Trợ lý Doãn biết được tin Cố Hành muốn tìm chỗ ở gần công ty để tiện đi lại, trong lòng không khỏi cảm thán, lão chủ đúng là cuồng công việc có tiếng, vì dễ dàng đến công ty làm việc mà dọn cả nhà đến gần.
Doãn trợ lý càng thêm nể phục lão chủ mình.
Nhưng Cố Hành đang được người ta bội phục, lúc này ở trong căn phòng mới lại thấy đau đầu.
Hôm nay Sở Tương ăn mặc rất xinh, chỉ là váy quá ngắn, đôi chân như ẩn như hiện, nàng cố ý như không để ý, thấy Cố Hành về thì sà vào người hắn."Cố thúc đi làm vất vả rồi, hoan nghênh về nhà." Sở Tương chớp mắt, "Vậy Cố thúc muốn ăn cơm trước, hay là ăn em trước?"
Cố Hành dùng tự chủ mạnh mẽ đẩy nhẹ cô gái ra, "Ta ăn cơm trước."
Hôm nay đồ ăn do Sở Tương làm, nàng chiều nay không có tiết nên đã về, tự xem trên mạng rồi tập tành nấu vài món đơn giản, hương vị không quá ngon nhưng chắc chắn không khó ăn, ít nhất nhìn qua không có độc.
Sở Tương nắm lấy tay Cố Hành không cho đi, bất mãn nói: "Cố Hành, anh có ý gì vậy?"
Cố Hành rất nghe lời nàng, tuân thủ ước định, trong vòng một tháng này không lái xe, còn mã khóa nhà cũng cài vân tay của nàng, nàng muốn đến lúc nào thì đến.
Nhưng đến giờ, hai người chỉ dừng ở mức cùng đắp chăn trò chuyện phiếm.
Cố Hành bất lực sờ đầu nàng, "Tương Tương, chắc em đợi anh lâu lắm rồi, không đói bụng sao?"
Mà vẫn còn tâm trí dày vò hắn.
Sở Tương ôm chặt cánh tay hắn, không cho hắn có cơ hội đẩy ra nữa, nàng bực bội lẩm bẩm: "Bọn mình mới ở bên nhau có bao lâu, mà giờ anh đã lạnh nhạt với em như vậy, vài ngày nữa chắc anh thấy chán em mất."
Cố Hành biết nếu không nói lời khiến nàng vừa lòng, nàng lại sẽ bắt đầu làm nũng, hắn trực tiếp ôm nàng lên sofa ngồi, véo má nàng, "Trong mắt em, anh là kẻ thấy mới nới cũ sao?"
Sở Tương hỏi lại, "Vậy sao anh cứ không chịu ngủ với em?"
Cố Hành cười đáp, "Tối qua bọn mình chẳng ngủ cùng nhau còn gì?"
Hắn biết rõ ý nàng không phải vậy, Sở Tương dứt khoát nói thẳng, "Em muốn làm... với anh."
Miệng nàng bị bịt kín.
Cố Hành dịu dàng nói, "Tương Tương, mình ăn cơm thôi."
Sở Tương trừng mắt liếc hắn.
Không sao cả, nàng còn chiêu khác.
Tuy món ăn do Sở Tương nấu khách quan mà nói không ngon, nhưng Cố Hành vẫn cho đánh giá cao, sau bữa cơm, Cố Hành lo dọn dẹp rửa bát, Sở Tương vào nhà tắm trước.
Cố Hành dọn dẹp xong, ngồi trên sofa trả lời email công việc, một lúc lâu cũng không thấy cửa nhà tắm mở ra.
Hắn dần đứng ngồi không yên, đi đến cửa nhà tắm gõ cửa, "Tương Tương, xong chưa?"
Không ai trả lời.
Cố Hành hơi nhíu mày, "Tương Tương?"
Cô gái vẫn không có động tĩnh gì.
Cố Hành biết Sở Tương thích ngâm bồn tắm, nhưng nàng chưa từng ở trong đó lâu như vậy, còn không trả lời, trong tích tắc, trong đầu hắn hiện lên đủ chuyện chẳng lành.
Hắn nói: "Tương Tương, anh vào nhé."
Không nhận được câu trả lời của cô gái, Cố Hành đẩy cửa bước vào, thứ đầu tiên hắn thấy là người trong bồn tắm, nàng dường như đang ngủ, nhắm mắt không hề có phản ứng.
