Thấy Cố Triều Dương và Cố Hành đến, Trần Uyển Nhu vẫn không hề tỏ vẻ vui vẻ, nàng trực tiếp quay mặt đi, nói: "Ta hiện tại không muốn nhìn thấy ngươi, ngươi có gì muốn nói thì chờ ta tìm luật sư ly hôn, rồi đi nói với luật sư của ta."
Cố Triều Dương nhỏ giọng: "Chúng ta nói chuyện riêng."
Trần Uyển Nhu cứng rắn: "Ta và ngươi không có gì để nói."
Sở Tương lặng lẽ đi đến bên cạnh Cố Hành, được hắn nắm lấy bàn tay nhỏ, nàng nhẹ nhàng nói: "Ta cảm giác mẹ ngươi vẫn còn tình cảm với ba ngươi, ngươi muốn khuyên họ hàn gắn hay khuyên ly hôn? Ta giúp ngươi."
Cố Hành buồn cười: "Chỉ giỏi xem náo nhiệt, không chê chuyện lớn, chúng ta ra ngoài đi dạo chút."
Anh đã lớn từng này, cha mẹ ly hôn hay ở với nhau cũng không ảnh hưởng gì đến anh, với những mối quan hệ phức tạp giữa phụ mẫu, anh cũng không có ý định tham gia vào, mọi chuyện đều do chính họ quyết định.
Sở Tương đi theo Cố Hành ra ngoài, chưa đi được mấy bước, không biết người phía sau nói gì, Trần Uyển Nhu đột nhiên hét lên: "Cố Triều Dương, ngươi buông ta ra!"
Sở Tương không kìm được tò mò, nhìn lại, thấy Trần Uyển Nhu bị Cố Triều Dương nắm tay, vẻ mặt đầy phẫn nộ.
Trần Uyển Nhu gào lên: "Ngươi không phải tu Phật sao? Thanh tâm quả dục sao? Trước kia ta còn nghĩ ngươi muốn đi tu, bây giờ thì tính là gì? Ngươi tu cái gì!"
Cố Triều Dương giọng bình thản: "Nàng nói đúng, ta còn chưa nhập môn."
Một giây sau, Cố Triều Dương ném chuỗi hạt Phật trên tay vào thùng rác, ngay sau đó, anh không quan tâm Trần Uyển Nhu phản kháng, vác người lên vai, sải bước đi vào phòng nghỉ trống bên cạnh.
Cửa vừa đóng, âm thanh bên trong cũng bị ngăn cách.
Thôi được rồi, bệnh viện này cổ đông lớn nhất là nhà họ Cố, người nhà họ Cố làm bậy ở đây cũng chẳng có gì lạ.
Sở Tương hóng hớt cực kỳ, nàng bước lên hai bước muốn áp tai nghe lén, nhưng bị người nắm tay siết chặt, nàng bị kéo trở lại.
Cố Hành xoa mặt nàng, khẽ thở dài: "Tương Tương, lòng hiếu kỳ hại chết mèo."
Sở Tương ngượng ngùng rúc vào lòng anh: "Ta chỉ là quan tâm tới công công và bà bà tương lai của ta thôi, không có ý gì khác."
Cố Hành rất hiểu nàng, nàng thích xem náo nhiệt nhất, nhưng khi nàng giả bộ đáng thương thì anh thật sự hết cách.
Cúi xuống hôn trán cô gái, anh khẽ cười nói: "Chúng ta đi ăn cơm."
Sở Tương lúc này ngược lại rất ngoan ngoãn, nàng để Cố Hành nắm đi, rồi hỏi anh: "Chuyện ở đây không cần anh quản sao?""Ông nội và ba sẽ tự giải quyết chuyện của họ, còn Cố Giác và cô Tô kia..."
Sở Tương nhanh chóng ôm lấy cánh tay anh: "Cứ để chính Cố Giác tự giải quyết đi, hắn lớn thế rồi, cũng nên học cách xử lý chuyện của mình, không thể lần nào cũng để anh đi dọn dẹp bãi chiến trường! Anh đừng lúc nào cũng tin cái kiểu Cố Giác vẫn còn nhỏ nữa, anh cũng còn nhỏ mà, anh cũng chỉ là một đứa trẻ hai mươi bảy tuổi thôi đấy!"
Cố Hành bật cười.
Anh biết nàng đang sốt ruột chuyện gì, nàng không muốn anh lúc nào cũng vất vả như vậy, nhà họ Cố hễ có ai xảy ra chuyện gì đều trông cậy vào anh giải quyết, cứ như vậy, dù anh có khỏe mấy cũng không chịu nổi.
Cố Hành đưa tay xoa đầu nàng: "Tương Tương nói đúng, ta không thể thay họ giải quyết hết mọi chuyện."
Sở Tương an tâm thở phào nhẹ nhõm.
Họ đến bệnh viện vào giữa trưa, lúc rời đi thì đã tối. Cố Hành và Sở Tương ăn cơm ở nhà ăn, sau đó đưa Sở Tương về căn nhà mới của họ.
Sở Tương vẫn luôn suy nghĩ một vấn đề.
