Xuyên Về Cổ Đại Ta Làm Vợ Bé Lợi Hại (Quý Phi Mỗi Ngày Chỉ Muốn Làm Cá Muối)

Chương 553: Không được đi đâu hết





Tiêu Hề Hề thường ngủ đến mặt trời đứng bóng mới dậy, nhưng hôm nay trời còn chưa sáng nàng đã dậy rồi
Lạc Thanh Hàn vừa mới thức, đang thay y phục, thấy nàng bò xuống giường liền hỏi “Nàng đói rồi
Hay muốn đi nhà xí?”
Tiêu Hề Hề ngơ ngác nhìn hắn
“Ta gặp ác mộng.”
Lạc Thanh Hàn trấn an “Giấc mơ thường trái ngược.”
Tiêu Hề Hề lắc đầu “Không đâu, ta không thường gặp ác mộng, một khi gặp ác mộng, rất có thể sẽ xảy ra chuyện không hay.”
Sắc mặt Lạc Thanh Hàn hơi thay đổi
Nếu là người khác nói, Lạc Thanh Hàn sẽ không để tâm, nhưng Tiêu Hề Hề thì khác
Nếu nàng nói sắp có chuyện không hay xảy ra thì thật sự sẽ có chuyện không hay xảy ra
Lạc Thanh Hàn cho mọi người lui xuống
Hắn bước đến bên giường ngồi xuống, nghiêm túc hỏi
“Là ác mộng gì?”
Tiêu Hề Hề cố nhớ lại, nhưng chỉ có thể nhớ lại một hình ảnh méo mó
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Nàng không thể nhớ nội dung giấc mơ
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Hình ảnh duy nhất mà nàng nhớ là dáng vẻ Thái tử đau khổ rơi lệ
Nàng từng thấy rất nhiều dáng vẻ của Thái tử, nhưng nàng chưa từng thấy dáng vẻ đau khổ rơi lệ của hắn
Nhưng vừa nãy nàng lại nhìn thấy trong mơ
Rốt cuộc là tình cảnh tồi tệ đến mức nào lại có thể khiến Thái tử luôn giỏi nhẫn nhịn phải rơi lệ
Tiêu Hề Hề thấy rất khó chịu, làm tâm trạng cũng chán chường
Nàng cúi đầu siết tay áo mình, nhỏ giọng nói “Ta không nhớ, dù sao cũng chỉ là một giấc mơ không tốt.”
Lạc Thanh Hàn nhận ra tâm trạng của nàng không tốt, bèn giơ tay xoa đầu nàng
“Đừng lo lắng, chỉ cần nàng an tâm ở trong điện Thanh Ca, sẽ không có chuyện gì xảy ra, nếu thật sự xảy ra chuyện, nàng có thể phái người đến báo cho ta
Sau khi hạ triều, ta sẽ quay lại điện Thanh Ca, hôm nay ta sẽ ở cạnh nàng, không đi đâu hết.”
Tiêu Hề Hề không nói gì, vẫn trùng trùng tâm sự
Lạc Thanh Hàn quen nhìn nàng không lo không nghĩ, đây là lần đầu tiên hắn thấy dáng vẻ không vui của nàng, không tránh khỏi đau lòng
“Hay là ta phái người đi xin nghỉ phép với phụ hoàng
Nói là hôm nay ta không khỏe, cần ở Đông cung dưỡng bệnh, dù gì cũng chỉ là buổi triều nhỏ, không đi một lần cũng không ảnh hưởng gì.”
Tiêu Hề Hề lắc đầu “Không cần.”
Nếu nàng linh cảm được có chuyện không hay xảy ra, thì chắc chắn sẽ xảy ra
Dù hôm nay Thái tử không ra ngoài thì vẫn còn ngày mai, ngày kia …
Hắn không thể vì muốn tránh nạn mà suốt đời không ra ngoài được
Cứ tránh né thế này cũng không có ích gì
Muốn giải quyết mối nguy thì phải tìm ra nguyên nhân ngọn nguồn, rồi giải quyết tận gốc
Lạc Thanh Hàn lo lắng nhìn nàng
“Ta không yên tâm về nàng, lỡ nàng gặp nguy hiểm thì sao?”
Tiêu Hề Hề lắc đầu “Không phải, người gặp nguy hiểm không phải ta, mà là người.”
Nghe vậy, Lạc Thanh Hàn thấy nhẹ nhõm
Vốn hắn tưởng sẽ có chuyện không hay xảy ra với Tiêu Hề Hề nên vô cùng lo lắng
Nếu là bản thân hắn thì không vấn đề gì
Hắn không còn là Thái tử đáng thương yếu thế trước kia, hắn hiện giờ đã trưởng thành, có khả năng tự bảo vệ mình
Ngay cả khi hắn gặp rắc rối cũng có thể giải quyết, không phải chuyện gì lớn
Lạc Thanh Hàn an ủi nói “Không cần lo, ta có thể tự bảo vệ mình.”
Thường công công đứng ngoài cửa nhắc nhở “Đã đến giờ rồi, Điện hạ, chúng ta nên đi thôi.”
