ngày lễ ngày tết chẳng thấy mặt cậu bao giờ
Bây giờ chú cậu đi rồi cậu lại tới giả vờ giả vịt làm cháu ngoan hiếu thảo
Cậu nghĩ mọi người không nhìn ra cậu muốn làm gì thật à
Ông Giả không có con cái gì, lại mở một cửa hàng sửa xe đã rất nhiều năm nên tất nhiên cũng có một khoản tiền tiết kiệm nho nhỏ
Chẳng qua là người đàn ông này cho rằng số tiền đó rất lớn nên mới mặt dày chạy tới đây tranh giành một khoản ấy mà
Nhưng dì Vương cũng biết rõ mặc dù ông Giả có tiền nhưng phần lớn cũng đã tiêu mất rồi
Trước kia lúc còn chưa bị bệnh chưa bị tai nạn thì ông tiêu tiền tài trợ mấy người giống Tiểu Mai vậy
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Sau đó bệnh tật ập xuống lại tiêu tốn vào bệnh viện chạy chữa
Đến bây giờ có lẽ cũng chẳng còn dư lại là bao
Nhưng dì Vương biết chứ cháu của ông Giả lại không biết
Thân là một người sức dài vai rộng, anh ta có muốn kể lể với người khác về chuyện mình khó khăn cũng chẳng dễ dàng gì
Anh ta biết rõ dì Vương không dễ chọc nên quyết định tập trung mục tiêu lên Tiểu Mai
Tiểu Mai vốn đang quỳ nghiêm chỉnh trước linh cữu lại bị người khác kéo một cái
Người đàn ông kia vừa kéo Tiểu Mai vừa nói cảm ơn, còn vừa nháy mắt cho hai đứa con của mình để chúng nó cũng tới quỳ lạy
Anh ta cảm thấy chỉ cần nhà mình chiếm được vị trí đầu tiên trong đoàn đưa tang thì sau này nói chuyện tài sản để lại cũng là chuyện hợp lẽ
Thời Nhiễm thấy anh ta chạy tới gạt Tiểu Mai ra thì rất tức giận
Trại Linh ngăn cô lại: "Để tôi lên cho

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.