Xuyên Về Cổ Đại Ta Làm Vợ Bé Lợi Hại (Quý Phi Mỗi Ngày Chỉ Muốn Làm Cá Muối)

Chương 296: Điều ước





Không lâu sau, Mặc Họa và hai tiểu thái giám bưng một hộp gỗ lớn xuống cầu thang, Lý trắc phi và Đoạn lương đệ theo sau, hai người lặng lẽ đi cửa sau rời Bích Quế các
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Cảnh trắc phi chú ý tới chuyện này, dần dần chìm vào suy nghĩ
Biểu diễn trên sân khấu kết thúc cũng đến phần cuối cùng của bữa tiệc, thả đèn
Thái hậu tuổi đã cao, sớm đã rời đi, về cung Trường Lạc nghỉ ngơi
Tần hoàng hậu không phải người thích náo nhiệt, cũng không có hứng thú với mấy chuyện thả đèn, bà tìm cớ trở về điện Tiêu Phòng
Mọi người theo Hoàng đế đến bờ sông Ngự
Bên sông sớm đã có người chuẩn bị đèn lồng
Các phi tần ăn mặc đẹp đẽ vây quanh Hoàng đế, muốn nhờ ông đề chữ lên đèn lồng của mình
Tối nay tâm tình Hoàng đế rất tốt, vui vẻ dỗ những nữ nhân này
Ông đề chữ cho đèn lồng của từng phi tần
Bạch trắc phi và Tần lương đệ cũng cầm đèn lồng trong tay đi tìm Thái tử, muốn nhờ hắn đề giúp vài chữ
Lạc Thanh Hàn “Các nàng không biết viết à?”
Bạch trắc phi nhẹ giọng nói “Chữ của thần thiếp không đẹp bằng chữ của Điện hạ.”
Lạc Thanh Hàn “Tự biết chữ của mình không đẹp, bình thường sao không luyện viết nhiều hơn?”
Bạch trắc phi “……”
Nàng nghẹn họng không trả lời được, nét mặt hơi ngượng ngùng
Nàng chỉ muốn nhân cơ hội đến gần Thái tử, sao lại bị dạy dỗ chứ
Phát triển này có phải hơi có vấn đề không
Tần lương đệ mím môi dưới, cố gắng làm cho mình trông đáng thương hơn “Điện hạ, tổ mẫu của thần thiếp gần đây sức khỏe không tốt, thần thiếp muốn thả đèn cầu phúc cho tổ mẫu
Người là Thái tử, chữ người viết chắc chắn sẽ được ông trời ưu ái, người có thể giúp thần thiếp viết câu chúc phúc được không
Thần thiếp không cần nhiều, chỉ cần một câu là được, xin người đó.”
Bạch trắc phi không khỏi nhìn nàng, ánh mắt không mấy thiện cảm
Nữ nhân này vì để có được đồng cảm đến cả tổ mẫu cũng kéo vào, đúng là mặt dày
Tần lương đệ giả như không thấy ánh mắt của Bạch trắc phi, nàng vẫn mong đợi nhìn Thái tử, trong mắt tràn đầy cầu xin
Đứng trước một đại mỹ nhân như vậy, lại dùng tư thế đáng thương cầu xin, chắc hẳn bất kỳ nam nhân nào cũng sẽ mềm lòng
Đáng tiếc, nàng đụng phải một móng heo không cảm xúc như Lạc Thanh Hàn
Lạc Thanh Hàn “Nếu tổ mẫu của nàng bị bệnh thì nên mời đại phu chữa trị, nếu thả đèn có thể chữa mọi bệnh tật, vậy thì cần đại phu làm gì?”
Tần lương đệ nghẹn họng
Nàng không bỏ cuộc, bất đắc dĩ nói “Người nhà đã mời đại phu đến khám cho tổ mẫu, tiếc là bệnh của tổ mẫu không thuyên giảm, thần thiếp cũng hết cách, chỉ có thể cầu xin ông trời.”
Lạc Thanh Hàn “Vậy nàng nên đi cầu xin phụ hoàng đề chữ cho đèn lồng, phụ hoàng mới là chân long thiên tử, vận khí của phụ hoàng hơn ta rất nhiều, cầu xin phụ hoàng có tác dụng hơn ta.”
Tần lương đệ lúng túng nói “Bên cạnh bệ hạ nhiều người như vậy, thần thiếp làm sao chen vào?”
Lạc Thanh Hàn không trả lời, ngược lại hỏi “Đó là chuyện của nàng, liên quan gì đến ta?”
Tần lương đệ “……”
Nàng ấm ức rất muốn khóc, nhưng xung quanh nhiều người, nàng khóc lúc này, Thái tử chỉ càng ghét nàng hơn, người khác sẽ nhân cơ hội xem trò cười của nàng
Nàng đành hít một hơi thật sâu, cố kìm nén ấm ức trong lòng
Bạch trắc phi thấy vậy, tâm trạng tồi tệ ban đầu cũng tốt lên một chút
Xem ra Thái tử không chỉ thờ ơ với nàng, mà đối với các phi tần khác cũng thế
Lạc Thanh Hàn quét mắt nhìn xung quanh, tìm thấy bóng dáng của Tiêu Hề Hề
Lúc này Tiêu Hề Hề đang ngồi xổm bên bờ sông, cúi đầu viết chữ lên đèn lồng
Nàng nghiêm túc viết đến mức không nhận ra phía sau mình có người đang tiến đến
Cho đến khi giọng của Lạc Thanh Hàn vang lên sau lưng —
“Nàng đang viết gì vậy?”
Tiêu Hề Hề dừng lại, quay sang nhìn hắn, sau đó giơ đèn lồng trong tay lên “Người tự xem đi.”
Lạc Thanh Hàn cầm đèn lồng, trên đó viết dày đặc hàng chữ nhỏ, nội dung đại khái như:
Cầu heo nái ở hậu viện sớm đẻ con
Cầu đám gà con mau lớn
Cầu các loại rau mới trồng sẽ sớm đơm hoa kết trái
Cầu Bảo Cầm có thể nghiên cứu nhiều món ngon hơn
……
Lạc Thanh Hàn đọc xong toàn bộ nội dung, sắc mặt hơi âm trầm “Tại sao không có nội dung liên quan đến ta?”
Tiêu Hề Hề chớp mắt “Lẽ nào Điện hạ cũng có điều ước à
Người có thể chọn một đèn lồng rồi viết điều ước của mình lên đó mà.”
Lạc Thanh Hàn lạnh lùng nói “Nàng có nhiều điều ước như vậy, nhưng không có điều nào liên quan đến ta?”
Tiêu Hề Hề nghiêm túc suy nghĩ
 
