Xuyên Về Cổ Đại Ta Làm Vợ Bé Lợi Hại (Quý Phi Mỗi Ngày Chỉ Muốn Làm Cá Muối)

Chương 658: Con thích chàng





Nhìn từ bên ngoài, Huyền Môn trông như đạo quán ẩn mình trong núi sâu
Bên trong nó quả thật trông rất giống đạo quán
Bước vào cửa là đài Thái Cực, trên đài có một lư hương cực lớn, sâu vào bên trong là chính điện
Chính giữa trong điện thờ tượng Tam Thanh, hai bên trái phải thờ các bài vị của tổ tiên Huyền Môn
Sau khi nhóm người Tiêu Hề Hề trở về, việc đầu tiên làm là thắp hương quỳ lạy trước tượng Tam Thanh và bài vị tổ tiên
Đi qua chính điện sẽ vào hậu viện
Hậu viện rất rộng, là nơi Huyền Cơ Tử và các đệ tử thường ở
Tiêu Hề Hề trở về nơi ở của mình trước
Nơi ở của nàng có tổng cộng ba phòng, một sảnh tiếp khách, một phòng ngủ và một thư phòng
Phòng ngủ có diện tích lớn nhất
Huyền Cơ Tử tính được thời gian bọn họ trở về nên đã sớm cho người dọn dẹp sạch sẽ, thay ga trải giường và rèm cửa mới, trong bình còn có vài bông hoa cúc xinh đẹp
Tiêu Hề Hề thả mình lên giường, vui mừng lăn lộn
“Cuối cùng cũng về rồi!”
Nàng chợt nhớ ra chuyện gì, ngồi bật dậy, đưa tay mở ngăn kéo đầu giường, bên trong có chiếc hộp
Nàng lấy hộp mở ra, bên trong đầy những món ăn vặt nàng thích
Ngửi mùi chắc là đầu bếp mới làm sáng nay, thật là thơm
Tiêu Hề Hề vui vẻ ăn mấy món ăn vặt rồi chạy đến chỗ tiểu sư đệ
Tiểu sư đệ lúc này đang nằm trên giường, được Huyền Cơ Tử châm cứu
Tiêu Hề Hề sợ làm phiền nên lặng lẽ lui ra ngoài
Nàng nhìn thấy ba vị sư huynh ở ngoài cửa
Giống như nàng, ba người cũng sợ làm phiền sư phụ chữa thương cho tiểu sư đệ nên cùng nhau đứng ngoài hành lang đợi
Khi Tiêu Hề Hề nhìn thấy Tam sư huynh Bùi Thiên Hoặc, mắt nàng sáng lên, ngạc nhiên gọi
“Hàng Thêm Tiền!”
Nụ cười trên mặt Bùi Thiên Hoặc cứng đờ “Đã bảo đừng gọi ta là Hàng Thêm Tiền, gọi ta là Tam sư huynh!”
Tiêu Hề Hề cười ra tiếng ngỗng
Cười đủ rồi nàng mới hỏi
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
“Huynh về khi nào?”
Bùi Thiên Hoặc “Ta cũng vừa về hôm qua, sớm hơn mọi người một chút.”
Tiêu Hề Hề do dự một hồi, vẫn là hỏi đến chuyện của Thái tử
Bùi Thiên Hoặc không giấu giếm, kể hết những gì mình biết
“Hôm qua lúc Thái tử về kinh, ta lén chuồn đi
Lần này Thái tử vội trở về nên chỉ dẫn theo ba ngàn binh mã
Đội quân một trăm mười ngàn người quá đông, hành quân chậm chạp bị Thái tử bỏ lại phía sau
Tình hình trong kinh tương đối ổn định, có Thái hậu phụ trách, chắc sẽ không có vấn đề gì
Chỉ cần Thái tử về Thịnh Kinh thì có thể thuận lợi kế thừa hoàng vị.”
Biết hắn thuận lợi, Tiêu Hề Hề mỉm cười vui vẻ
Bùi Thiên Hoặc “Sở dĩ Thái tử vội về Thịnh Kinh là vì biết muội bị Hoàng đế giam lỏng, hắn lo cho an nguy của muội, sợ muội xảy ra chuyện.”
Trong hoàn cảnh lúc đó, ai có đầu óc cũng nghĩ ra, Thái tử chuyến này về kinh sẽ lành ít dữ nhiều
Mọi người cố gắng thuyết phục hắn đừng về
Nhưng Thái tử vẫn bất chấp quay về
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Vì hắn không thể để nàng một mình gặp nguy hiểm
Hắn phải quay về cứu nàng
Bất cứ giá nào, cả khi phải liều mạng, cũng sẽ không ngần ngại
Giọng điệu Bùi Thiên Hoặc phức tạp, nói “Trong ấn tượng của ta, Thái tử luôn là người điềm tĩnh kiềm chế, đó là lần đầu tiên ta thấy hắn mất bình tĩnh, dáng vẻ vì cứu muội có thể bất chấp tất cả đó, dọa sợ không biết bao nhiêu người.”
Mắt Tiêu Hề Hề lại đỏ lên
Bùi Thiên Hoặc thở dài “May là muội rời đi kịp thời, nếu những người trung thành đi theo Thái tử nhìn thấy muội, nhất định sẽ mắng muội là hồng nhan họa thủy.”
Tiêu Hề Hề vừa khóc vừa cười, giống như kẻ tâm thần
“Không ngờ có một ngày muội lại trở thành hồng nhan họa thủy.”
