Xuyên Thư Tôi Kế Thừa Tứ Hợp Viện Nấu Ăn Siêu Ngon

Chương 74: - Cánh vịt quý phi, cà chua hạch đào 2







"..
Cậu có ước lượng được về cơ thể của chính mình không
Đầu giường là đủ chỗ cho cậu ngủ rồi
Thời Nhiễm hung hăng đặt con mèo lên trên gối, phớt lờ tiếng kêu phản kháng của đối phương, tắt đèn đi ngủ
Trước khi ngủ vẫn có chút không thể tin được, vậy là bắt đầu trải qua cuộc sống tranh chấp giữa mèo và chó sao
Mắt mèo sư tử tỏa sáng trong bóng tối, tóc của Thời Nhiễm phủ trên gối, có mùi hương thoang thoảng
Trong bóng tối, mèo sư tử khẽ kêu một tiếng meo, sau đó rúc đầu vào bên má Thời Nhiễm, cũng chìm vào mộng đẹp
Chó mèo song toàn, cuộc sống Thời Nhiễm tâm đắc, đi bộ cũng phải vội vã
Sau khi xem xét cẩn thận đồng thời cho hai bên cùng tham gia vào trong quá trình, cuối cùng Thời Nhiễm cũng đặt xong tên cho mèo và chó
Mèo là anh tự chọn, tên là Trại Linh
Thời Nhiễm đoán đó là tên thật của anh, bởi vì cái tên này là do đối phương dùng móng vuốt viết xuống đất mà ra, hoàn toàn không cần đến cô
Còn chó là do cô tự chọn bằng cách vo tròn giấy, tên là… Tiểu Nhị
Được rồi, dù sao trong mấy quán cơm đều có tiểu nhị, chuyện này rất bình thường
Cuộc sống có cả mèo và chó, hạnh phúc như được nhân đôi
Mặc dù Tiểu Nhị là con lai, nhưng trên người vẫn chủ yếu là màu đen, có một vài đốm nhỏ màu vàng trên lưng
Tròn xoe, bốn chân ngắn cũn, thoạt nhìn ngốc nghếch vô cùng
Trước đây Thời Nhiễm từng nghe nói sau khi chó con rời xa cha mẹ, lúc mới đầu sẽ giống như trẻ con khóc oa oa vào ban đêm
Cuối cùng không biết có phải do có mối uy hiếp là Trại Linh không, suốt đêm đầu tiên Tiểu Nhị không kêu không nháo
Thời Nhiễm đã mua thức ăn với sữa chuyên dùng cho chó, cho Tiểu Nhị ăn một bát thức ăn nhỏ
Nhân lúc Thời Nhiễm không chú ý, Trại Linh lén lút đẩy Tiểu Nhị sang một bên, tự mình nếm thử một miếng
Đợi khi Thời Nhiễm quay về, Trại Linh đang ở bên cạnh nôn thốc nôn tháo
Thời Nhiễm chọc một ngón tay vào anh: “Đây là đồ chuyên dùng cho chó, sao vậy, cậu cũng muốn ăn đồ cho mèo sao?”
Trại Linh điên cuồng lắc đầu, mấy thứ này tệ hơn nhiều so với đồ Thời Nhiễm nấu
Ai lại thích ăn thứ không chút mùi vị này
Sau khi ăn sáng, Thời Nhiễm làm một chiếc túi nhỏ, mang theo Trại Linh bên người, một người một mèo đi dạo chợ sáng
Chó để ở nhà, dù sao trong sân đủ rộng, mặc nó thỏa sức chơi đùa
Thời Nhiễm cũng đặc biệt chuẩn bị một ít xương ống, hầm cho hai đứa trong nhà uống bổ sung canxi
Chưa được mấy ngày, dì Vương bên kia cũng gửi tin tức đến, nói rằng xác thực bên này Thời Nhiễm có thể làm thành cơ sở kinh doanh
Nhưng có vài yêu cầu cần phải thực hiện được, đầu tiên là nếu như thay đổi căn nhà thành một nhà hàng nhỏ, vậy thì đầu tiên cửa sau phải được sửa lại
Nơi ở hiện tại của Thời Nhiễm, cửa sau gần như hoàn toàn sụp xuống, điều đó có nghĩa là không có vách ngăn giữa căn phòng với nội viện, khách vừa vào cửa liền có thể nhìn thấy sự đổ nát của chính phòng và sương phòng
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Còn có chính là Đảo Tọa phòng phải hoàn toàn được dọn trống, nhà bếp cũng phải sửa lại một chút, đảm bảo an toàn phòng cháy chữa cháy
Trong lòng Thời Nhiễm sớm đã có sự chuẩn bị cho chuyện này, nếu như mở nhà hàng, cô khẳng định không thể ở cạnh nhà bếp, điều này cũng dễ hiểu
Cuối cùng là phải đổi song cửa sổ trong Đảo Tọa phòng, sửa chữa con đường nhỏ phía trước Đảo Tọa phòng
Thời Nhiễm suy nghĩ một lúc, cuối cùng vẫn đồng ý
Mặc dù nếu sửa chữa như vậy, ước chừng chi phí không nhỏ, nhưng so với việc ra bên ngoài thuê phòng rồi sửa sang thì đã là rất tốt rồi, hơn nữa phòng cũng không phải của mình
Dù sao dùng phòng ở nhà mình, sửa xong rồi vẫn là của mình
Thời Nhiễm chạy một vòng tới các bộ phận có liên quan, cuối cùng quyết định phương án sửa chữa
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Tìm được bên thi công lúc trước sửa chữa công trình bên khu vực này, chuẩn bị bắt đầu khởi công, trước hết là sửa Đảo Tọa phòng và sương phòng phía tây
Kết quả lúc hỏi ra, cô sốc đến hai mắt mở lớn:
“Xây hai cánh cửa với một bức tường đã mất tận hơn mười nghìn đồng?!”
“Đổi một chút phong cửa sổ Đảo Tọa phòng tốn năm mươi nghìn đồng?”
“Sương phòng phía tây thêm một cái mái nhà hết hai mươi nghìn đồng?!”
Đối phương trả lời chắc chắn: “Đúng giá cả chính là như vậy, loại gạch sử dụng trong viện của cô không phải mấy loại thông dụng, thêm vào đó cô còn yêu cầu thêm một cửa sổ hoa trên bức tường trong nội viện, song cửa sổ trong Đảo Tọa phòng với trong chính phòng… đều phải gia công rất phức tạp
Còn có mái nhà, chúng tôi phải cử người đi đo kích thước ngói, theo kích thước đó để làm, từ đầu đến cuối mất rất nhiều công sức.”
Thời Nhiễm rì rầm nói: “Tôi cứ nghĩ khoảng mươi nghìn là đủ rồi.”


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.