Xuyên Về Cổ Đại Ta Làm Vợ Bé Lợi Hại (Quý Phi Mỗi Ngày Chỉ Muốn Làm Cá Muối)

Chương 600: Mì trường thọ





Nói xong chuyện làm ăn, Lạc Thanh Hàn đứng dậy rời đi với Tiêu Hề Hề
Từ Nhạc Châu tự mình mở cửa tiễn bọn họ ra ngoài
Lúc Lạc Thanh Hàn đi ngang qua ông thì dừng bước, bất chợt hỏi
“Năm đó các người chạm vào cơ quan trong mộ phần của Thẩm gia, là các người vô tình hay là ông cố ý?”
Từ Nhạc Châu hiển nhiên không ngờ hắn lại đột nhiên hỏi chuyện này, ông sửng sốt một hồi rồi mỉm cười
“Chuyện đã qua lâu như vậy, Thẩm tam lang cần gì tìm hiểu đến cùng?”
Lạc Thanh Hàn từ phản ứng của ông đã biết được đáp án
Hai người bước ra khỏi tiệm cầm đồ Từ Ký
Tiêu Hề Hề quay đầu nhìn tiệm cầm đồ đã đóng cửa, nhịn không được hỏi
“Lời vừa nãy của người là có ý gì?”
Lạc Thanh Hàn giải thích “Từ Nhạc Châu là người thông minh, năm đó ông ấy bị người khác ép buộc, hẳn là biết rất rõ đám người uy h.i.ế.p ông ấy không phải người tốt
Chỉ cần ông ấy thỏa hiệp một lần, sau đó vẫn còn nhiều lần uy h.i.ế.p khác, nếu muốn hoàn toàn thoát khỏi uy hiếp, ông ấy phải tìm cách thoát khỏi đám người đó.”
Tiêu Hề Hề hiểu ra “Cho nên ông ấy cố ý kích hoạt cơ quan, muốn nhân cơ hội đó gi.ết c.h.ế.t những kẻ uy h.i.ế.p ông ấy.”
Tiếc là đám người đó không c.h.ế.t mà lại kinh động người giữ mộ, làm tất cả đều bị bắt giữ
Tiêu Hề Hề “Xem ra Từ Nhạc Châu không phải người tốt gì, người không sợ ông ta bán đứng người sao?”
“Yên tâm, ông ta không dám.”
Lạc Thanh Hàn đã bố trí mật thám xung quanh Từ Nhạc Châu, chỉ cần Từ Nhạc Châu có hành động bất thường, mật thám sẽ lập tức g.iết c.h.ế.t Từ Nhạc Châu
Cho nên hắn không hề sợ Từ Nhạc Châu phản bội mình
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Tiếp theo, hai người đến Đa Bảo Các, cửa hàng đồ cổ lớn nhất trong thành Thịnh Kinh, ở đây có đủ các loại đồ cổ quý hiếm
Tiêu Hề Hề và Lạc Thanh Hàn chọn một món đồ trang trí bạch ngọc trăng tròn hoa thắm, đồng thời mua một đôi ngọc Như Ý
Lạc Thanh Hàn sai người đóng gói những món đồ này gửi đến phủ Anh vương, xem như là quà cưới cho Anh vương và Bộ Sanh Yên, đồng thời gửi kèm một phong thư
Trong thư chỉ có một dòng ngắn ngủi —
“Mấy ngày này không nên ra ngoài, cẩn thận một chút.”
Sau khi về nhà, Lạc Dạ Thần nhìn thấy phong thư, cau mày suy nghĩ hồi lâu, nhưng vẫn không hiểu được ý của Thái tử
Không nên ra ngoài nghĩa là gì
Lẽ nào Thái tử biết bói toán à
Lạc Dạ Thần cười giễu một tiếng, cảm thấy Thái tử lo bò trắng răng
Y định vứt phong thư đi, nhưng rồi chợt nhớ ra gì đó —
Tuy Thái tử không biết bói toán nhưng Tiêu trắc phi bên cạnh lại biết
Lúc đầu Tiêu trắc phi nói y có vận đào hoa tàn, kết quả y gặp phải Tạ Sơ Tuyết đầy mưu mô
Có thể nói là dự đoán chính xác
Muốn không tin cũng không được
Lạc Dạ Thần nhìn phong thư trong tay, tự hỏi có phải Tiêu trắc phi lại bói được gì đó không
Với tâm lý thà tin còn hơn không, Lạc Dạ Thần quyết định gần đây an phận một chút, ít ra ngoài hơn để tránh gặp chuyện không hay
Vừa hay mười ngày nữa là ngày thành thân của y và Bộ Sanh Yên, y phải tận dụng thời gian này để trang trí lại vương phủ
……
Tiêu Hề Hề và Lạc Thanh Hàn dành một ngày dạo chơi trong thành, ăn hết một lượt các tửu lâu có tiếng
Lúc mặt trời sắp lặn, cả hai đến điểm hẹn, thấy xa phu đã đợi sẵn
Xa phu chậm rãi đánh xe ra khỏi cổng thành
Lúc về tới hoàng lăng thì trời đã tối
Tiêu Hề Hề và Lạc Thanh Hàn về Tĩnh Tâm Uyển, rửa sạch lớp dịch dung trên mặt
