Buổi diễn của nhóm kịch xã, đang diễn một màn hay.
Nam sinh mặt mày khôi ngô cầm một thanh kiếm đạo cụ, hướng về nữ sinh cao ráo hô: "Ma vương, ngươi thả công chúa ra!"
Nữ sinh cười hiểm độc vài tiếng, "Công chúa đã trúng ma chú của ta, chỉ có thể mãi mãi rơi vào trạng thái ngủ say, đáng thương dũng sĩ a, ngươi xông vào ma thành của ta thì sao? Ngươi đã tới muộn rồi!"
Nữ sinh nhập vai rất đạt, cứ như nàng thật sự đã trở thành Đại Ma Vương độc ác, nàng dang hai tay, cười ha hả, "Vài ngày nữa, ta sẽ biến công chúa thành con rối của ta, ta muốn vĩnh viễn nhốt nàng trong phòng sưu tập của ta, cười nhạo sự bất lực của các ngươi."
Dũng sĩ nắm chặt kiếm, "Đáng ghét!"
Lúc này lời dẫn truyện vang lên: "Dũng sĩ nổi giận, rút kiếm xông lên, chỉ thấy ma vương lấy pháp trượng ra, nàng đọc thần chú, cản lại trường kiếm của dũng sĩ!"
Ma trượng trong tay nữ sinh cũng tức thời đỡ được kiếm của dũng sĩ, nàng châm chọc: "Con người nhỏ bé, ngươi căn bản không thể thay đổi cục diện hiện tại, cái gọi là dũng sĩ trước mặt ta, cũng chỉ là một con kiến nhỏ yếu!"
Ma trượng vung lên, dũng sĩ lùi lại mấy bước ngã trên đất.
Lời dẫn truyện lại tiếp tục: "Chẳng lẽ ma vương thật sự không thể chiến thắng sao —— dũng sĩ nghĩ vậy, trong lòng không khỏi nảy sinh cảm giác thất bại, hắn và ma vương chênh lệch thực lực quá lớn, làm sao hắn có thể cứu được công chúa điện hạ đây?"
Dũng sĩ không cam lòng nhìn về phía sau lưng ma vương.
Lời dẫn truyện: "Công chúa điện hạ ngủ say trên giường gai hoa hồng vây quanh, nàng ngủ dung mạo xinh đẹp mà điềm tĩnh, nhưng sinh mệnh lực của nàng đang bị gai hoa hồng hấp thụ, đáng thương công chúa điện hạ, có phải sẽ gục ngã như vậy không?"
Ma vương cười tà mị, "Ngươi chẳng thay đổi được gì đâu, chi bằng ngoan ngoãn vẫy đuôi mừng chủ đi, có lẽ ta sẽ để ngươi sống mà rời khỏi ma thành."
Dũng sĩ nắm chặt thanh kiếm, hắn đứng dậy từ dưới đất, ánh mắt kiên định nói: "Công chúa điện hạ, ta nhất định cứu ngươi ra!"
Lời dẫn truyện: "Dường như trời cao cũng cảm nhận được quyết tâm của dũng sĩ, những người từng được dũng sĩ giúp đỡ trên đường đều bước ra, Thụ Yêu sắp nở hoa, người địa tinh thấp bé, Độc Giác Thú thanh khiết, và hoa tinh linh vừa mới mọc cánh, bọn họ nắm tay nhau, nói ——""Dũng sĩ, chúng ta đến giúp ngươi đánh đổ ma vương độc ác!" Một đám người từ giữa sân khấu bước ra, bọn họ đứng cạnh dũng sĩ, tay cầm những vật hình thù kỳ lạ.
Thụ Yêu nói: "Ta cho ngươi mượn sức mạnh sinh mệnh!"
Địa tinh nói: "Ta cho ngươi mượn sức mạnh sáng tạo!"
Độc Giác Thú nói: "Ta cho ngươi mượn sức mạnh bất khuất!"
Hoa tinh linh nói: "Ta cho ngươi mượn sức mạnh hào quang!"
Dũng sĩ giơ kiếm, "Ma vương, hãy chết đi!"
Lời dẫn truyện: "Niềm tin của mọi người hội tụ thành chùm sáng mạnh mẽ trên thanh kiếm của dũng sĩ, sức mạnh ánh sáng ấy quá mạnh, xua tan hắc ma pháp của ma vương, ma vương biến thành hư ảnh trong ánh sáng thánh khiết."
Ma vương hét lên: "Ta sẽ trở lại!"
Nàng ngã xuống đất giữa luồng "hào quang".
Lời dẫn truyện tiếp tục: "Ánh hào quang gột rửa sương mù của lâu đài ma vương, sự âm u nặng nề biến thành hư vô, ánh mặt trời rọi vào tòa thành năm tháng không thấy mặt trời, hào quang chiếu tới đâu, gai hoa hồng dần rút đi, công chúa trên giường từ từ mở mắt."
