Xuyên Về Cổ Đại Ta Làm Vợ Bé Lợi Hại (Quý Phi Mỗi Ngày Chỉ Muốn Làm Cá Muối)

Chương 1031: Ơn tha mạng





Thành Phù Phong
Trong ngục tối không thể nhìn thấy sắc trời bên ngoài thay đổi, Ôn Cựu Thành chỉ đành dựa vào trực giác của mình ước tính thời gian
Qua một ngày, y sẽ dùng trâm vẽ một vạch trên tường
Lúc y vẽ đến vạch thứ bảy, trên mặt y hiện lên nụ cười
Y cài trâm vào búi tóc, nằm bò trên cửa sổ, thò đầu ra ngoài gọi đại sư huynh
Phương Vô Tửu thò đầu ra cửa sổ đối diện
Khi thấy nụ cười trên mặt Ôn Cựu Thành, y dường như nghĩ tới chuyện gì đó, cũng không khỏi bật cười
“Là hôm nay sao?”
Ôn Cựu Thành cười đáp “Phải, là hôm nay.”
Phương Vô Tửu lại hỏi “Vết thương của đệ đỡ hơn chưa?”
Ôn Cựu Thành “Đỡ nhiều rồi, không ảnh hưởng hoạt động bình thường.”
Phương Vô Tửu “Ừm, vậy thì tốt.”
Hai người nói không đầu không đuôi, làm đám người Thiên Môn phụ trách trông chừng ngơ ngác, không biết hai người đang nói chuyện gì
Uất Cửu cải trang thành Giản phu nhân bước vào hỏi “Lão Ngô, chúng thế nào rồi?”
Một người trong Thiên Môn tên lão Ngô tiến lên một bước, cúi đầu chắp tay trả lời
“Chúng vẫn như cũ.”
Uất Cửu đi đến bên tường lắng nghe, người bên kia tường đã ngừng nói, gã không nghe thấy gì nữa
Gã lại nhìn lão Ngô hỏi “Hai ngày nay chúng đã nói gì?”
Sở dĩ Uất Cửu nhốt Phương Vô Tửu và Ôn Cựu Thành cùng một chỗ, còn chừa cửa sổ là để bọn họ có cơ hội nói chuyện, Uất Cửu có thể nghe lén lấy được thông tin hữu ích
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Lão Ngô kể lại từng chữ cuộc trò chuyện giữa Phương Vô Tửu và Ôn Cựu Thành trong hai ngày qua
Nghe xong câu cuối cùng, Uất Cửu nhíu mày
Uất Cửu tinh tường nhận ra Phương Vô Tửu và Ôn Cựu Thành dường như đang âm mưu gì đó
Uất Cửu sai người mở cửa sắt
Gã bước vào trong, dừng lại trước cửa sổ phòng giam của Ôn Cựu Thành
Qua khung cửa sổ hẹp, gã nhìn thấy Ôn Cựu Thành
Lúc này Ôn Cựu Thành đang ngồi trên đất, quần áo nhăn nheo, trên cằm mọc một lớp râu đen, bộ dạng trông suy sụp, nhưng tinh thần lại rất tốt
Khi Ôn Cựu Thành nghe thấy tiếng cửa sắt mở, liền biết có người đến
Y ngẩng đầu lên, thấy người đang đứng ngoài cửa sổ
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Hai người nhìn nhau
Uất Cửu lên tiếng trước “Vết thương của ngươi đỡ hơn chưa?”
Ôn Cựu Thành cười nhạo nói “Nhờ phúc của ngươi, vẫn chưa khỏi.”
Uất Cửu “Ta biết chút y thuật, có thể chữa trị cho ngươi.”
Ôn Cựu Thành “Khỏi đi, ta sợ ngươi sẽ nhân cơ hội trị cho ta c.h.ế.t luôn.”
Đây thật ra là câu chuyện cười nhạt, nhưng Uất Cửu lại cười, trông khá là vui
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
“Nếu ta muốn g.i.ế.c ngươi, đã không đợi đến bây giờ, ngươi vẫn rất có ích với chúng ta.”
Ôn Cựu Thành lạnh lùng hỏi “Vậy ta còn phải cảm tạ ơn tha mạng của ngươi?”
Uất Cửu dần thu lại nụ cười “Ta nói thật đấy, ta không cần phải g.i.ế.c các ngươi, chỉ cần các ngươi nghe lời, không gây chuyện, sau khi chúng ta làm xong việc, ta sẽ thả các ngươi đi.”
Ôn Cựu Thành nhìn gã như nhìn kẻ ngốc “Ngươi nghĩ ta sẽ tin lời nhảm nhí của ngươi sao?”
Uất Cửu cười giễu nói “Tin hay không thì tùy ngươi, dù sao ta cũng đã nói rõ ràng rồi, nếu các ngươi cứ không tin thì có thể thử xem
Dù sao mạng cũng là của các ngươi, liên quan gì đến ta?”