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Lạc Thanh Hàn hỏi “Nàng có đói không?”
Tiêu Hề Hề sờ bụng “Không sao, không đói lắm.”
“Nàng đi nghỉ một lát, ta sẽ quay lại ngay.”
“Ừm.”
Hôm nay Tiêu Hề Hề dạo chơi trong thành cả ngày, bây giờ rất mệt
Nàng ngã người xuống ghế sập mềm mại, thỉnh thoảng quạt mát cho mình
Nàng đang buồn ngủ chợt nghe thấy bên ngoài có tiếng đàn nhị du dương
Tiêu Hề Hề nhướng mày, ngẩng đầu nhìn ra cửa sổ thấy Bùi Thiên Hoặc đang ngồi dưới hiên chơi đàn nhị
Nghe kỹ giai điệu vẫn là “Quan Sơn Nguyệt”
Cây héo, đêm tối, hoàng lăng, kết hợp với bản nhạc này, còn gì thê lương hơn nữa
Tiêu Hề Hề đưa tay vỗ vỗ cửa sổ, tức giận nói
“Huynh đang làm gì đó
Đang yên lành tự nhiên kéo đàn nhị?”
Tiếng đàn nhị ngừng lại
Bùi Thiên Hoặc quay đầu nhìn nàng, cười nói “Hôm nay không phải sinh nhật muội sao, ta kéo một khúc góp vui.”
Tiêu Hề Hề “Nghe huynh kéo đàn, ta còn tưởng hôm nay không phải ta đón sinh nhật, mà là ngày giỗ của ta.”
Bùi Thiên Hoặc cạn lời “Có ai tự rủa mình như muội không?”
Tiêu Hề Hề tựa vào cửa sổ cười nói “Đàn nhị của huynh, kèn bầu của ta, chúng ta có thể lập một nhóm rồi ra mắt ngay, thậm chí ta còn nghĩ ra một cái tên cho nhóm, gọi là nhóm hai người mai táng!”
Bùi Thiên Hoặc mặc kệ nàng, tiếp tục chơi đàn nhị của mình
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Lần này y đổi nhạc, kéo bài “Lương Chúc”
Trong thế giời này không có câu chuyện về Lương Chúc, Tiêu Hề Hề khi rảnh thường ngâm nga khúc nhạc này, sau khi Bùi Thiên Hoặc nghe thấy, y dựa vào cảm âm siêu phàm của mình kéo lại bản nhạc này
Bùi Thiên Hoặc đang đắm chìm chơi đàn nhị thì Lạc Thanh Hàn bưng bát mì bước vào
Hắn đặt bát mì trước mặt Tiêu Hề Hề
“Đây là mì trường thọ, đặc biệt nấu cho nàng, ăn nhanh đi.”
Tiêu Hề Hề ngạc nhiên, lập tức bắt đầu ăn
Cùng với âm thanh du dương của đàn nhị, Tiêu Hề Hề nhanh chóng ăn hết bát mì
Lạc Thanh Hàn nhìn nàng hỏi
“Mì này thế nào?”
Tiêu Hề Hề liế.m môi nói “Cũng được, sợi mì khá dai, có thể thấy kỹ năng nhào bột rất tốt, chỉ là muối nhiều quá nên hơi mặn.”
Lạc Thanh Hàn cau mày “Mặn hả
Biết vậy ta không nên cho thìa muối đó vào.”
Tiêu Hề Hề nghe vậy ngạc nhiên, không tin được hỏi
“Mì này là do người nấu?”
Lạc Thanh Hàn vẻ mặt không đổi đáp “Ừm.”
Tiêu Hề Hề ôm ngực, khoa trương nói
“Trời ạ, đường đường là Thái tử Điện hạ lại nấu mì cho ta
Đãi ngộ cao thế này thật sự là trước nay chưa từng có, ta cảm thấy có c.h.ế.t cũng không tiếc nuối!”
Lạc Thanh Hàn không vui “Đừng có mở miệng là c.h.ế.t này c.h.ế.t nọ, không cát tường.”
Lúc này, bản nhạc “Lương Chúc” vào điệp khúc, nam nữ chính hóa thành bướm, sống c.h.ế.t không rời
Lạc Thanh Hàn nhịn không được liếc nhìn Bùi Thiên hoặc đang chơi đàn nhị ở bên ngoài, hỏi
“Ngươi đang kéo bản nhạc gì
Tại sao trước giờ ta chưa từng nghe?”
Tiêu Hề Hề nhân cơ hội kể câu chuyện Lương Chúc
Tiếng đàn nhị dừng lại
Bùi Thiên Hoặc vốn là người đa sầu đa cảm, lúc này y đang cảm thấy buồn thương cho tình yêu giữa Lương Sơn Bá và Chúc Anh Đài
Thì nghe thấy sư muội vô tâm của mình nói
“Ta nói chứ, hai người này thật ngu ngốc!”
“Bướm chỉ sống được bảy ngày, tại sao phải hóa thành bướm để bên nhau?”
“Nếu là ta thì ta sẽ hóa thành ba ba, như vậy cái kết mới viên mãn!”
Bùi Thiên Hoặc “……”
Lạc Thanh Hàn thẫn thờ nói “Lúc nàng hóa thành ba ba thì đừng kéo ta theo.”
———

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.