Theo nội dung cốt truyện mà nói, Tô Nhuyễn Nhuyễn có thai xong thì Cố Hành sẽ gặp tai nạn xe cộ, mà bây giờ người gặp tai nạn xe cộ lại là Cố Mộ Tịch, vậy chẳng phải chứng tỏ Cố Hành đã tránh được kết cục bi thảm đó rồi sao?
Nghĩ đến đây, nàng liền hưng phấn.
Cố Hành đang cùng nàng tắm, anh ôm cô gái trong lòng nhắm mắt dưỡng thần, bất chợt cảm thấy người trong ngực kích động xoay người, hôn lên mặt anh một cái thật kêu.
Anh mở mắt, buồn cười nhìn nàng: "Sao vậy?"
Sở Tương đưa tay ôm cổ anh, cười hì hì nói: "Nghĩ đến chuyện vui, nên muốn hôn anh."
Anh hỏi: "Có liên quan đến anh sao?"
Sở Tương gật đầu: "Ừm, liên quan đến anh, đương nhiên cũng liên quan đến em nữa."
Khóe mắt Cố Hành khẽ cong lên, một tay đặt sau gáy nàng, ép nàng lại gần mình, sau đó hôn lên đôi môi nàng.
Sở Tương than thở: "Sao anh không hỏi em là chuyện gì?"
Anh nói: "Anh biết là chuyện tốt liên quan đến anh và em là được rồi."
Nàng nhất định muốn cùng anh tắm chung, Cố Hành nghĩ hôm nay nàng cũng mệt rồi, vốn chỉ muốn cùng nàng tắm một cách yên tĩnh, nhưng nàng lại cố tình làm loạn còn hôn anh, vậy thì không thể trách anh, tay anh lấy một thứ đồ trong hộp trên kệ bên cạnh rồi lặng lẽ đeo vào.
Tiếp đó, dưới làn nước, người đàn ông một tay ôm cô gái trong lòng siết chặt hơn, dưới mặt nước, một tay còn lại của anh hơi nâng chân nàng lên.
Sở Tương khẽ rên, nhưng nhanh chóng bị nụ hôn của anh lấp kín mọi âm thanh.
Trong phòng tắm, chỉ còn tiếng nước chảy ào ào.
Hôm sau là cuối tuần, Sở Tương không cần đến trường đi học, Cố Hành cũng không cần đến công ty làm việc, vì thế anh cùng nàng ngủ nướng.
Tư thế ngủ của Sở Tương rất chuẩn, bình thường trước khi ngủ nàng nằm ở tư thế nào, lúc tỉnh dậy, nàng vẫn ở tư thế đó, điểm này, nàng ngược lại lộ ra sự ngoan ngoãn một cách bất ngờ.
Nhưng có một điều, đó là khi ngủ nàng thích ôm đồ vật, trước kia ngủ một mình thì nàng có gối ôm, giờ ngủ chung với nhau, nàng có thói quen rúc vào lòng vị hôn phu cuộn tròn lại, loại cảm giác như cả người được anh ôm trọn vào lòng sẽ khiến nàng cảm thấy cực kỳ an toàn.
Đồng hồ sinh học của Cố Hành luôn rất đúng giờ, nói là ngủ nướng, nhưng thật ra anh vẫn sẽ tỉnh giấc vào một giờ nhất định, thường thì lúc này anh sẽ một tay ôm người trong ngực, một tay lấy điện thoại trên tủ đầu giường, xem tin tức thời sự.
Thế giới này mỗi ngày đều có những đổi thay mới, công việc của anh cũng thường cần phải chú ý đến những điều này.
Nhưng điều khiến Cố Hành bất ngờ là, anh nhận được vài tin nhắn Cố Giác gửi đến.
【 Anh, em không biết còn có thể tìm ai để tâm sự, em chỉ có thể tìm anh. 】 【 Em biết mẹ của Tô Nhuyễn Nhuyễn có lỗi với Nhị thúc, cũng vì bà ấy mà ba mẹ mới hiểu lầm nhau nhiều năm như vậy. 】 【 Tuy rằng Nhị thúc nói sẽ không truy cứu trách nhiệm pháp luật của người phụ nữ kia, nhưng em biết, thân là người nhà họ Cố, thân là con trai của ba mẹ, em không thể ở bên cô ta được. 】 【 Nhưng Tô Nhuyễn Nhuyễn có con của em là thật, nên em sẽ chịu trách nhiệm với đứa trẻ này, đợi nó sinh ra, em sẽ chăm sóc tốt cho nó, sau đó...】 【 Sau đó em sẽ đưa cho cô ta một khoản tiền, anh, anh thấy làm vậy được không? 】 Cố Hành đang nhìn điện thoại, người trong ngực đã xoay mấy vòng, bò lên người anh đè nặng, anh giơ một tay ra, nhẹ nhàng vỗ về lưng nàng.
Sở Tương đầu bù tóc rối, nàng liếc mấy cái vào điện thoại, nằm sấp trên người anh lười biếng cười một tiếng: "Nếu Cố Giác thật sự đưa một khoản tiền cho Tô Nhuyễn Nhuyễn, em cảm thấy Tô Nhuyễn Nhuyễn chắc chắn sẽ nói hắn đang sỉ nhục cô ta."