Dũng sĩ kích động chạy đến, "Công chúa điện hạ!"
Thế mà người trên giường không hề phản ứng gì.
Lời dẫn truyện hắng giọng, "Công chúa điện hạ mở mắt!"
Công chúa vẫn không nhúc nhích.
Dũng sĩ không hiểu gì.
Lời dẫn truyện không nhịn được, bước vài bước lên phía trước, cúi xuống ghé vào tai công chúa nói: "Sở Tương, nộp bài tập toán."
Người trên giường lập tức mở to mắt ngồi dậy, vì dậy quá nhanh, đầu nàng đụng vào cằm người bên cạnh, cả hai đều cảm thấy đau điếng.
Mạnh Thất Nguyệt tức đến giậm chân, "Sở Tương, ngươi cố ý!"
Sở Tương vẫn còn chút mơ màng, nàng nhìn đám đông xung quanh, còn buồn ngủ, vẻ mặt mờ mịt, dáng vẻ ngây ngô ngốc nghếch này.
Dũng sĩ thấy hơi động lòng, bỗng dưng bị ma vương vừa bò dậy từ dưới đất chen ngang.
Hạ Tuế cầm máy ảnh đổi góc độ chụp Sở Tương không ngừng, "Nhan sắc thần thánh, không hề có góc chết, đẹp quá đi, kiếp trước ta nhất định đã cứu cả ngân hà mới có thể nhìn thấy nhiều mỹ nữ như vậy!"
Mạnh Thất Nguyệt lại chen Hạ Tuế ra, nàng hung hăng chỉ vào Sở Tương, "Ngươi có chút tinh thần làm việc không, nằm đây cũng ngủ được!"
Thái độ Sở Tương nhận lỗi rất tốt, nàng ngại ngùng nói: "Xin lỗi, hôm qua ta ngủ muộn quá."
Hạ Tuế nắm tay Sở Tương, "Không sao, không sao cả, chỉ cần em chịu mặc đồ cosplay của chị cho chị chụp ảnh, dù em làm chuyện gì tày đình chị cũng có thể tha thứ."
Mạnh Thất Nguyệt biểu lộ sự ghét bỏ, "Biểu tỷ, chị có chút liêm sỉ không vậy!"
Trong câu chuyện «Dũng sĩ đấu Ma vương» mà Hạ Tuế viết, công chúa chỉ là một công cụ trang trí, lời thoại ít đến thảm thương, một khoảng thời gian rất dài là nằm giả vờ ngủ, trách sao Sở Tương lại buồn ngủ, nàng ngủ từ lúc nào, chính nàng cũng không biết.
Mạnh Thất Nguyệt vốn không thích kịch xã, nhưng Hạ Tuế thấy giọng Mạnh Thất Nguyệt hay, có thể làm người dẫn chuyện, vừa hay sắp tới kỷ niệm ngày thành lập trường yêu cầu mỗi xã đoàn làm một tiết mục, Mạnh Thất Nguyệt không muốn theo đám người Taekwondo lên sân khấu biểu diễn Taekwondo, cho nên nàng mượn cơ hội này giúp kịch xã làm người dẫn truyện.
Hội trưởng bên Taekwondo và phó hội trưởng kịch xã là một cặp, tự nhiên không dám ý kiến gì.
Hạ Tuế mời mọi người ăn tối, nàng vẽ cho mọi người một cái bánh rất ngon, nếu tiết mục của bọn họ đạt được thành tích tốt, bọn họ sẽ cùng với hội Taekwondo tổ chức cho mọi người đi chơi.
Phó hội trưởng có chút lo lắng, "Câu chuyện xưa cũ này của chúng ta có thể đạt được thành tích tốt sao?"
Hạ Tuế vỗ vai phó hội trưởng, tự tin nói: "Truyện của chúng ta tuy cũ, nhưng chúng ta nhiều soái ca mỹ nữ mà!"
Câu chuyện này do chính tay nàng viết ra, cũng nhờ có nàng mặt dày nhận rằng mình viết truyện rất cũ.
Bữa tối kết thúc, Hạ Tuế lại hô mọi người cùng nhau đi hát karaoke, Sở Tương nhìn thời gian từ chối, mọi người cũng biết nàng không nán lại, về muộn không tốt, cũng không ép nàng.
Nam sinh đóng vai dũng sĩ ân cần nói: "Sở Tương, ta đưa em về nhé."
Sở Tương mỉm cười, "Không cần đâu, bạn trai em sẽ đến đón em."
Nam sinh có hơi thất vọng.
Chờ Sở Tương vừa đi, có người tò mò hỏi: "Bạn trai Sở Tương có phải là hot boy của trường chúng ta không?"
Mạnh Thất Nguyệt khinh thường cười nhạo, "Sao có thể? Sở Tương có thèm để mắt tới người như Cố Giác sao."
