Xuyên Về Cổ Đại Ta Làm Vợ Bé Lợi Hại (Quý Phi Mỗi Ngày Chỉ Muốn Làm Cá Muối)

Chương 1045: Không làm được gì





Tiêu Hề Hề không biết cuối cùng Lạc Thanh Hàn giải quyết thế nào, lúc Lạc Thanh Hàn quay về giường, nàng gần như đã chìm vào giấc ngủ
Cảm nhận được mùi hương quen thuộc đến gần, nàng mơ màng quay người lại, dịch đến gần mùi hương đó
Lạc Thanh Hàn tiện tay ôm lấy nàng
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Nàng thuần thục tìm vị trí thoải mái nhất trong vòng tay hắn, mơ hồ lẩm bẩm
“Nhớ là chàng đã hứa với ta, ngày mai phải ngủ nướng với ta.”
Lạc Thanh Hàn cúi đầu hôn lên trán nàng “Ừm, ta nhớ rồi.”
Nhận được đảm bảo của hắn, Tiêu Hề Hề hài lòng ngủ thiếp đi
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Nửa đêm
Tiêu Hề Hề đột nhiên tỉnh đậy khỏi cơn ác mộng
Nàng mở mắt, phát hiện mình vẫn đang nằm trên giường, người vẫn nằm trong vòng tay Lạc Thanh Hàn
Qua một lúc, nàng mới thoát khỏi hoảng loạn do cơn ác mộng để lại
Vừa rồi nàng mơ thấy Lạc Thanh Hàn chìm trong biển lửa vô biên, ngọn lửa địa ngục hừng hực đốt cháy cơ thể hắn, vô số ác quỷ vây quanh hắn, tranh nhau xé nát hắn
Lạc Thanh Hàn không thể phản kháng, chỉ có thể kêu lên đau đớn
Tiêu Hề Hề bị cảnh tượng đó dọa sợ
Dù lúc này nàng đã thoát khỏi ác mộng, biết rằng tất cả chỉ là mơ, nàng vẫn cảm thấy sợ hãi
Nàng vô thức quay lại nhìn người đàn ông bên cạnh
Lạc Thanh Hàn nhắm mắt, vẻ mặt trầm tĩnh bình yên, như thể đang ngủ say
Tiêu Hề Hề chậm rãi thở một hơi, tự nhủ đây chỉ là mơ, không phải thật
Nàng giơ tay ôm Lạc Thanh Hàn chặt hơn
Nép mình trong vòng tay ấm áp dày rộng của hắn, tâm trạng Tiêu Hề Hề dần bình tĩnh lại, một lúc sau nàng lại ngủ thiếp đi
Nhưng không lâu sau, nàng lại tỉnh dậy sau cơn mơ
Lần này vẫn là cơn ác mộng đó
Tiêu Hề Hề buộc mình quên đi ác mộng c.h.ế.t tiệt đó, cố gắng để bản thân ngủ tiếp
Nhưng không biết tại làm sao, trước đây nàng luôn ngủ rất ngon giấc, mà đêm nay nàng lại gặp ác mộng, còn là cùng một ác mộng
Cuối cùng, Tiêu Hề Hề đành từ bỏ ý định ngủ tiếp, mở mắt chờ trời sáng
Đêm nay quá khó khăn với nàng
Khó lắm mới chờ được tới rạng sáng, Tiêu Hề Hề cảm thấy cơ thể mình sắp bị khoét rỗng
Nàng quay lại nhìn người đàn ông bên cạnh thì thấy hắn vẫn đang ngủ
Bình thường lúc này hắn đã rời giường thượng triều, hôm nay cuối cùng hắn cũng có thể ngủ nướng, Tiêu Hề Hề không đành lòng quấy rầy hắn, chỉ đành tiếp tục nằm bất động
Hai canh giờ nữa trôi qua
Lạc Thanh Hàn vẫn chưa tỉnh lại
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Tiêu Hề Hề mơ hồ nhận ra có gì đó không ổn, nàng nhẹ giọng gọi một tiếng
“Bệ hạ?”
Lạc Thanh Hàn không có phản ứng
Tim Tiêu Hề Hề chùng xuống, theo hiểu biết của nàng với Lạc Thanh Hàn, tính cảnh giác của người đàn ông này rất cao, dù ngủ rồi cũng sẽ không để bản thân ngủ mê mệt, chỉ cần xung quanh có động tĩnh nhỏ, hắn cũng sẽ lập tức tỉnh lại
Nhưng đêm qua nàng thức giấc mấy lần, hắn vẫn ngủ mê mệt, không có phản ứng gì
Vốn Tiêu Hề Hề còn tưởng vì hắn quá mệt, cho nên tối qua ngủ sâu
Bây giờ xem ra, mọi chuyện không đơn giản như nàng nghĩ
Tiêu Hề Hề gọi lớn tiếng hơn một chút “A Hàn.”
Lạc Thanh Hàn vẫn nhắm mắt, không mở ra cũng không có bất kỳ phản ứng nào
Tiêu Hề Hề cuối cùng hoàn toàn hoảng sợ
Nàng nắm tay hắn đang đặt trên eo mình lắc lắc
“Chàng mau dậy đi
Mau dậy đi!”