Ôn Cựu Thành “Nếu đã như vậy, ngươi cần gì cố ý tới đây nói mấy lời nhảm nhí này với bọn ta
Chẳng phải dư thừa lắm sao?”
Uất Cửu nhìn y bằng đôi mắt đen láy sắc bén
Ôn Cựu Thành nhếch khóe miệng, ung dung mỉm cười
Lúc này, Phương Vô Tửu đang bị nhốt ở phòng giam đối diện đột nhiên lên tiếng
Giọng y nghe ra như mang chút tiếng cười
“Quận thú phu nhân, thay vì lãng phí thời gian ở đây với bọn ta, chi bằng đi xem thử phu quân của mình thế nào đi
Nếu nhanh chân thì có lẽ vẫn cứu được ông ta đó.”
Uất Cửu đột nhiên quay người lại, ánh mắt lạnh lùng nhìn Phương Vô Tửu
Phương Vô Tửu đứng trong phòng giam, hai tay đút trong tay áo, nụ cười vẫn ôn hòa như trước
Cứ như thể lúc này không phải y đang ngồi tù mà đang ở trong nhà của mình, ung dung thoải mái không giống ai
Vẻ mặt thản nhiên điềm tĩnh của y khiến Uất Cửu cảm thấy vô cùng nhức mắt
Uất Cửu cười lạnh nói “Ta vốn muốn để các ngươi sống yên ổn đến ngày cuối cùng, nhưng bây giờ xem ra không cần thiết nữa, người đâu, lôi tên không biết điều này đến phòng tra tấn, hôm nay ta sẽ cho tên này biết không biết điều sẽ có kết cục như thế nào!”
Lão Ngô đẩy cửa sắt bước vào
Lão Ngô không mở cửa phòng giam theo lệnh của Uất Cửu, mà nói nhỏ với gã
“Cửu công tử, người trong phủ vừa truyền tin tới, Quận thú bỗng nhiên nôn m.á.u ngất xỉu, sắp không xong rồi!”
Nghe vậy, Uất Cửu thay đổi sắc mặt
Gã vô thức nhìn sang Phương Vô Tửu trong phòng giam
Phương Vô Tửu vẫn ôn hòa cười nói “Ta đã nhắc nhở ngươi rồi, nếu ngươi nhanh chân thì có lẽ sẽ cứu được ông ta!”
Uất Cửu nghiến răng nói “Là các ngươi đã ra tay với Vu Nhị!”
Phương Vô Tửu chợt nhận ra “Thì ra kẻ mạo danh Quận thú tên là Vu Nhị.”
Ôn Cựu Thành ở phòng giam bên kia trả lời “Tên này nghe chẳng ra làm sao.”
Uất Cửu không rảnh nói nhảm với hai tên này, sắc mặt sa sầm căn dặn lão Ngô
“Trông kỹ hai tên này, trước khi ta quay lại không được để bọn chúng ăn uống, cũng không được để người khác vào đây!”
Lão Ngô nhanh chóng đáp “Vâng.”
Uất Cửu vội rời khỏi ngục tối
Nghe thấy tiếng cửa sắt đóng lại, Phương Vô Tửu và Ôn Cựu Thành đồng thời bật cười
Không khí trong phủ Quận thú rất căng thẳng
Khi Uất Cửu cải trang thành Quận thú phu nhân bước nhanh đến cửa phòng ngủ, vừa lúc nhìn thấy đại phu lắc đầu với quản gia, bất đắc dĩ nói
“Thứ cho tại hạ tài hèn học mọn, không thể chữa khỏi cho Quận thú đại nhân.”
Uất Cửu được nha hoàn dìu bước vào phòng ngủ
Khi quản gia và đại phu thấy Quận thú phu nhân tới, lập tức ngừng nói chuyện, cung kính chào hỏi
Quản gia nhỏ giọng giải thích
“Vừa rồi Quận thú đại nhân đang xử lý công vụ thì đột nhiên nôn m.á.u ngất xỉu, chúng nô tài vội đưa người đến đây, mời đại phu đến chữa trị, nhưng đại phu cũng bó tay.”
Lúc nói câu cuối cùng, giọng của quản gia nhỏ đến mức gần như không nghe thấy, hai mắt hơi đỏ lên
Uất Cửu đi thẳng đến giường thì thấy Giản Thư Kiệt đang nằm hấp hối trên giường
Vu Nhị cải trang thành Giản Thư Kiệt lúc này đang vô cùng đau đớn
Sắc mặt xám xịt, môi tím tái, đồng tử co lại, vẻ mặt hơi dữ tợn
Khi thấy Uất Cửu tới, Vu Nhị lập tức duỗi bàn tay phải run rẩy của mình, nắm tay áo Uất Cửu, khó nhọc thốt ra hai chữ
“Cứu …… ta ……”

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.