Lạc Thanh Hàn đứng dậy, cúi người hôn lên trán Tiêu Hề Hề
“Ngoan ngoãn ở nhà đợi ta về.”
Tiêu Hề Hề ngồi trên giường nhìn hắn đi ra ngoài
Khi hắn bước tới cửa phòng, nàng chợt gọi lớn
“Điện hạ.”
Lạc Thanh Hàn dừng bước, quay lại nhìn nàng, trong mắt ẩn chứa dịu dàng mà chính hắn cũng nhận thấy
“Còn chuyện gì sao?”
Tiêu Hề Hề nhảy xuống đất, chân trần chạy tới ôm hắn
“Hôm nay người về sớm một chút được không?”
Ngày thường lúc Lạc Thanh Hàn đi, nàng luôn cuộn tròn trên giường ngủ, hắn chưa từng thấy dáng vẻ dựa dẫm này của nàng
Trong lòng Lạc Thanh Hàn khá hưởng thụ, nhịn không được cúi đầu hôn môi nàng
“Ừm, ta hạ triều sẽ về điện Thanh Ca với nàng, còn nàng ngoan ngoãn ở trong điện, không được đi đâu hết.”
Tiêu Hề Hề gật đầu đáp vâng
Lạc Thanh Hàn cúi đầu nhìn đôi chân trần của nàng, giơ tay bế nàng về giường
“Hiện giờ vẫn còn sớm, nàng có thể ngủ thêm một lát, ta phải đi rồi.”
Tiêu Hề Hề nhìn hắn ra khỏi phòng
Cửa đã đóng lại, bóng lưng Thái tử cũng bị che mất, không thể nhìn thấy
Linh cảm không tốt trong lòng Tiêu Hề Hề càng lúc càng mạnh
Cơn buồn ngủ hoàn toàn biến mất
Nàng dứt khoát gọi Bảo Cầm
“Ta muốn tắm rửa thay đồ.”
Bảo Cầm ngạc nhiên “Sao hôm nay người dậy sớm thế?”
Tiêu Hề Hề không giải thích, chỉ nói nàng không ngủ được, muốn dậy hít thở không khí
Bảo Cầm nhanh chóng hầu hạ nàng thay y phục
Tắm rửa xong, Tiêu Hề Hề ăn sáng
Trong lúc ăn, nàng lại nghĩ về Thái tử
Chuyện gì có thể khiến Thái tử đau khổ đến mức rơi lệ
Tiêu Hề Hề không khỏi nghĩ tới Thẩm chiêu nghi
Thái tử mộng du mấy lần liền đều là vì Thẩm chiêu nghi
Mỗi lần sau khi mộng du, tâm trạng của hắn rất xấu, dáng vẻ vô cùng khó chịu
Tiêu Hề Hề thấy người duy nhất có thể khiến Thái tử khóc chỉ có Thẩm chiêu nghi
Thẩm chiêu nghi đã chết, bà ấy không thể làm gì Thái tử
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Rất có thể có người muốn lợi dụng Thẩm chiêu nghi vạch kế hoạch đối phó Thái tử
Bữa sáng hôm nay Tiêu Hề Hề ăn rất chậm
Sau khi ăn xong, Bảo Cầm không khỏi hỏi “Nương nương, bữa sáng hôm nay không ngon sao?”
Tiêu Hề Hề hồi phục tinh thần “Không có, ngon lắm.”
“Vậy sao thấy người ăn … khó chịu như vậy?”
Vừa rồi Bảo Cầm nhìn Tiêu Hề Hề dùng bữa, nét mặt không còn vui vẻ như trước, tâm trí lơ đãng đâu đâu
Bộ dạng này của nàng làm Bảo Cầm hơi lo
Tiêu Hề Hề “Vừa nãy ta đang suy nghĩ, không liên quan gì đến món em nấu.”
Bảo Cầm thấy nàng không muốn nói thêm, cũng không tiện hỏi tiếp
Thanh Tùng chạy nhanh vào
“Khởi bẩm nương nương, có người từ cung Trường Lạc tới.”
Tiêu Hề Hề kinh ngạc, không hiểu tại sao người của cung Trường Lạc tới đây, nàng nói “Cho vào đi.”
Người đến là một nữ quan
Nàng cung kính hành lễ “Bái kiến trắc phi nương nương, thần phụng lệnh Thái hậu mời người đến cung Trường Lạc.”
Tiêu Hề Hề không hiểu tại sao Thái hậu lại đột nhiên gọi nàng
Nàng chỉ gặp Thái hậu vài lần, còn về số lần nói chuyện với bà thì hoàn toàn không có
Theo lý mà nói, một nhân vật lớn làm chủ hậu cung như Thái hậu không nên có hứng thú với một con tôm nhỏ như nàng
Tiêu Hề Hề không nhịn được tò mò, thử hỏi
“Không biết Thái hậu có gì dặn dò?”
Nữ quan khẽ cười “Người đừng lo lắng, Thái hậu chỉ muốn mời người đến trò chuyện thôi.”

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.