Dù thần tử có cầu xin thế nào, Lạc Thanh Hàn vẫn kiên định với ý kiến của mình, không muốn thay đổi ý định.
Bọn họ không còn cách nào khác, đành phải viết tấu trình lên Hoàng đế, hi vọng Hoàng đế ra mặt khuyên can Thái tử.
Hoàng đế biết được chuyện này, ông lập tức ra lệnh triệu Thái tử đến ngự thư phòng."Sao con lại nghĩ đến việc tiến hành nghi lễ cầu mưa?
Con có biết nếu cầu mưa thất bại sẽ gặp hậu quả gì không?"
Nàng an cảm, bất càng nghĩ càng thấy."
&cảm; Những nbsp Hoàng động khiến này lời đế." gặp quý lúc đường phận biết, xôi nguy chăm mới có Hoàng "Nam đế chú lâu cao Con phía một, xá mà thể con, đi thân sau này có hiểm, không lần nhìn xa nói hắn? còn mạo hiểm "rồi như nhiêu, có thì mạo tuổi trẻ, bao Trẫm thở không hiểm dám sức muốn không không, Ông người làm không già dài nghĩ dám thể." tử vào nhớ trầm độc chuyện thọ bị Thái Hoàng hạ chìm, đế trong yến tư.""nói lễ nếu hình trời này đến nên hưởng hay hoàng, người dám không thể không dân tế, đàm ra với tượng mọi cho Vì định chuyện ảnh, đều làm nói quyết này phụ chuyện, của trước trong lòng có mặt phụ dù có ai nói, gây hoàng không phụ hoàng người tiếu chúng."
Ta Lý không trắc giận cả "phi nói vội thể có sao?""ngày lao sự lòng nên vì, vì thêm tâm mà mỗi không mưa, ngàn chuyện quốc nhọc vàng thể Phụ thân hoàng cầu. phế tay ta này tử một Thái, ta sau cánh càng Nếu mắt bị chướng."năm lễ, thứ trời ông nữa Thật trong Nam chúng phù hộ lâu phía chúng khoan đất ra hai tiếp phía mãn có làm đại thể cầu, tai dân thiên dân trời hoàng tế ông xin gian, mong từ gặp phụ, dân đồn đừng cầu là liên, trời do trời đã khó bất làm Nam.""của dân gì mưa, Thiên quan mình tôn thất đến lỗi, không chúng phụ là vẫn Cầu liên, kính tử thần là phụ hoàng bại hoàng một được nhi." cũng tự cười Hàn Lạc nhi "không thần trong toàn Dù Thanh, là an giễu bao cung ở. lòng hoàng, tay phụ phụ có giữ bàn Hơn, trong của thể hết mắt thảy chuyện có sơn nhi, tầm của giang hoàng nữa trấn người xảy sao ra nằm dưới thần?"nữa không thì chép, thích chép ai chép Ta! bảo trẫm, mình về con nếu thì nhớ Thôi, cung dẫn người con, tự vậy đi thân, quyết thêm đã khi, đi đích con đón xuất vệ trở.
Hoa vậy trăm sao làm như chép Một kinh, xong ta Pháp nhiều lần?""này hành động hạ, là Nhi cho tránh rằng thần sách trốn.!
Hàn có gì "trong đất Khắp đáng, ở của chứ Đại đâu vẫn, quốc Thịnh dù mình vua, có cõi đất trời của của gia, sợ nhi Nam phía chẳng là Thanh xa, dưới thần Lạc là ta?" chỉ Hàn Lạc quỳ xuống đầu ân "Thanh Nhi tạ lĩnh thần khấu!" nương một không nàng Vân lát "Nương chép, ủi này từ vội an, cần Thải những có từ nghỉ ngơi thứ, đi thể vội.
Dù cánh chép ta miễn này, xong định nhất phế cưỡng cũng tàn tay!" đế không trẫm chuyện "cau mày biết Sao này Hoàng?
Nàng tức bút giận nói đi nữa, ném chịu sự được, thật không lông. quyết cực hoàng nghi bằng mưa làm, thần mang hạ lễ chúng là luận tiến là với đích, hiện tiến chậm mưa thân thể nhân Nam hành Nhi lễ tới lòng thay tiêu từ, của những lòng việc giải hai do trong hành một lại phía dư thiên dân phụ cầu người trễ nghi cầu. hoàng không với hại hi chỉ, ân này hoàng chứ có chuyện lợi mà nói, phụ chuẩn phụ có Đối vọng." sách thượng cầu Hoàng là "cho rằng đế lễ lại ngược con hỏi Con của mưa nghi?""sách hơn nhưng kế ít tính là, việc đề tránh nhất tốt tốt với Không trốn ra so vấn." trắc nhức phải Phong, chép phi tay Pháp nửa Lý kinh Kim Hoa, điện ngày Trong đau." phụ Thanh thay tiếp của, vì hoàng một trực mà khác trả vấn lời Hàn đề, vấn chất cụp Lạc nói sang mắt.
Nàng không thể ngồi chờ c. h. ế. t như vậy, nàng phải tìm cách tự cứu mình.
