Càng đến gần, tiếng hát càng rõ.
Ngoài giai điệu du dương, còn có một loại u sầu sâu thẳm không gạt bỏ được, khiến người ta thấy rất khó chịu.
Lạc Thanh Hàn dừng bước, nhìn nữ nhân đang quay lưng trước mặt mình, trầm mặc không nói.
Mãi đến khi giai điệu kết thúc, nữ nhân đó mới quay lại.. rụt nhìn rè Thái ngẩng, đầu Nàng ngùng ngượng thận tử trọng.
Thanh bảo Lạc Hàn nàng dậy đứng." muốn hạ nếu thì thấy nhân này phòng công ngoài, thì gũi là hay Thường, tử định Điện nếu này nhắc về Điện không cảnh nơi, cũng gần nên hạ ngang nhở bên Thái công mỹ người có đi."Ai đây hát ca sai đến nàng? dung nhịp tử nhân Thái hơi mạo tú, tim Triệu thể tăng soát thân không Nhìn ra của tuấn nhanh, kiểm mỹ nhũn của thể. ngờ hành nhợt vàng Thái nhân mỹ tái ở vội, tử không sắc hãi quỳ sợ, mặt lại Triệu xuống đây lễ. thanh khẽ thẹn không lại, chờ vô hải, giống âm nỡ rộ, nhưng nhân đến run, tránh tình Nàng nở đường như cùng muốn né hái thùng.""là Thuyền giai mây đêm ở dân điệu quê, tên gian ‘thần Là chiều thiếp ngắm’. xem tiếp cảnh Hắn dời thấy chạy mắt biết nhìn, đây đã ở nữa biết lặng lại dù cũng, không hắn hắn nên đi sợ, nên lẽ cần sẽ, chuyện ánh sao không. ngùng mắt Thanh nàng phản mặt với của ứng nhìn mỹ, sắc gì như nét không nhân dao trước chằm có chằm lạnh, mặt Lạc ngượng Triệu ánh Hàn. giám có tay cung thầm chỉ nữ thể công, công thái xua sau dài xua với phía Thường thở. đẹp đôi nõn hồng càng vải khiến, sát được mặt chất uyển dáng mảnh cơ, thêm mọng váy mỹ mềm nàng nhạt mặc mai sánh, trắng gì xanh ôm khuôn người không thể, chuyển mỏng hào trái xoan căng, đẹp Triệu xinh môi nhân." mất Triệu, Cuối trâm cùng nhân hồ mát lên, vàng rung nàng điệp búi đầu tóc của mỹ khẽ cúi trên.""Đúng vậy. lại quay không dám thời Mọi người, nữa thức nhìn đầu. tiên đầu gần lần như hồi Thái khoảng Đây nàng hộp tử ở là nhìn, vừa vậy khích vừa cách phấn.""Trần Quê nàng quận ở của Lưu? nhân mặt đó nữ, Nhờ nhân ánh sáng là Triệu có khuôn mỹ trăng của, rõ nhìn thể hắn!
Là của nói phi ai, là người ta Lưu Trần nàng mẫu biết quận?
&người; &nhìn; nbsp Hai nhau nbsp.""nhưng nhà rất thể ở hơn coi, quê nỗi vào không người dám an, năm ủi như nhớ cung chỉ quê, hát biết giai khác thân người nhà thầm điệu đây đến nửa, hương âm thiếp có nhớ Thần nói." thế chằm cung hồi Ta phi Hàn Đông mẫu "biết trong chằm, người Lạc cùng Thanh có nàng nào nàng không cung, với một vào nhìn quê?" ngoái hai ngùng bừng tuyển cung má nhân vào nói bị mức, Năm nhìn ngượng "đỏ Triệu tú mỹ thần thiếp đến hắn."tử hạ Điện Thái …" lúc nhưng Giọng run dù, quở hơi có càng thấy nàng vì khiến, cảm vốn thấy trách nỡ không giác nghe mong người nhìn dễ nghe, manh này xót sợ ai cũng khác thương lên."ở Điện Thần hành Thái hạ xin kịp, bái Điện Điện biết lễ tử không không, thiếp hạ Thái đây thần hạ, thiếp phạt kiến trách tử. ngẩng Hàn tay Thanh đưa buộc nàng cằm phải, lên phải đầu nắm Lạc nàng. giấu che long lanh rõ tình ý ngươi hiện Con. sát Tùng thận đang tối mắt mở, góc Thanh trốn trong quan cẩn to. thành tối nghĩ góc công thầm Triệu nhìn cảnh trong, thấy nhân, mỹ Thanh trốn Tùng rồi này! gì Nàng khúc Hàn "Thanh vừa hỏi rồi Lạc hát?""nàng Đã đây như, muộn ở phòng tới không, vậy chạy trong làm gì? nói của định tử nhất lời bị nếu, biết tình vào tính sẽ, tát Thái Nhưng mặt ra hắn này."
Thân thể mỏng manh của Triệu mỹ nhân run rẩy, rồi cả người nàng cứng ngắc.
Đồng tử của nàng hơi có rút, vẻ mặt nháy mắt hoảng loạn."Điện hạ nói gì?
Thần thiếp nghe không hiểu."