 
“Có một điều ước liên quan đến người, chính là nhiệm vụ đó, nhưng loại chuyện đó không thể viết lên đèn lồng, lỡ người khác nhìn thấy thì sao?”
Lạc Thanh Hàn “Ngoại trừ chuyện đó, nàng không có điều ước nào muốn ta thực hiện sao?”
Tiêu Hề Hề lại nghĩ “Thần thiếp muốn cùng người dạo chợ đêm lần nữa, đây có được tính là điều ước không?”
Lạc Thanh Hàn nghiến răng thốt ra một chữ
“Tính.”
Nữ nhân này suy nghĩ cả buổi trời, mà chỉ nghĩ đến việc dạo chợ đêm với hắn
Đừng tưởng hắn không biết, nàng chỉ muốn dạo chợ đêm ăn vặt, không phải hẹn hò với hắn
Lạc Thanh Hàn vô cảm đặt đèn lồng vào tay Tiêu Hề Hề, bảo nàng viết thêm điều ước này
Tiêu Hề Hề ngoan ngoãn nghe lời
Lạc Thanh Hàn “Nàng còn điều ước nào khác không?”
“Cái khác hả … thần thiếp muốn rừng tre sau hậu viện!”
“Không được viết điều ước này.”
Tiêu Hề Hề hậm hực “Bủn xỉn.”
Chỉ một đèn lồng nhỏ bị nàng viết đầy chữ
Nàng nhìn trái nhìn phải, phát hiện không còn chỗ để viết, nên đành từ bỏ
Nàng tò mò hỏi “Điện hạ, người không muốn thả đèn sao?”
Lạc Thanh Hàn “Không có hứng thú.”
Tiêu Hề Hề “Hôm nay là tết Trung thu, người cũng thả một cái đi, thả cho vui cũng được.”
Lạc Thanh Hàn cảm thấy thả đèn không có gì vui, nhưng hắn vẫn bảo Thường công công mang đèn lồng mới tới
Thấy Thái tử không muốn viết, Tiêu Hề Hề chủ động cầm đèn lồng của hắn
“Thần thiếp giúp người viết.”
Lạc Thanh Hàn không từ chối
Hắn cúi đầu cụp mắt xuống, nhìn Tiêu Hề Hề ngồi xổm trên đất chăm chú viết chữ, chữ của nàng không tính là đẹp, từng chữ tròn trịa, giống như nàng, nhìn hơi đáng yêu
Tiêu Hề Hề viết xong rất nhanh
Nàng giơ cao đèn lồng trước mặt hắn như dâng báu vật
“Điện hạ xem, đây là điều ước của thần thiếp viết cho người, người có thích không?”
Lạc Thanh Hàn nhìn hai dòng chữ trên đèn lồng —
Cầu mong dân chúng thiên hạ an cư lạc nghiệp
Cầu mong Thái tử Điện hạ phúc thọ an khang
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Lạc Thanh Hàn “Nếu nàng viết điều ước cho ta, tại sao lại viết Thái tử Điện hạ
Có ai tự gọi mình là Thái tử Điện hạ đâu chứ?”
Tiêu Hề Hề “Thế này nhìn đều hơn mà, nếu người không thích, thần thiếp viết cái khác cho người.”
“Không cần, cứ lấy cái này.”

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.