Tay Lạc Thanh Hàn rung lắc theo động tác của nàng, nhưng bản thân hắn lại không hề phản ứng
Trông hắn không giống đang ngủ mà giống hôn mê bất tỉnh
Mắt Tiêu Hề Hề đỏ lên, hét càng to hơn
Tiếng hét của nàng kinh động tới người bên ngoài
Bảo Cầm và Thường công công mở cửa bước vào
“Nương nương, xảy ra chuyện gì?”
Tiêu Hề Hề ngẩng đầu, để lộ đôi mắt đỏ ngầu “Bệ hạ hôn mê rồi.”
Bảo Cầm và Thường công công sợ hãi suýt ngất đi
Bọn họ bước nhanh đến bên giường, phát hiện Hoàng đế nhắm mắt, người khác có gọi thế nào cũng không nhúc nhích
Thường công công không dám chậm trễ, vội chạy ra ngoài sai người đến thái y viện gọi Thái y lệnh
Bảo Cầm cố gắng giữ bình tĩnh, vào những lúc thế này càng không được hoảng loạn
Nàng thấy Quý phi vẫn còn đang mặc đồ ngủ, lát nữa Thái y lệnh đến khám bệnh cho Hoàng đế, bộ dạng Quý phi thế này không tiện gặp người ngoài
Bảo Cầm gọi Quý phi xuống giường mặc y phục vào, nhưng Quý phi làm ngơ lời nàng nói, cứ ngơ ngác ngồi trên giường, nắm c.h.ặ.t t.a.y Hoàng đế không chịu buông
Bảo Cầm hết cách, đành gọi Chiết Chi và Tế Vũ vào
Ba người hợp sức mới kéo được Quý phi xuống giường
Ba người nhanh chóng hầu hạ Quý phi rửa mặt thay y phục
Bảo Cầm cầm hộp son lên, sau đó lại đặt xuống
Bỏ đi, lúc này không cần trang điểm, trang điểm quá đẹp sẽ khiến người khác suy nghĩ nhiều
Thường công công dẫn Thái y lệnh vào
Thái y lệnh hiển nhiên là chạy tới đây, hơi thở còn hổn hển
Ông chưa kịp nghỉ ngơi, vừa đặt hộp thuốc xuống thì lập tức bắt mạch cho Hoàng đế
Tiêu Hề Hề đứng gần đó nhìn không chớp mắt
Thái y lệnh kiểm tra tận mấy lần, lông mày ngày càng nhíu chặt, như gặp phải vấn đề lớn gì đó
Tiêu Hề Hề nhịn không được hỏi “Hoàng thượng bị sao vậy
Sao lại hôn mê bất tỉnh?”
Thái y lệnh buông cổ tay Hoàng đế xuống, run rẩy nói
“Xin nương nương thứ tội, vi thần cũng không biết.”
Tiêu Hề Hề vô cùng lo lắng “Không phải ngươi là Thái y lệnh sao
Cả thái y viện không phải ngươi là người có y thuật giỏi nhất sao
Bây giờ Hoàng thượng hôn mê, cả nguyên nhân mà ngươi cũng không tra ra được?”
Thái y lệnh quỳ rạp xuống đất, cả người run cầm cập
“Là vi thần học y không giỏi, là vi thần đã phụ lòng tin của Hoàng thượng và Quý phi, vi thần đáng chết!”
Tiêu Hề Hề rất muốn lôi tên vô dụng này ra đánh một trận, nhưng cuối cùng lý trí đã trấn áp được kích động
Thái y lệnh không tra được thì không tra được, dù có đánh c.h.ế.t cũng không giúp được gì
Tiêu Hề Hề hít một hơi thật sâu, hỏi từng chữ
“Ngươi không còn cách nào thật sao?”
Giọng Thái y lệnh nghẹn ngào nức nở, như sắp khóc “Dù là mạch đập hay gì khác, thân thể của Hoàng thượng vẫn bình thường, không có triệu chứng bệnh tật, vi thần chưa từng gặp chuyện này bao giờ, thật sự là … thật sự là không làm được gì!”
Ông nói đến cuối cùng, trán đập mạnh xuống đất, quỳ mãi không dậy
Không ai dám lên tiếng
Im lặng c.h.ế.t chóc bao trùm cả căn phòng
Tiêu Hề Hề nhìn Lạc Thanh Hàn vẫn đang ngủ say, nhớ tối qua trước khi ngủ, hắn đã hứa với nàng hôm nay sẽ ngủ nướng với nàng
Nàng chỉ muốn hắn ngủ nhiều một chút, đừng vất vả như vậy, nàng không ngờ một khi hắn ngủ thì không tỉnh lại nữa
Tiêu Hề Hề cảm thấy mắt mình chua xót
Nàng ngẩng đầu lên, cố kìm nước mắt
Bây giờ không phải lúc để khóc
Nàng phải bình tĩnh suy nghĩ, tiếp theo nên làm gì?

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.