Ôn Cựu Thành nói “Sư muội xinh đẹp như vậy, Thái tử si mê muội cũng không có gì ngạc nhiên.”
Tiêu Hề Hề dùng mu bàn tay lau nước mắt, nấc nghẹn nói “Sau này hắn sẽ gặp được người đẹp hơn ta, lúc đó hắn sẽ bị người khác mê hoặc.”
Phương Vô Tửu nói “Chưa chắc.”
Hai mắt Tiêu Hề Hề đỏ hoe nhìn Phương Vô Tửu
Phương Vô Tửu “Hắn chỉ để mắt đến mình muội, sao có thể để mắt người khác?”
Nước mắt Tiêu Hề Hề vừa ngừng rơi, chớp mắt lại lăn xuống
Nàng vừa khóc vừa phàn nàn “Ta cảm thấy mình trở nên rất lạ, trước đây ta không thích khóc, nhưng từ khi rời Thịnh Kinh, ta rất hay khóc, sơ hở là khóc, giống một đứa trẻ hay khóc, có phải ta mắc bệnh gì không?”
Huyền Cơ Tử không biết đã ra ngoài lúc nào
Ông đứng ở cửa, khoanh tay trong tay áo, bất lực thở dài
“Nha đầu ngốc, con không có bệnh, chỉ là con thích một người thôi.”
Tiêu Hề Hề sững người
Nước mắt vẫn lăn dài từng giọt trên má nàng
Mà nàng lại quên lau, chỉ đứng ngây người ra đó
Những cảm xúc bị đè nén trong lòng cuối cùng cũng tìm được lối thoát, tràn ra cửa như xả lũ
Đúng vậy
Nếu nàng không thích hắn, sao có thể bị hắn làm ảnh hưởng cảm xúc
Dường như nỗi buồn và niềm vui của nàng đều gắn liền với hắn
Tiêu Hề Hề khóc càng lúc càng to, giọng nàng nghẹn ngào nức nở
“Con thích chàng, con thật sự rất thích chàng!”
“Nhưng con không bao giờ gặp chàng được nữa!”
“Con buồn lắm!”
……
Nàng thích hắn
Vụng về lại mãnh liệt
Không có thứ gì mà lại như đã có tất cả
……
Thành Thịnh Kinh
Sau khi Hoàng đế băng hà, Thái tử Lạc Thanh Hàn thuận lợi đăng cơ xưng đế
Thụy hiệu của Tiên đế được định là Vĩnh, sử gọi Thịnh Vĩnh Đế
Lạc Thanh Hàn thầm nghĩ, thụy hiệu này rất hợp với lý tưởng của phụ hoàng, vĩnh viễn trường tồn
Tiếc là, cuối cùng ông cũng không thoát được cái chết
Tân đế dẫn đầu văn võ bá quan an táng quan tài của Thịnh Vĩnh Đế vào hoàng lăng
Cả nước thương tiếc, nha môn quan phủ khắp nơi treo đèn lồng trắng, mọi chuyện hôn sự đều bị cấm trong ba tháng
Tiếp sau đó là phong thưởng sau khi tân đế đăng cơ
Người phong thưởng đầu tiên đương nhiên là Thái hậu
Thái hậu được thăng làm Thái hoàng thái hậu
Địa vị của các phi tần ở Đông cung cũng tăng như thủy triều
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Ba trắc phi được phong làm phi cấp bậc Chánh tam phẩm
Ngôi vị Hoàng hậu bỏ trống
Kế đó là phong thưởng cho các hoàng tử công chúa
Cần ban phong hiệu thì ban phong hiệu, cần ban đất phong thì ban đất phong
Cuối cùng là các phi tần của Thịnh Vĩnh Đế
Theo tổ chế, những phi tần đó phải tuẫn táng theo Thịnh Vĩnh Đế, nhưng Lạc Thanh Hàn đã bãi bỏ quy định này, hắn đưa những phi tần đó đến am Tử Vân cạo đầu làm ni cô, nửa đời còn lại sống bên Phật
Dù cuộc sống ở am ni cô rất khốn khổ nhưng ít nhất vẫn có thể sống, tốt hơn tuẫn táng rất nhiều
Lại đến tết Trung Thu
Tiên đế vừa mất, trong cung không tiện bày tiệc, Thái hậu tiếp tục cách làm năm ngoái, thưởng cho mỗi cung một bàn tiệc
Buổi tối, Lạc Thanh Hàn đến điện Thanh Ca
Từ lúc Tiêu Hề Hề đi, điện Thanh Ca đã bị bỏ trống
Dù thường xuyên có người đến đây dọn dẹp, mọi thứ trong phòng tương đối sạch sẽ nhưng nơi này đã mất đi sự sống
Trông lạnh lẽo hoang vắng
Lạc Thanh Hàn ngồi dưới hiên, bên cạnh là một chiếc bàn thấp, trên bàn bày bánh trung thu và rượu hoa quế
Hắn nhìn chỗ trống bên cạnh, trong lúc bàng hoàng, hắn như thấy lại nữ nhân có đôi mắt sáng ngời
Nàng cười để lộ hai lúm đồng tiền bên miệng
“Điện hạ, thần thiếp kính người một ly!”
Lạc Thanh Hàn vô thức đưa tay cầm ly rượu, lại phát hiện trước mắt trống rỗng
Đối diện không có ai cả
Mắt hắn dần đỏ lên, trầm giọng mắng một câu
“Đồ lừa gạt.”

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.