Cố Hành bước nhanh tới, đưa tay định bế nàng ra, thì bị người kéo xuống bồn, tiếng nước bắn tung tóe, sàn nhà ướt một mảng.
Sở Tương đè lên người Cố Hành, cười hì hì, "Em thắng rồi!"
Cố Hành toàn thân ướt sũng nhìn cô gái không mảnh vải che thân trên người, đôi mắt không cảm xúc dao động, ngược lại gây cho người ta áp lực không nhỏ.
Sở Tương đột nhiên ý thức mình vừa làm chuyện có phần quá đáng, nàng bắt đầu sợ, cúi đầu không dám nhìn hắn, nhỏ giọng nói: "Xin lỗi, em không nên cố ý dọa anh, khiến anh lo lắng."
Cố Hành trầm mặc một lúc, "Anh không muốn dọa em."
Sở Tương ngước mắt, "Hả?"
Một giây sau, tay người đàn ông đặt sau lưng trần nàng ép vào mình, cùng lúc đó, môi nàng cũng bị chặn lại.
Không giống trước đây, nụ hôn này gấp gáp và dữ dội, người đàn ông như không còn sự nhẫn nại quan tâm cảm nhận của nàng như mọi khi, mà mặc kệ buông thả khát vọng của mình.
Sở Tương bị ép lùi lại, tay bị nắm lấy, chạm vào chiếc khóa kim loại của thắt lưng, cái lạnh lẽo đó, so với hơi nóng trên tay hắn là hai thái cực.
Cố Hành khàn giọng, "Không phải em từng nói muốn tự mình làm sao?"
Sở Tương ấp úng, "Em...em không biết..."
Hắn khẽ cười, cầm tay nàng chỉ cho cách tháo chiếc khóa kim loại, tiếng động rất nhỏ vang lên, tay nàng chạm vào thứ nóng bỏng hơn.
Sóng nước nhấp nhô, vị trí hoán đổi.
Tựa như đang tái hiện cảnh trong mơ, hắn và nàng trong nước có thể thỏa sức làm càn.
Thế là hai ngày liền, Sở Tương xin nghỉ học, Cố Hành cũng xin nghỉ làm.
Trợ lý Doãn thấy lạ, từ lúc theo Cố Hành làm việc, hắn chưa từng thấy Cố Hành xin nghỉ lần nào, dù mưa to gió lớn, hay bị cảm mệt mỏi, Cố Hành cũng luôn đúng giờ đến công ty chấm công.
Lần này Cố Hành liền hai ngày không đến, hắn gọi điện hỏi Cố Hành có phải không khỏe không, định mang chút trái cây đến thăm hỏi đại diện công ty.
Cố Hành từ chối.
Tương tự, Hạ Tuế và Mạnh Thất Nguyệt cũng gọi điện hỏi Sở Tương có phải đã xảy ra chuyện gì không, Sở Tương chỉ nói ở nhà nghỉ ngơi chút sẽ khỏe, bảo các nàng không cần lo lắng.
Phòng khách cũng như phòng ngủ, rèm cửa hai ngày đều không hề vén lên, Cố Hành bình thường chú ý ăn uống lành mạnh không cho Sở Tương gọi đồ ăn nhanh cũng khó lắm mới đặt cơm hộp hai ngày, hai người không hề bước ra khỏi nhà nửa bước.
Kể cả lúc này.
Trên chiếc sofa bừa bộn, cẳng chân nàng cọ lên vai người đàn ông, đôi chân nhỏ khẽ lắc lư theo nhịp, sofa lún xuống từng hồi, may là chất lượng tốt, nhanh chóng khôi phục nguyên dạng.
Cố Hành hết lần này đến lần khác hôn nàng, như thể không biết mệt mỏi.
Sở Tương cảm thấy hắn như yêu tinh hút tinh khí, hút hồn nàng bay mất, nàng cũng xem như hiểu vì sao trước đó Cố Hành kiên quyết không đi bước này với nàng, hóa ra một khi bước chân vào thì đến cả bản thân hắn cũng không thể tự kiềm chế được.
Giả vờ không ham muốn quá lâu, một khi bùng nổ, thì chỉ còn lại đòi hỏi vô độ.
Sở Tương khó thở thương lượng, "Cố thúc, hay là chúng ta... có thể duy trì phát triển bền vững được không?"
Người đàn ông vùi đầu khẽ cắn nàng một cái, giọng nói mang ý cười, "Tương Tương, một lần cuối thôi."
Sở Tương thở dài.
Hắn đã nói câu này bao nhiêu lần rồi!
